Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-01-28 12:05:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Bảo Trân vội vàng rụt tay , dám nghịch ngợm nữa.

 

Hai vợ chồng yên phận đạp xe về nhà, quãng đường vốn chỉ mất hai mươi phút mà họ cứ lững thững đạp mất gần bốn mươi phút. Lúc về đến nhà, vầng trăng treo cao bầu trời, ước chừng cũng hơn chín giờ tối.

 

Thời nhiều hoạt động giải trí, giờ tắt đèn sớm, giờ ngủ càng sớm hơn. Mới hơn chín giờ mà đường còn qua , ngay cả những ngôi nhà ven đường cũng tắt đèn.

 

Lúc Tiêu Bảo Trân và Cao Kính con hẻm, cả hẻm vắng ngắt một bóng , đèn hai bên cũng tắt hết, chỉ còn một ngọn đèn đường ở đầu hẻm lúc sáng lúc tối.

 

Tiêu Bảo Trân khẽ: "Tụi xuống dắt xe bộ , kẻo hàng xóm thức giấc hết."

 

"Được."

 

Cao Kính dừng xe đạp, cũng ở bên vợ thêm một lát nên thong thả dắt xe hẻm, Tiêu Bảo Trân bên cạnh. Tuy mặt biểu lộ cảm xúc, miệng cũng gì, nhưng trong lòng thấy ngọt ngào vô cùng.

 

Lúc nãy khi sắp về, thầy giáo kéo riêng một góc, khen tinh mắt, cưới vợ , dặn họ sống thật , cãi , đ.á.n.h , càng ức h.i.ế.p .

 

Cao Kính thì vui lắm. Anh bề , lời của thầy Phương khiến cảm nhận sự quan tâm của một trưởng bối, và lẽ còn cả sự kiêu hãnh, đắc ý khi yêu trưởng bối công nhận.

 

Nghĩ đến đây, Cao Kính Tiêu Bảo Trân một cái, sự mãn nguyện trong lòng tả xiết.

 

Tiêu Bảo Trân nhận , tiếp tục về phía .

 

Hai vợ chồng đang , Tiêu Bảo Trân bỗng khựng bước, mắt chằm chằm nơi sâu nhất của con hẻm.

 

Dưới ánh đèn đường chập chờn, Tiêu Bảo Trân thấy một bóng vội vã từ cửa khu nhà tập thể .

 

Dựa dáng , đó chắc hẳn là Trương Tiếu ở cùng viện. Cô ngoài lao thẳng về phía cuối hẻm, chắc là vệ sinh.

 

Chuyện chẳng gì lạ, vì trong viện nhà vệ sinh, ban đêm vệ sinh một là nhà vệ sinh công cộng, hai là dùng bô trong phòng.

 

Thời tiết ngày càng nóng, dùng bô trong phòng mùi nặng, nhà nào nhà nấy đều nhà vệ sinh công cộng.

 

Điều thực sự khiến Tiêu Bảo Trân thấy lạ là Trương Tiếu vệ sinh xong vội về ngay, khỏi nhà vệ sinh vài bước, cô bỗng áp một bức tường, chổng m.ô.n.g lên, giữ một tư thế kỳ quái im bất động ở đó, trông như một con thạch sùng lớn.

 

...

 

Tiêu Bảo Trân "con thạch sùng" Trương Tiếu với ánh mắt phức tạp, nghĩ mãi đang cái quái gì.

 

Đêm hôm khuya khoắt thanh vắng, cô áp tường chổng m.ô.n.g lên, định ?

 

Quan sát một lúc lâu, thấy Trương Tiếu vẫn đó, Tiêu Bảo Trân liền kéo kéo tay áo Cao Kính: "Anh xem Trương Tiếu , cô đang gì thế?"

 

Cao Kính nheo mắt , cũng giật : "Không nữa."

 

Tiêu Bảo Trân: "Có khi nào cô ... tật gì mà khác ?"

