Tô Dung nghiêng về khả năng thứ hai hơn, nhất là khi vị hướng dẫn viên mũ đỏ cố ý để cho hướng dẫn viên mũ xanh xuất hiện trước mặt họ. Điều đó buộc cô phải xem xét lại vai trò thực sự của hắn ta.
Nếu hướng dẫn viên mũ đỏ có vấn đề, vậy thì đoàn du lịch đã sắp xếp người mũ đỏ làm hướng dẫn viên với mục đích gì?
Từ đầu đến giờ, Tô Dung chưa bao giờ tin tưởng đoàn du lịch. Nếu họ thực sự là người tốt, thì việc gì phải kéo mọi người vào thế giới quái đàm đầy nguy hiểm này chứ?
Càng nghĩ, cô càng nhận ra quái đàm lần này có quá nhiều phe cánh: đoàn du lịch, vườn bách thảo, phe màu xanh (bao gồm người đội mũ xanh và áo xanh).
Dựa vào hành động của hướng dẫn viên mũ xanh, có thể thấy phe xanh không hề thân thiện với hai phe còn lại, nhưng cũng chưa chắc là kẻ thù hoàn toàn đối lập.
Còn giữa vườn bách thảo và đoàn du lịch, họ không hẳn là đồng minh, bởi chính các quy tắc của họ cũng có nhiều mâu thuẫn.
Vậy thì rốt cuộc nhóm điều tra viên sắm vai trò gì trong chuyến đi này?
Chắc chắn họ không phải là du khách bình thường, nếu không thì đã chẳng cần giả làm du khách. Nhưng nếu thật sự là điều tra viên, tại sao đoàn du lịch lại giúp họ che giấu thân phận?
Những câu hỏi này vẫn chưa thể có lời giải ngay lúc này. Khi cả nhóm tiếp tục di chuyển, họ nhanh chóng đến địa điểm tiếp theo: một cửa tiệm nhỏ.
Bên ngoài tiệm có tường sơn màu vàng, phía trên treo một tấm bảng được viền đèn neon rực rỡ, trên đó ghi: "Tiệm nhỏ Đới Duy".
Bên phải cửa ra vào có một bảng đen nhỏ, trên đó viết bằng phấn:
"Hàng hóa của tiệm nhỏ Đới Duy rất phong phú, du khách có thể tùy ý lựa chọn. Nếu không biết mua gì, có thể tiêu 20 tệ quái đàm để mua một phương án phù hợp với mình."
Nghe vậy, Triệu mập mạp không nhịn được kêu lên:
"20 tệ quái đàm? Giật tiền à?"
Tổng cộng anh ta chỉ có 70 tệ, nếu mua phương án, thì chỉ còn lại 50. Số tiền đó liệu có mua được thứ gì không?
Một nhân viên bước ra từ cửa tiệm, mỉm cười nói:
"Chúng tôi không bắt buộc du khách phải mua."
Triệu mập mạp bèn tiến đến gần Tô Dung, hạ giọng hỏi:
"Tiểu Nhất, cô có định mua không?"
Anh ta coi cô là người thông minh nhất trong nhóm, tiền quái đàm cũng gần với anh ta, nên muốn tham khảo ý kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/90.html.]
Những người khác, đặc biệt là Sở Nhụy và Tiểu Nhị, cũng vểnh tai lắng nghe.
"Mua." Tô Dung trả lời dứt khoát.
Cô có không ít tiền, nhưng dù không dư dả, cô vẫn sẽ mua. Thà tiêu tiền vào thứ hữu ích còn hơn để dành rồi lại tiêu bậy bạ.
Cả nhóm bước vào tiệm. Bên trong bày đầy các loại đạo cụ, nhưng phần lớn là hàng giá rẻ, chất lượng tạm được. Nếu có điều tra viên kỳ cựu ở đây, họ có thể sẽ tìm được vài món hữu ích. Nhưng tiếc thay, nhóm của Tô Dung toàn người mới, vừa ít tiền vừa thiếu kinh nghiệm, nên chỉ có thể nhìn mà chẳng hiểu gì.
Khác với họ, các du khách dân địa phương lại tỏ thái độ ghét bỏ. Họ vừa chỉ trích, vừa mắng nhân viên bán hàng:
"Cái tiệm rách nát này chả có gì ra hồn! Mấy người đúng là phế vật!"
Tô Dung không ngạc nhiên trước phản ứng này. Nhưng điều khiến cô bất ngờ là cô có thể cảm nhận rất rõ ràng năng lượng tiêu cực đang gia tăng. Cô cũng bắt đầu có cảm giác muốn trút giận lên nhân viên.
'Đầu con nhím' không kìm chế được, vô thức buột miệng chửi thề. Nhưng may mà anh ta còn đủ lý trí để tự bịt miệng lại.
"Những người này..." Văn Võ cau mày. "Lẽ nào họ có thể ảnh hưởng đến chúng ta?"
Ban đầu, Tô Dung cũng nghĩ vậy. Nhưng xét tình hình hiện tại, cô lại có suy đoán khác:
"Không nhất định là do bọn họ. Có thể vấn đề nằm ở chính chúng ta."
Cô có năng lực tinh thần, đáng lẽ phải chịu ảnh hưởng ít hơn. Nhưng thực tế, cô lại có cảm giác khó chịu chẳng kém gì những người khác.
Nghĩa là, có khả năng bản thân họ đã bị ảnh hưởng từ trước, chứ không phải do tiếp xúc với đám dân địa phương này.
Trước tình huống rối loạn, hướng dẫn viên du lịch chỉ đứng một bên im lặng. Nếu có ai hỏi, hắn ta cũng chỉ đáp một câu qua loa:
"Đoàn du lịch tôn trọng quyết định của du khách, không can thiệp vào việc mua sắm."
Khi nhóm du khách dân địa phương rời khỏi, Tô Dung tiến về phía nhân viên bán hàng trung niên mặc áo đỏ duy nhất trong tiệm.
Cô lễ phép hỏi:
"Chú ơi, xin hỏi trong tiệm này, món đồ rẻ nhất là bao nhiêu tệ?"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Người đàn ông trung niên có vẻ khá thân thiện, không bị ảnh hưởng bởi bầu không khí hỗn loạn lúc nãy, nhẹ nhàng trả lời:
"20 tệ quái đàm."