LƯỠNG TƯƠNG MAN - 11

Cập nhật lúc: 2026-02-22 09:10:47
Lượt xem: 339

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn phụ tức giận đến mức bốc khói, Tiêu Hòa Ngọc càng thêm đau đầu.

 

Vương phủ ngoài mạnh trong yếu sớm dấu hiệu, thành phụ vốn tính toán.

 

Theo kế hoạch ban đầu của ông, hai tỷ đều sẽ gả cho , chuyện tự nhiên sẽ giải quyết dễ dàng.

 

Một khi thành thì chính là một nhà, sẽ tham lam của hồi môn, chẳng qua chỉ là mượn dùng, nhất định sẽ kiếm tiền trả gấp bội.

 

bây giờ thì ?

 

Từ An Trinh mềm yếu đáng thương quỳ rạp đất, chỉ lo lau nước mắt, nhưng lời từng câu từng câu đều đ.â.m lòng .

 

“Con dâu thể quản, nhưng con chỉ sơ qua vài , Vương phủ thu đủ chi, con dâu thực sự lòng mà sức.”

 

“Còn về của hồi môn, phụ mẫu đều chọn lựa cẩn thận. Từ gia chúng con tuy giàu , nhưng vẫn luôn là đầy mùi tiền bạc, con gả Vương phủ, phụ mẫu đương nhiên Vương phủ cũng coi thường.”

 

“Những sách cổ giá trị ngàn vàng, văn nhân ai cũng khao khát, phụ con còn , chỉ cần văn nhân đến mượn, thì hãy mời họ phủ tiếp đãi t.ử tế, cho mượn sách.”

 

“Ăn của thì miệng mềm, cầm của thì tay yếu, như sẽ còn ai chỉ trích Vương phủ nữa.”

 

“Hu hu hu, con dâu dù bản lĩnh lớn đến , nếu nguồn thu bạc tiền, cũng thể quản lý hậu trạch , hu hu hu.”

 

Giá trị ngàn vàng thì ích gì?

 

Hiện tại những văn nhân đều đang dõi mắt Vương phủ, đó là bảo vật cô bản gì, rõ ràng chính là củ khoai nóng bỏng tay!

 

Một khi đem bán, tất cả sẽ Tiêu Vương phủ động đến của hồi môn của con dâu!

 

Tiêu Vương gia đầu tiên vấp ngã nặng nề một nữ nhân, thực sự nuốt trôi cơn tức .

 

Ông hừ lạnh một tiếng, về phía Tiêu Hòa Ngọc:

 

“Làm chính thất, mà thể phu quân quản lý hậu trạch, chính là lầm lớn nhất. Con trai, con thấy phu nhân của con ?”

 

Ý trong lời chính là dùng việc hưu thê để uy h.i.ế.p.

 

Nữ nhân, xưa nay đều sợ hưu.

 

Bất kể nguyên do là gì, đều sẽ cho rằng đó là của nữ nhân.

 

Huống chi Từ An Trinh là tái giá, nếu hưu bỏ, chỉ nàng, mà ngay cả Từ Ấu Nghi cũng sẽ đời chỉ trích.

 

nghĩ đến việc nếu hưu thê, bản sẽ còn lý do đường đường chính chính để gặp Ấu Nghi nữa, đầu tiên Tiêu Hòa Ngọc phớt lờ ám chỉ của phụ , siết c.h.ặ.t môi, một lời.

 

Không , Tiêu Hòa Ngọc thấy trong mắt Từ An Trinh một tia tiếc nuối, chứ là sự may mắn thoát nạn.

 

Tiêu Hòa Ngọc bắt đầu hoảng sợ.

 

Những mưu kế mà phụ dạy dỗ và truyền , dường như mất tác dụng những nữ nhân của Từ gia.

 

16

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/luong-tuong-man/11.html.]

 

Sau khi a tỷ thành , lòng phụ và phu nhân như bẻ đôi. 

 

Một nửa dùng để an ủi , mới rõ lòng , một nửa dùng để lo lắng cho a tỷ gả Vương phủ.

 

, bọn họ cũng hề rảnh rỗi.

 

Ngày đầu tiên, phu nhân dẫn ngoài du ngoạn, để gặp một bằng hữu cũ của bà.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Ấu Nghi, là đây, là Tĩnh Hòa, ngươi còn nhớ ?”

 

Gương mặt mắt, mắt sáng răng trắng, dần dần chồng lên hình ảnh tiểu cô nương thích mặc váy áo vàng nhạt trong ký ức của .

 

Ta nhớ .

 

Trương Tĩnh Hòa, cô nương suýt nữa trở thành tâm giao của , nhưng lừa ba .

 

Khi đó phu nhân và a tỷ còn xuất hiện, sự thiện ý của Trương Tĩnh Hòa khiến vô cùng kích động.

 

Ta mong cùng một tiểu cô nương đồng trang lứa dạo phố, mong cùng nàng bàn luận những thoại bản mới nhất, cùng tú trang xem châu báu trang sức, cùng những lời thể với phụ và Tiêu Hòa Ngọc.

 

Còn đến buổi hẹn, nhịn mà thao thao bất tuyệt nhắc đến cô nương mặt Tiêu Hòa Ngọc.

 

Kết quả, cho leo cây.

 

Liên tiếp ba .

 

Ta nhào lòng Tiêu Hòa Ngọc một trận, y phục n.g.ự.c nước mắt nước mũi của lem luốc, nhưng vẫn trách .

 

Hắn lấy khăn tay , cẩn thận lau mặt cho .

 

“Không Ấu Nghi, sẽ cho nàng leo cây, sẽ luôn ở bên cạnh nàng.”

 

“Đừng buồn, nếu nàng còn lừa nàng, nàng cứ mặc kệ nàng , đừng để ý đến, đợi nàng đến nhận với nàng, như nàng mới hiểu nỗi đau của nàng, sẽ dám lừa nàng nữa.”

 

Chuyện cũng tại , khi đó còn nhỏ, nhưng tính khí nhỏ chút nào.

 

Sau đó gặp Trương Tĩnh Hòa trong thư viện, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ngẩng cao đầu bước qua bên cạnh nàng, coi nàng như khí.

 

Không ai tim đập loạn thế nào, ai trong túi còn giấu bánh mật đường, nghĩ rằng chỉ cần nàng xin , hứa sẽ lừa nữa, sẽ tha thứ cho nàng.

 

Ai ngờ nàng giải thích, còn mang vẻ mặt ủy khuất.

 

Từ đó về , nàng đến tìm nữa, còn thì chỉ chơi cùng Tiêu Hòa Ngọc, tin tưởng sâu sắc rằng trong thư viện, chỉ Tiêu Hòa Ngọc là đối xử với .

 

Nhớ chuyện cũ, Trương Tĩnh Hòa bật .

 

Nàng lấy từ trong lòng một chiếc khăn tay.

 

Kiểu dáng là từ nhiều năm , đường thêu cũng , giống như do một đứa trẻ học thêu , nhưng từng mũi từng chỉ đều thể sự dụng tâm.

 

Loading...