Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-01-28 11:24:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hai đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, kẻ tám lạng nửa cân về độ mặt dày, quá thích tự dát vàng lên mặt ."

 

Mặc dù những chế giễu bàn tán hạ thấp giọng, nhưng tiếng của họ vẫn truyền tai tất cả .

 

Tống Phương Viễn bình thường ở trong xưởng chẳng thèm đoái hoài đến ai, bao giờ bàn tán chế nhạo như thế , lập tức đỏ bừng mặt: "Cô bắt cá hai tay, Tiêu Bảo Trân cô thì sạch sẽ gì , chẳng cũng..."

 

"Chẳng cũng cái gì?" Tiêu Bảo Trân một nữa nhận thấy điều gì đó , tại nhà họ Tống hết đến khác nguyên chủ cũng sạch sẽ?

 

Chưa đợi Tống Phương Viễn tiếp, Tiêu Phán Nhi lập tức cao giọng: "Chuyện quá khứ qua , em đeo bám Phương Viễn là nhất, em cũng cần cứ bám víu chuyện buông, em trúng chúng , mắt cao đến mấy thì chẳng em cũng chỉ thể xem mắt với cái loại như thế thôi , lên mặt cái gì?"

 

Khi cô lời , trong mắt thậm chí còn mang theo mấy phần cảm giác ưu việt, cảm thấy như thắng một trận chiến.

 

Tiêu Bảo Trân cô ngoài miệng mắt cao kén chọn trúng ưng thì ích gì chứ? Chẳng vẫn chỉ thể xem mắt với Cao Tiến , chừng những xem mắt còn chẳng bằng Cao Tiến chứ.

 

Đang lúc cãi vã, bỗng nhiên hai rẽ đám đông đang vây xem bước vòng tròn.

 

"Nhường đường một chút, xin nhường đường một chút, chúng đến tìm , Bảo Trân, Bảo Trân là cháu ? Bác dường như thấy tiếng của cháu ."

 

Tiêu Bảo Trân giọng thấy quen quen, lập tức trả lời: "Là cháu ạ."

 

Vừa thấy tiếng Tiêu Bảo Trân, hai liền tăng tốc trong, cuối cùng cũng vượt qua vòng vây của đám đông, mặt Tiêu Bảo Trân.

 

Tiêu Bảo Trân kỹ mới phát hiện chạy đến tìm chính là bà mối, phía bà còn một , trông trai dã man, ngoa là trực tiếp "rửa mắt" cho Tiêu Bảo Trân luôn.

 

Vì sống trong thời mạt thế, thiếu nước thiếu tài nguyên, thấy thây ma mặt mũi thối rữa hoặc là đồng đội bẩn thỉu, Tiêu Bảo Trân lâu lắm thấy nào tuấn tiêu sái như , kìm thêm vài cái, cũng đối mắt với cô một lúc, chớp chớp mắt, bỗng nhiên bối rối dời mắt .

 

Anh mặc chiếc sơ mi trắng, tôn lên vóc dáng càng thêm cao ráo khỏe khoắn, làn da đen nhưng cũng đến nỗi trắng hơn con gái, đeo một cặp kính.

 

Người thời nay đều thích đeo kính gọng tròn, riêng đeo một cặp kính gọng mảnh hình chữ nhật. Mặc dù đeo kính nhưng trông giống mọt sách chỉ vùi đầu sách vở, cả toát một khí chất thanh tao, xuất hiện thu hút ánh của tất cả các cô gái, chỉ các cô gái mà nhiều phụ nữ lập gia đình cũng nhịn mà đ.á.n.h mắt sang.

 

Cho đến khi bà mối lên tiếng, Tiêu Bảo Trân mới dời tầm mắt sang bà mối: "Bác ơi, giờ bác mới đến?"

 

Xem mắt xong xuôi cả , giờ đến gì nữa?

 

Bà mối lau mồ hôi trán, ngơ ngác Tiêu Bảo Trân: "Bác đến tìm cháu mà! Đã rõ hôm nay gặp mặt, cháu đến tiệm cơm quốc doanh tìm , đợi cháu nửa ngày trời, nếu lúc nãy bác thấy tiếng cháu thì còn tìm thấy cháu đấy?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-nhat-ky-an-dua-cua-nang-dau-dai-vien/chuong-16.html.]

