Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 138
Cập nhật lúc: 2026-01-28 14:41:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
, giúp đỡ mà Tống Phương Viễn nghĩ đến chính là Cao Sân.
Anh nghĩ Cao Sân hai tìm bằng chứng đều bách phát bách trúng, điều chứng tỏ Cao Sân thiên phú về mặt .
Cao Sân đầu óc, quyết tâm, nhất định thể bắt !
Tống Phương Viễn càng nghĩ càng thấy khả thi, hùng hổ về viện.
Cùng lúc đó, trong nhà Tiêu Bảo Trân cũng đang bận rộn.
Sắp đến mùa đông , nhà nào nhà nấy cũng muối dưa chua, năm Cao Kính , Cao Sân thì liệt giường, trong nhà vẫn luôn muối. Năm nay Tiêu Bảo Trân đến, nhắc đến món dưa chua đó là chảy nước miếng, thế là Cao Kính tìm cái lu muối dưa do để , lau lau rửa rửa , hôm nay cuối cùng cũng phơi khô .
Vừa nãy họp thể cư dân xong về, cả nhà Tiêu Bảo Trân bắt đầu bận rộn muối dưa chua.
Cải thảo bóc bỏ lá già cần dùng muối để ép bớt nước, đó vắt khô nước, rắc muối hột giữa các phiến lá, cuối cùng cho lu dưa chua, kiên nhẫn chờ đợi một hai tháng là thể ăn món dưa chua giòn rụm chua loét .
Cao Kính sức dài vai rộng, phụ trách xếp cải thảo xát muối hột lu, Tiêu Bảo Trân và Cao Sân thì phụ trách xát muối lên cải thảo.
Cả nhà mỗi một việc, bận rộn khí thế ngất trời.
Tống Phương Viễn chính là tới lúc , ở cửa , ló đầu : "Tiểu Cao đồng chí? Tiểu Cao đồng chí?"
Hai vị Tiểu Cao đồng chí trong nhà đồng thời ngẩng đầu lên: "Ai đấy?"
Tống Phương Viễn tiến lên mấy bước: " tìm Cao Sân."
"Anh tìm ?" Tay Cao Sân ngừng nghỉ, bốc một nắm muối hột, bẻ lá cải thảo rắc lên , rắc từng kẽ lá, một cây cải coi như thành một nửa, thuận miệng hỏi: "Anh tìm việc gì?"
"Cái đó, chúng thể ngoài chuyện ?" Tống Phương Viễn gãi gãi đầu, sờ sờ mũi, trông đầy vẻ chột .
Anh nghĩ thầm trong bụng, Cao Sân vẫn còn là một thằng nhóc con, cùng lắm là một thiếu niên, cảm thấy mở miệng hợp tác với Cao Sân thì mất mặt, cho nên mới gọi Cao Sân ngoài, tìm chỗ âm thầm bàn bạc.
Cao Sân với cũng chẳng quen thuộc gì, hơn nữa, Tống Phương Viễn còn chút thuận mắt.
Lần là kẻ ngốc là một chuyện, chuyện thứ hai chính là Cao Sân đây tên Tống Phương Viễn suýt chút nữa thì định hôn với chị dâu , ngoại tình , còn đổ hết tội lên đầu Tiêu Bảo Trân.
Cao Sân bây giờ coi Tiêu Bảo Trân như chị ruột của , còn hơn cả chị ruột, cho nên Tống Phương Viễn càng càng thấy ghét.
Cậu cũng thèm ngẩng đầu lên, thản nhiên : "Không , chuyện gì thì cứ ở đây, rốt cuộc là chuyện gì?"
Tống Phương Viễn mới gọi là ngập ngừng e thẹn, trái , cứ chịu chuyện chính.
Thấy trong viện ai, : "Vậy thể bảo Tiêu Bảo Trân lánh một chút , riêng với hai em các , thực sự là chuyện chính sự, chuyện chính sự quan trọng."
Tiêu Bảo Trân xong, cải thảo suýt chút nữa ném thẳng mặt Tống Phương Viễn: "Anh chứ, ở nhà mà bảo họ đuổi , Tống Phương Viễn, sẽ thực sự cảm thấy hai nhà chúng vẫn còn quan hệ họ hàng đấy chứ?"
