LƯỠNG TƯƠNG MAN - 5

Cập nhật lúc: 2026-02-22 09:08:30
Lượt xem: 437

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

a tỷ đến mức hai mắt cong như trăng non, ném cho phụ và phu nhân một ánh mắt đắc ý.

 

“Sao , vẫn gả cho ? Là nỡ , nỡ a tỷ?”

 

Nhắc Tiêu Hòa Ngọc, vẫn cảm thấy tủi .

 

Năm tám tuổi, luyện chữ suốt một năm, ngay cả phu t.ử cũng khen chữ .

 

Hắn sớm tên

 

Ta nũng đòi xem, dỗ , đợi cầm ban hôn thư cung, xin bệ hạ hạ chỉ, khi đó mới đủ khí phái, cũng thể xem cho thỏa thích.

 

Ta vẫn luôn tin .

 

Hôm qua lấy , ban hôn thư vẫn còn trống.

 

Đó là đầu tiên lừa .

 

Hôm nay tên a tỷ, còn dỗ lấy phận thất gả cho .

 

Đó là thứ hai lừa .

 

Hành vi lừa dối, một khi bắt đầu, sẽ chỉ một hai .

 

Dù ngu ngốc đến , cũng nên lừa thứ ba.

 

Nếu , phía sẽ còn ngàn vạn nữa.

 

Ta lắc đầu, trả lời câu hỏi thứ nhất của a tỷ, chỉ nàng, trả lời câu hỏi thứ hai.

 

a tỷ, vì tỷ gả cho ?”

 

a tỷ thở dài, gõ lên trán một cái.

 

“Tờ ban hôn thư đó, cuối cùng vẫn là một phiền phức. Hôm nay nếu a tỷ dỗ tên , khiến tưởng rằng thể hưởng phúc tề nhân, thì ngày mai nhất định sẽ tên .”

 

“Nếu giống như Tiêu phu nhân, gả qua đó, a tỷ cũng lo. Đáng tiếc, Tiêu phu nhân dạy dỗ từ nhỏ, cuối cùng vẫn giống hệt phụ của .”

 

Nói đến đây, a tỷ treo lên nụ giảo hoạt, ánh mắt về phía Tiêu phủ.

 

“Nếu Tiêu vương gia đứa con trai ngoan của tên , mà tên , chỉ sợ sẽ tức c.h.ế.t. Quả hồng mềm biến thành đá thối, ngược xem, ngày thành , lão già đó tức đến phát điên .”

 

Ta lặng lẽ nuốt những lời vốn định trở , tiến gần, ngẩng mặt lên, mặc cho nàng bôi t.h.u.ố.c lên mắt cho .

 

“a tỷ là đá thối.”

 

Chỉ là, quả thật là quả hồng mềm.

 

, một câu a tỷ đúng.

 

Tiêu Hòa Ngọc lẽ vẫn còn chút tình cảm với .

 

Tiêu vương gia thì thích .

 

7

 

Tiêu Hòa Ngọc càng đến gần phủ, tờ thánh chỉ ban hôn trong lòng càng như nặng thêm. 

 

Quả nhiên, còn bước cửa, thấy quản gia chờ từ lâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/luong-tuong-man/5.html.]

thực sự chờ , là phụ , Tiêu Vương gia.

 

“Con trai , hôm nay thế nào ? Từ Ấu Nghi như phụ đoán, cúi đầu với con ? Chỉ cần nàng cúi đầu một , gả Vương phủ, sẽ bao giờ còn cơ hội ngẩng đầu nữa, tất cả của Từ gia, đều sẽ là của hai phụ t.ử !”

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Chỉ cần nắm thóp một nữ nhân mà thôi, con xem, đơn giản bao. Con nhất định sẽ phụ thất vọng, đúng chứ?”

 

Ánh mắt Tiêu Hòa Ngọc khẽ lay động, nhưng vẫn gật đầu.

 

thừa nhận, nhưng vẫn luôn khát khao phụ công nhận.

 

Vì thế, thấy chính giọng cất lên:

 

“Vâng, phụ , Ấu Nghi nhận với con .”

 

“Ha ha ha! Tốt, lắm! Ngày mai phụ sẽ cho đến Từ phủ bàn chuyện hôn sự. Tháng chọn ngày lành tháng , con sẽ rước nàng về!”

 

Tiêu Vương gia tự cao tự đại, quản gia phái đến cũng bày dáng vẻ cao ngạo, dễ lừa gạt.

 

nhà vốn mang tâm tư riêng, chỉ để a tỷ tiền sảnh, còn từng lộ diện.

 

Tiêu Hòa Ngọc ý giấu , càng thuận nước đẩy thuyền.

 

Chuyện nghị , thuận lợi đến mức bất thường.

 

Thuận lợi đến nỗi, ngày xuất giá hôm , chỉ nhà và Tiêu Hòa Ngọc , trong chiếc kiệu tám khiêng là ai tỷ , Từ An Trinh, chứ .

 

Pháo nổ vang trời, chiêng trống rộn ràng.

 

Vương phủ cưới dâu, nhà giàu nhất gả nữ nhi, sính lễ và của hồi môn chất đầy, đủ một trăm rương.

 

Ta giữa đám đông, Tiêu Hòa Ngọc khoác hỉ phục đỏ, xoay xuống ngựa, từng bước từng bước tiến đến kiệu, vén rèm lên.

 

Dải lụa đỏ rực ch.ói mắt, một đầu buộc nơi tay Tiêu Hòa Ngọc, đầu buộc nơi tay a tỷ.

 

Nhìn hai sóng vai bước Vương phủ, bóng lưng dần dần nhỏ , khẽ thở một thật sâu.

 

Tảng đá vẫn luôn đè nặng trong lòng , khoảnh khắc , cuối cùng cũng tan vỡ .

 

Từ lâu , nghi ngờ Tiêu Hòa Ngọc thích a tỷ.

 

Dù mỗi nhắc đến a tỷ, luôn nhíu mày, luôn nàng chẳng nửa phần dáng vẻ khuê tú.

 

ánh mắt luôn sáng lên.

 

Trong đó cháy lên thứ mà chính cũng từng nhận , sự ngưỡng mộ.

 

Hắn ngưỡng mộ tài hoa kém của a tỷ, ngưỡng mộ cách hành xử khác biệt của nàng, ngưỡng mộ nàng luôn như một ngọn lửa, nóng bỏng và rực rỡ.

 

chịu thừa nhận.

 

Chỉ cần nhắc đến, liền thẹn quá hóa giận, tâng bốc lên tận mây, giẫm a tỷ xuống tận bùn.

 

“Ngưỡng mộ nàng ? Không thể nào! Mẫu nàng đầy bụng tính toán, thừa lúc mẫu nàng suy yếu mà chen chân, cướp vị trí của mẫu nàng, nàng còn cướp luôn vị trí của nàng. Ta thể ngưỡng mộ một nữ nhân tranh cường hiếu thắng, ác độc như !”

 

“Đừng bao giờ nhắc đến tên nàng nữa! Chỉ cần thấy tên nàng , liền buồn nôn, liền nôn!”

 

Ta nhắc, nhưng chính tự nhắc đến.

 

Sau a tỷ định , mới hiếm khi thấy tên nàng từ miệng Tiêu Hòa Ngọc nữa.

 

 

Loading...