"Đợi cháu nửa ngày?" Tiêu Bảo Trân cũng ngẩn , mang theo mấy phần ngơ ngác: " cháu xem mắt xong mà."

 

"Cái gì?!" Bà mối trực tiếp hít ngược một khí lạnh, vô cùng chấn động hỏi: "Cậu thanh niên đợi ở lầu nửa ngày trời, cháu xem mắt với ai thế? Có thành ?"

 

Tiêu Bảo Trân: "Không thành ạ, chỉ là mấy câu, hợp ý nên cháu định luôn, cháu gặp mặt đó mà."

 

Nói , cô đầu về hướng Cao Tiến lúc nãy, tìm cho bà mối xem, ai ngờ chỗ đó chẳng ai cả.

 

Hóa là vì Cao Tiến phát hiện nhận , dám ở đây hổ thêm nữa, sớm chuồn mất dạng , Tiêu Bảo Trân đương nhiên tìm thấy .

 

May mắn , những bên cạnh đều tình hình lúc nãy, lập tức nhao nhao : "Lúc nãy xem mắt với cô gái là Cao Tiến ở nhà máy 1, chính là Cao Tiến trong 'tiến bộ' , cái xem mắt với mấy cô gái kết quả đều sợ chạy mất dép ."

 

Bà mối lời hiểu là ai , đó đây bà thích mối còn chạy đến tìm bà, bà điều kiện đồng ý.

 

"Bác Cao Tiến đó, Bảo Trân , cháu tìm nhầm ." Bà mối dở dở : "Người đó tên là Cao Tiến, còn bác giới thiệu cho cháu cũng tên là Cao Kính (Kính trong kính trọng), trùng tên trùng họ nên tìm nhầm , nhưng mà Bảo Trân , cháu với cái gã Cao Tiến đó chuyện gì chứ?"

 

Bà lo lắng nhất là Tiêu Bảo Trân trúng Cao Tiến , thế thì đúng là nhảy hố lửa.

 

Tiêu Bảo Trân lập tức lắc đầu: "Tất nhiên là ạ, đó năng lộn xộn, tự còn chẳng xong, cháu mới hai câu chạy mất ."

 

Bà mối thở phào nhẹ nhõm thấy rõ, vội vàng bắt đầu dàn xếp: "Chuyện hôm nay cũng là trùng hợp quá, Bảo Trân , cháu tìm nhầm , đó đối tượng bác giới thiệu cho cháu, bác giới thiệu tuy cũng tên là Cao Kính, nhưng là 'Kính' trong kính trọng, đều tại bác quên chuyện với cháu! may mà cũng chuyện gì lớn, chuyện thường gian nan, giờ bác đưa đến đây, đây mới là cháu cần tìm."

 

Nói , bà mối chỉ chỉ phía .

 

Chính là cực kỳ trai .

 

Tiêu Bảo Trân lúc mới nhận tìm nhầm , cô một nữa về phía đó, liền phát hiện đối phương cũng đang , hai bốn mắt , gật đầu chào coi như chào hỏi.

 

Tiêu Bảo Trân thu hồi ánh mắt, thầm nghĩ, ngờ lời bà mối hôm đó là thật! Bà Cao Kính (Kính) trai, lời chẳng hề chút quá nào!

 

So với Tiêu Bảo Trân chỉ chút kinh ngạc, Tiêu Phán Nhi lúc sắp ngất xỉu vì tức giận, trong lòng cô đang gào thét điên cuồng!

 

Lúc nãy cô còn đang hả hê chế giễu Tiêu Bảo Trân chỉ thể xem mắt với hạng , nóng nảy, kết quả chớp mắt một cái mới phát hiện, Tiêu Bảo Trân thực sự cần gặp trai nhường !

 

Còn trai hơn cả Tống Phương Viễn!

 

Tống Phương Viễn dù cũng là cha của ba đứa trẻ, mặt tránh khỏi sự mệt mỏi và vẻ phong trần cuộc sống mài giũa, nhưng mắt vẫn còn tràn đầy sức sống trẻ trung!

Loading...