Có lúc hai cãi , ngay cả , sức nhẫn nại cao, cũng chịu nổi, chỉ hận thể một đưa đến thành đông, một đưa đến thành tây, dùng mỡ heo bịt miệng cả hai .
Ta nhiều giải thích với cả hai bên, nhưng vô ích.
Tiêu Hòa Ngọc cũng quen với việc a tỷ mở miệng là mang theo gai nhọn, quen với việc theo bản năng phản bác .
đó đều là chuyện .
Từ khi a tỷ cập kê, hai còn cãi nữa.
Tiêu Hòa Ngọc chuẩn sẵn tâm lý sẽ a tỷ châm chọc mỉa mai, nhưng ngờ a tỷ chỉ thản nhiên gật đầu, ung dung xuống ghế đối diện .
“Ngươi đúng. Chúng đều còn là trẻ con nữa. Ngươi sắp quan, còn kế thừa tước vị, tất nhiên cần một phu nhân hiểu chuyện, tiến lùi để quản lý hậu trạch. Ta ngươi đầy nhiệt huyết, chí hướng lớn lao, thực sự năng lực đó. Còn Ấu Nghi thì…”
a tỷ mím môi, cúi đầu, chút bất đắc dĩ.
“Dù ngươi cũng hứa sẽ bảo vệ cả đời, phiền ngươi để tâm nhiều hơn. Ấu Nghi mệnh , chuyện gì cũng ngươi lo nghĩ . Còn thì cần tự vươn lên, chỉ thể tự chu việc. Thật , ngưỡng mộ .”
Đầu ngón tay khẽ run.
Ta , những lời a tỷ đều là sự thật.
chính những sự thật , khiến đau lòng.
Một bàn tay đặt lên tay , lòng bàn tay ấm áp.
Phu nhân đôi mắt sáng ngời, điềm tĩnh vỗ nhẹ mu bàn tay .
“Ấu Nghi, ở đài cứ yên tâm xem kịch. Người đang diễn, cũng chắc là lời trong lòng. Con cứ xem hết hẵng .”
Trên sân khấu, chỉ a tỷ.
Còn Tiêu Hòa Ngọc.
Hàng mi khẽ run, để lộ nội tâm bất bình.
Một lúc lâu mới mở miệng, giọng chút khô khan.
“Ấu Nghi đúng là mệnh , nhưng ngươi mệnh của ngươi sẽ như nàng chứ? An Trinh, ngươi thông minh hơn Ấu Nghi, đối nhân xử thế hơn nàng. Chỉ là bất hạnh tang phu mà thôi, chắc tiền đồ .”
Trong phòng yên tĩnh đến lạ, nhưng bầu khí dần nóng lên.
Thấy a tỷ khẽ c.ắ.n môi, chút do dự.
Tiêu Hòa Ngọc mở miệng.
“Ngoài , ngươi cũng đối xử với Ấu Nghi , ? Nếu nàng , chi bằng chọn một thể , vẫn bảo vệ nàng, để nàng bắt nạt.”
Ý nữa hiện lên mặt a tỷ.
Nàng hỏi gì khác, chỉ hỏi một câu.
“Ngươi gọi tên An Trinh thuần thục như , chắc là tên cũng sẽ sai chứ?”
Giữa những thông minh, bao giờ cần nhiều.
Giống như , vẫn hiểu chuyện phát triển đến mức , thì thấy Tiêu Hòa Ngọc giơ tay, nhặt cây b.út bàn, rồng bay phượng múa xuống ban hôn thư ba chữ.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/luong-tuong-man/4.html.]
Trái tim như bóp c.h.ặ.t.
Chỉ cần hô hấp thôi, cũng đau đến xé lòng.
vở kịch sân khấu, vẫn kết thúc.
a tỷ lặng lẽ bên cạnh Tiêu Hòa Ngọc, tựa như một đôi bích nhân.
“Chữ thật , chỉ là… nếu Ấu Nghi , e rằng sẽ chịu .”
Tiêu Hòa Ngọc dường như thứ đều trong sự tính toán của .
Vẫn là vẻ ôn nhuận , nhưng lời như những chiếc đinh đóng c.h.ặ.t xuống ghế.
“Không . Ấu Nghi từng thành , đến lúc đó các ngươi cùng gả cho , Ấu Nghi sẽ khiêng phủ từ cửa bên.”
“Nàng dễ dỗ lắm, chỉ cần thành , nhất định sẽ dỗ nàng ngoan ngoãn.”
Dù phản ứng của chậm đến , cũng hiểu, cái tên Tiêu Hòa Ngọc xuống, sẽ là .
Lời hứa mà Tiêu Hòa Ngọc tám tuổi dành cho , chính năm mười sáu tuổi, tự tay phá vỡ.
Người thất hứa , là .
6
Sau khi Tiêu Hòa Ngọc rời , phụ và phu nhân đều thần sắc căng thẳng về phía .
Đặc biệt là phụ , còn đợi mở miệng, vội vàng giải thích với .
“Ấu Nghi, chuyện của a tỷ con, là phụ đồng ý . Cái tên Tiêu Hòa Ngọc , căn bản lương nhân, con gả cho sẽ hạnh phúc .”
“Phụ con thích , nhưng… nhưng phụ thể trơ mắt con nhảy hố lửa. Nếu mẫu con còn sống, nàng cũng sẽ yên tâm để con gả Tiêu phủ!”
Nước mắt lời, cứ lộp bộp rơi xuống.
Ta càng dữ dội, phụ và phu nhân càng hoảng hốt.
Phu nhân càng hết tiếng đến tiếng khác gọi “bé con”, dỗ dành , đến cả chiếc khăn tay yêu thích nhất dùng để lau mặt cho cũng nhận , chỉ đành cầu cứu về phía a tỷ đang bên cạnh, thần sắc bình tĩnh tự nhiên.
a tỷ thở dài, một tay kéo một , mặc cho lớn thành tiếng.
“Ấu Nghi vốn luôn như , hai . Thay vì bây giờ mãi mà nó lọt, chi bằng sai nấu canh lê nhuận họng cho nó. Đợi nó đủ , tự nhiên sẽ chịu chúng .”
“Ấu Nghi, chỉ là cần một chút thời gian thôi.”
Ta lau nước mắt, gật đầu, đến mức thở .
Quả nhiên, a tỷ hiểu nhất!
Đợi xong, cổ họng khản đặc.
Một bát canh lê ngọt dịu, ấm nóng vặn bưng đến mặt .
Ta đôi mắt sưng đỏ, ngoan ngoãn uống nửa bát, lúc mới khàn giọng hỏi a tỷ.
“A tỷ, tỷ thật sự gả cho ?”