 

Ví dụ như hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt?

 

Nếu thì tại đêm hôm cô chạy ngoài, bám tường thạch sùng, thật thể hiểu nổi.

 

Cao Kính: "Không , với cô ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-nhat-ky-an-dua-cua-nang-dau-dai-vien/chuong-58.html.]

Tiêu Bảo Trân: "Cô động đậy , chờ , tụi tìm chỗ trốn ."

 

Hành vi của thực sự quái dị. Thấy cô dậy, Tiêu Bảo Trân kéo Cao Kính trốn chỗ ánh sáng chiếu tới, trơ mắt Trương Tiếu về viện.

 

Ngay khi họ nghĩ chuyện kết thúc, ngờ một lát , Trương Tiếu !

 

Lần một , bên cạnh còn hai bóng lén lút. Tiêu Bảo Trân kỹ, đó là một nam một nữ, một trong đó là Ngọc Nương – con dâu út của bà Vương, đàn ông còn sát Ngọc Nương, đoán chừng là con trai út của bà Vương – Bạch Căn Cường.

 

Bạch Căn Cường cao lắm, dáng cũng hiên ngang, điểm ưa duy nhất lẽ là khuôn mặt, nhưng cũng chẳng bằng Cao Kính.

 

Tiêu Bảo Trân lướt một cái chuyển ánh mắt sang Trương Tiếu.

 

Ngay đó, cô thấy Trương Tiếu dẫn hai vợ chồng Ngọc Nương lén lút tới bức tường lúc nãy. Ba rón rén, dám phát tiếng động nào.

 

Trương Tiếu còn ngoái động tác "suỵt", đó bám lên tường. Điều đáng ngờ hơn là hai vợ chồng Ngọc Nương cũng chổng m.ô.n.g bám tường theo.

 

Ba con thạch sùng lớn.

 

Tiêu Bảo Trân: "..."

 

Cái nhà chắc vấn đề gì .

 

Xem một lúc, Cao Kính hiểu : "Họ đang trộm, bên bức tường chắc hẳn là ai đó. Tụi qua đó ?"

 

Anh thấy Tiêu Bảo Trân vẻ khá hứng thú.

 

Tiêu Bảo Trân lắc đầu: "Không , em buồn ngủ, chắc cũng chẳng để , tụi về nhà ."

 

Hai vợ chồng định về thì thấy Hứa Đại Phương cũng từ trong viện , còn dùng áo khoác quấn đầu, thoạt như một tên trộm vặt, cũng rón rén tới chân tường, bám đó trộm.

 

Tiêu Bảo Trân bốn đó với ánh mắt ngày càng phức tạp.

 

Không chỉ Hứa Đại Phương, một lát , Tề Yến sống ở hậu viện cũng kéo chồng là Chu Quốc Bình , vẫn là bám tường trộm.

 

Động tác của họ đều im lìm, rón rén, như thể sợ kinh động đến bên tường.

 

Không chỉ viện của họ, những hộ khác trong hẻm cũng lục tục , đều là mấy gã thanh niên và các ông già.

 

Chẳng mấy chốc, bức tường đó gần mười "con thạch sùng" bám ngay ngắn.

 

Tiểu đội trộm!

 

Họ trộm trao đổi ánh mắt, còn mấy gã thanh niên lộ nụ ngây ngô đầy nghi hoặc, hì hì hì.

 

Vì ngăn cách bởi một bức tường, cố gắng nhịn thở phát tiếng động nên phía bên tường hề .

 

Bên vẫn tiếp tục, bên trộm càng hăng say hơn, lộ nụ thô thiển, kích động vô cùng.

 

Vợ chồng Tiêu Bảo Trân cách đó xa, thấy một hàng "thạch sùng" bám tường thì tiên là cạn lời.

 

Tối qua lúc đưa kẹo mừng cô hết mặt , giờ thì coi như thấy đủ cả !

 

 

Loading...