LƯỠNG TƯƠNG MAN
- Cập nhật
- 22 giờ trước
- Loại
- Truyện Chữ
- Thể loại
- Cổ ĐạiVả MặtGia ĐìnhChữa LànhGương Vỡ Không Lành
- Team
- Ô Mai Đào Muối
- Lượt xem
- 5,142
- Yêu thích
- 1
- Lượt theo dõi
- 1
- Trạng thái
- Đã đủ bộ
Tiêu phu nhân xả cứu Thái hậu, khi chết chỉ cầu cho ấu tử một tờ ban hôn thư tên.
Dưới thì đến nô lệ, thì đến công chúa.
Chỉ cần Tiêu Hòa Ngọc nguyện ý, đều thể cưới.
Năm tám tuổi, Tiêu Hòa Ngọc khổ luyện thư pháp, thề rằng sẽ dùng nét chữ nhất, tự tay tên lên ban hôn thư.
Năm mười sáu tuổi, a tỷ tang phu trở về nhà.
Khi và Tiêu Hòa Ngọc đang giận dỗi , trong cơn tức giận, mở tờ ban hôn thư vốn dĩ nên tên từ lâu, chỉ chỗ trống, mày nhíu chặt.
“Ấu Nghi, thể cưới nàng. Nếu nàng nửa phần thông tuệ, rộng lượng như a tỷ nàng, sớm tên nàng !”
Ánh mắt lưu luyến, chăm chăm đuổi theo bóng lưng a tỷ:
“Chỉ cần , cưới ai cũng , huống chi là từng tái giá.”
Ta sinh vốn ngu độn, phản bác kịp, chỉ thể đó tủi đem chuyện kể hết cho nhà.
a tỷ ôm chặt lòng, nhẹ giọng an ủi:
“Tiểu , nữ tử phúc thì bước nhà vô phúc. Người quá đê tiện, ắt báo ứng của ! Hắn cưới, a tỷ liền gả, cho nhà gà bay chó sủa, trưởng bối tức đến thăng thiên!”
Phụ mẫu bên cạnh phụ họa:
“Phải đó đó, nhanh thì còn thể sớm xuống cùng đoàn viên với cả nha tỷ phu của con nữa!”
Khi Tiêu Hòa Ngọc cầm ban hôn thư đến cửa, cúi đầu, đưa hai tay dâng bút cho .
Hắn tên ai thì , từ nay còn liên quan gì đến nữa.