Ta Có Thể Nhìn Thấy Chính Xác Quy Tắc Quái Đàm - 91

Cập nhật lúc: 2025-03-21 23:10:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe vậy, Văn Võ tiếp lời:

"Nếu chúng tôi mua phương án, thì mọi người đều nhận được nội dung giống nhau sao?"

ông chú nhìn lướt qua nhóm người trước mặt, rồi chậm rãi lắc đầu:

"Sẽ không giống nhau."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Lời nói mơ hồ của ông ta khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng.

Bỗng Tiểu Nhị lên tiếng: "Những thứ này... có thể mang ra khỏi vườn bách thảo không?"

Ông chú hơi nheo mắt, nhìn anh ta đầy ẩn ý, sau đó nhàn nhạt đáp: "... Tất nhiên."

Nghe vậy, Tô Dung không chần chừ nữa, lập tức lấy ra 20 tệ quái đàm, dứt khoát nói: "Tôi muốn mua phương pháp một lần."

Một nụ cười bí hiểm thoáng hiện trên khuôn mặt ông chú. "Được. Mời cô vào trong phòng."

Ông ta đẩy cánh cửa sau quầy, làm động tác mời.

"Tiểu Nhất..." Sở Nhụy khẽ gọi, lo lắng cô sẽ gặp nguy hiểm.

Tô Dung nhẹ nhàng lắc đầu, trấn an cô ấy bằng ánh mắt kiên định. Cô tin rằng, nếu có chuyện gì xảy ra, nó cũng sẽ không đến ngay lập tức. Quan trọng là, cô phải tìm hiểu rõ mọi thứ trước.

Cô sải bước vào trong.

Bên trong căn phòng rất đơn giản, chỉ có một chiếc bàn gỗ, một cái ghế và một quả cầu thủy tinh đặt chính giữa bàn, trông chẳng khác gì nơi bói toán.

Ông chú ngồi xuống ghế, rồi ra hiệu cho cô ngồi đối diện. Khi Tô Dung vừa yên vị, ông ta chậm rãi lên tiếng:

"Hãy đặt tay lên quả cầu thủy tinh này. Nó sẽ dựa vào số tiền quái đàm cô có mà đưa ra danh sách những món đồ có lợi nhất cho cô."

Tô Dung nhướn mày, thầm nghĩ cách này cũng thật tiện lợi. Không do dự, cô đặt tay lên quả cầu.

Ánh sáng xanh nhạt từ quả cầu lan tỏa, chập chờn như hơi thở của sinh vật sống. Sau vài giây, ba món đồ hiện ra trước mặt cô:

Một tấm bản đồ.

Một chậu hoa màu vàng.

Một cái xẻng.

Ông chú nhanh chóng báo giá:

"[Bản đồ vườn bách thảo] - 20 tệ quái đàm, [Hoa mặt trời] - 50 tệ quái đàm, [Cái xẻng] - 200 tệ quái đàm."

Tô Dung lập tức cau mày: "Cái xẻng này những 200 tệ quái đàm? Nó có tác dụng gì?"

Ông chú chỉ nhún vai, giọng điệu vô cùng bình thản: "Chỉ sau khi mua tôi mới có thể nói cho cô biết công dụng của nó. Nếu không muốn mua, cô có thể rời đi ngay bây giờ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/91.html.]

Tô Dung rơi vào trầm tư.

Cô có tổng cộng 290 tệ quái đàm. Nếu mua cả ba món này, gần như sẽ tiêu sạch số tiền cô có. Điều đáng lo nhất là, cô không biết chắc liệu chúng có thật sự hữu dụng hay không.

Nhưng suy đi tính lại, cô vẫn quyết định mạo hiểm.

"Mua!"

Không chần chừ nữa, cô gật đầu dứt khoát. Với chiếc ví tiền màu đen, cô không cần lo lắng quá nhiều về chuyện quái đàm. Quan trọng hơn, nếu những món này có thể mang ra khỏi nơi này, thì chúng tuyệt đối đáng giá.

Ánh mắt ông chú sáng lên, tỏ rõ sự hài lòng. Ông ta nhanh chóng lấy ba món đồ từ hộc tủ ra, đặt trước mặt cô, cười nói: "Cô đã đưa ra một quyết định đúng đắn."

Có hàng trong tay, Tô Dung cũng không tiếp tục lấn cấn về chuyện tiền bạc nữa. Cô thoải mái ngồi dựa vào ghế, chờ ông chú giới thiệu từng món đồ.

"Chắc không cần tôi giải thích quá nhiều về [Bản đồ] đúng không?" Ông chú mở đầu. "Nó là bản đồ vườn bách thảo, đồng thời sẽ hiển thị tọa độ của cô. Điểm đáng chú ý là, những khu vực màu đỏ sẽ không có nhân viên trông chừng, quanh năm bị bao phủ bởi sương mù dày đặc, vô cùng nguy hiểm."

Ông ta giơ chậu hoa màu vàng lên:

"Lúc này, [Hoa mặt trời] sẽ phát huy tác dụng! Nó có thể xua tan sương mù trong một phạm vi nhất định. Hơn nữa, nó không cần tưới nước, chỉ cần phơi nắng là đủ. Đó là một mặt trời mini lý tưởng khi đi du lịch!"

Tô Dung khẽ gật đầu. Những thông tin này giúp cô hiểu rõ hơn về địa hình nơi đây, cũng như xác nhận một số suy đoán trong lòng.

Cuối cùng, ông chú nhấc chiếc xẻng lên, ánh mắt tràn đầy tự hào.

"[Cái xẻng] này, cô đừng coi thường nó!" Ông ta nhấn mạnh từng chữ. "Nó có thể đào lên bất cứ thứ gì chôn dưới đất!"

Ông ta dừng một chút, rồi bổ sung:

"Tất nhiên, nó cũng là một món vũ khí với độ cứng vượt xa bình thường. Cô phải biết, ở nơi khác, dù có nhiều tiền quái đàm đến đâu cũng không mua được chiếc xẻng này đâu!"

Tô Dung nhướn mày: "Vậy tại sao nơi này lại bán nó rẻ như vậy?"

Ông chú nhếch miệng cười đầy ẩn ý: "Vì đây là hoạt động khuyến mãi."

Tô Dung không hỏi thêm. Cô lại liếc nhìn chiếc xẻng, càng thêm chắc chắn rằng nó chính là một món đồ cực kỳ hữu dụng trong vườn bách thảo này.

Một nơi mà mối đe dọa lớn nhất là sinh vật sống, thì một chiếc xẻng có thể đào bới mọi thứ dưới đất lên, chẳng phải chính là thần khí sao?

Giá 200 tệ quả thực đắt, nhưng cô có thể cảm nhận được, nó đáng giá từng đồng.

Cô trầm ngâm nhìn chiếc xẻng, rồi hỏi: "Tôi cứ phải cầm nó như thế này sao?"

Một món đồ dài hơn nửa người, mang theo quả thực không tiện chút nào.

Ông chú bật cười: "Tất nhiên là không!"

Vừa nói, ông ta vừa cầm lấy chiếc xẻng, dùng nó gõ nhẹ hai lần xuống đất.

Ngay lập tức, chiếc xẻng cao hơn nửa người thu nhỏ lại thành một vật chỉ lớn cỡ lòng bàn tay.

Loading...