"Không ... ý đó." Tống Phương Viễn thực sự cạn lời, chột sốt ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-nhat-ky-an-dua-cua-nang-dau-dai-vien/chuong-138.html.]
Hai em nhà họ Cao cũng khó chịu : "Có chuyện gì thì luôn ở đây, thì nhanh , đừng nữa."
Cả nhà Tiêu Bảo Trân đều chút mất kiên nhẫn Tống Phương Viễn, Cao Sân dậy chuẩn đuổi .
Tống Phương Viễn còn cách nào khác, đành thỏa hiệp: "Vậy là phòng , mấy chúng phòng."
Anh vẻ thần thần bí bí, cả nhà trong lòng cứ bồn chồn yên, một cái, Tiêu Bảo Trân : "Vậy thì ."
Cả nhà vẩy vẩy muối hột tay, rửa tay, đầu phòng, Tống Phương Viễn cũng theo .
Vào trong phòng, ai gì, Tống Phương Viễn giống như ăn trộm, ngó xung quanh.
Thực trong lòng em nhà họ Cao ưa , chính vì chuyện từ hôn.
Mấy Tống Phương Viễn gặp Cao Kính ở nhà máy, chào một tiếng, gật đầu với một cái, một câu cũng thèm nhiều bỏ .
Hơn nữa, Tống Phương Viễn cũng sợ vì chuyện hái hoa tặc đến viện trả thù dẫn đến việc em nhà họ Cao định kiến với .
Cho nên thấy ai gì, bèn chủ động lên tiếng , đầu tiên là rõ mục đích đến đây: "Mọi đều chứ, tên hái hoa tặc đó là nhắm mà đến, giờ mau ch.óng bắt kẻ , tống xuống nông trường, giẫm lên một vạn bàn chân của bần hạ trung nông."
Anh liến thoắng, lên tiếng mắng tên hái hoa tặc một trận, ngay đó : " hôm nay đến đây là thương lượng với , hợp tác với hai em bắt trộm, Cao Sân phụ trách tìm tên hái hoa tặc đó, phụ trách bắt , thấy thế nào?"
"Tại chúng hợp tác với ?" Cao Kính vặn hỏi.
Tống Phương Viễn chỉ Tiêu Bảo Trân: "Cậu cũng vợ, sợ tên hái hoa tặc đó ngày nào đó chạy tới trộm quần lót, thấy vợ xinh là trong lòng tơ tưởng ? Tục ngữ câu, sợ trộm lấy, chỉ sợ trộm rình, sợ ngày nào đó chạy tới trộm vợ tắm ?"
"Chúng hợp tác với , hiệu quả bắt trộm sẽ nhanh hơn, bắt sớm chừng nào thì cũng bớt lo lắng chừng nấy, thấy ?"
Lúc những lời , trong lòng Tống Phương Viễn cũng nghĩ .
Anh lên kế hoạch hết , đến lúc thực sự bắt trộm, sẽ vơ hết công lao về , dù cuối cùng là phụ trách bắt, nổi bật nhất chính là .
Ừm, khi bắt tên hái hoa tặc gây sóng gió , lãnh đạo nhà máy thép vui mừng sẽ đề bạt , hoặc là thưởng cho cái gì đó.
Đến lúc đó vơ hết công lao về , đồ cũng thuộc về .
những lời Tống Phương Viễn sẽ , hỏi Cao Sân: "Thế nào? Cậu đồng ý ?"
Tiêu Bảo Trân bên cạnh nhịn đảo mắt một cái, cô dị năng, ngoài việc chữa bệnh cho khác còn thể cảm nhận tâm trạng của , cô bây giờ cảm nhận Tống Phương Viễn giống như một con cáo già gian xảo .
Cô gì, Cao Sân cũng trả lời ngay mà : "Anh cứ về chờ tin của , đợi nghĩ kỹ sẽ thông báo cho , về ."
"Được, nhưng nghĩ cho kỹ nhé, nghĩ thật kỹ , một ngày bắt tên trộm thì viện chúng một ngày yên ." Trước khi Tống Phương Viễn còn đặc biệt nhấn mạnh một phen, xong mới về nhà.
Người , ba trong nhà chụm đầu .
"Mấy lời tin ? Ý là chuyện bắt trộm ." Cao Sân lên tiếng .