Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện
- Cập nhật
- 3 phút trước
- Loại
- Truyện Chữ
- Thể loại
- Tiểu ThuyếtNgôn TìnhNữ CườngVả MặtVô TriHài HướcNgượcHào Môn Thế GiaNgược NữHọc ĐườngHọc BáMạt ThếHoán Đổi Thân XácThanh Xuân Vườn TrườngGia ĐìnhXuyên SáchChữa LànhXuyên KhôngPhương ĐôngCưới Trước Yêu SauĐiền VănNgọtSảng VănNiên ĐạiThức Tỉnh Nhân VậtMỹ ThựcTruyền Cảm Hứng
- Team
- Mèo Cam Thích Cày Truyện
- Lượt xem
- 75
- Yêu thích
- 0
- Lượt theo dõi
- 0
- Trạng thái
- Đang phát hành
VĂN ÁN
Giây Tiêu Bảo Trân còn đang cứu giữa thời mạt thế, giây xuyên một cuốn tiểu thuyết niên đại. Cô nhớ lời giới thiệu về bản trong cuốn sách đó: Là hôn thê của nam chính, đồng thời là em họ của nữ chính; biệt danh: "Vật cản đường của tình yêu", "Pháo hôi vĩnh cửu".
Theo đúng cốt truyện, chẳng bao lâu nữa cô sẽ vì nam chính hủy hôn mà cảm thấy nhục nhã còn mặt mũi ai, trực tiếp gieo xuống sông tự tử!
Tiêu Bảo Trân:
"Nhảy cái quái gì mà nhảy! Bà đây sống thật !"
Qua lời giới thiệu của quen, Tiêu Bảo Trân kết hôn với Cao Kính – một thanh niên mồ côi cả cha lẫn nhưng là cán bộ kỹ thuật nòng cốt trong nhà máy. Hai kết thành đôi vợ chồng cách mạng, cô cứ thế gả khu tập thể (đại tạp viện), trở thành hàng xóm với nam nữ chính, ngẩng đầu gặp cúi đầu cũng thấy mặt.
Khu tập thể qua thì sóng yên biển lặng, vô cùng hài hòa, ai nấy đều hừng hực khí thế tranh đoạt danh hiệu "Con ngõ văn minh".
Biết Tiêu Bảo Trân y thuật, khuyên cô:
"Bảo Trân , bình thường cô thể bắt mạch, chữa bệnh cho trong viện, như sẽ giúp ích hơn cho việc tranh danh hiệu Con ngõ văn minh của chúng đấy!"
Tiêu Bảo Trân:
"Chuyện nhỏ thôi mà, chứ!"
Ai mà ngờ , cái khu tập thể cũng chẳng hề đơn giản!
Một nọ, Tiêu Bảo Trân với cô vợ trẻ suốt ngày chỉ ở nhà chăm con:
"Chị thai , đứa bé bốn tháng." Cả khu tập thể: "Cái gì!!!! Chồng cô rời nhà biền biệt ba năm mà!"
Lại một khác, Tiêu Bảo Trân nhíu mày bà lão liệt giường nhiều năm:
"Rõ ràng bà bệnh gì cả! Cơ thể khỏe mạnh vô cùng, chạy từ đông sang tây thành phố cũng chẳng thành vấn đề." Cả khu tập thể: "Nhổ !! Té là giả vờ bại liệt! Chỉ để hành hạ con dâu thôi !"
Lại thêm một nữa, Tiêu Bảo Trân gã đàn ông thích bốc phét nhưng thói vũ phu bằng ánh mắt khinh bỉ:
"Đã liệt dương mà còn khoác lác cơ ?"
Cả khu tập thể:
"Trời đất ơi!!! Vợ mới sinh con xong cơ mà!!"
Sau ~ Danh hiệu vinh quang của "Con ngõ văn minh" coi như tan thành mây khói, nhưng trong viện phấn khích lạ thường! Ăn dưa hóng biến đến mức yên, vui vẻ thôi!
"Bảo Trân ơi~ Khi nào cô tổ chức tổng kiểm tra sức khỏe cho cả viện thế? Chúng tuyệt đối hóng hớt , chủ yếu là kiểm tra thể thôi mà~"
Giới thiệu tóm gọn trong một câu: Những ngày tháng ăn dưa xem kịch của ở thập niên 60.
Lập ý: Ngày tháng là do tự tạo , tự lập tự cường.