Ta Có Thể Nhìn Thấy Chính Xác Quy Tắc Quái Đàm - 22

Cập nhật lúc: 2025-03-18 00:19:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Kiến Quốc do dự:

"Nhưng quy tắc có nói, nếu không phải nhân viên thì không được vào kho hàng…"

Nói đến đây, chính anh cũng hơi chần chừ.

"Quy tắc này… có khi nào là giả không?"

Tô Dung cau mày, lắc đầu.

"Không thể nào! Quy tắc này là màu đen, nghĩa là nó đúng. Chúng ta chắc chắn đã bỏ qua điều gì đó!"

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Chỉ có nhân viên mới được vào kho hàng, nhưng họ đã tìm khắp siêu thị, ngoài mấy người họ, chẳng hề có ai khác. Nếu không có nhân viên, chẳng lẽ kho hàng là khu vực cấm?

Không thể nào!

Nếu bọn họ không thể thoát, vậy quy tắc của quái đàm tồn tại có ý nghĩa gì? Lẽ ra, nó có thể g.i.ế.c họ ngay từ đầu, chẳng cần bày ra trò chơi sinh tồn này làm gì.

Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu Tô Dung.

"Nhân viên!"

Cô bật thốt lên, đôi mắt sáng rực.

"Em nghĩ ra rồi!"

Vương Kiến Quốc lập tức nắm lấy vai cô, giọng đầy gấp gáp:

"Em nghĩ ra cái gì?"

Tô Dung lộ ra một nụ cười hiếm có. Không thể che giấu sự phấn khích, cô bước nhanh về phía cổng lớn.

"Quầy thu ngân!"

"Quầy thu ngân?"

"Em đã tìm thấy quy tắc đầu tiên trên ghế ở quầy thu ngân, còn có một bộ đồng phục của nhân viên!"

Trong đầu Vương Kiến Quốc lập tức sáng tỏ, anh nhanh chóng theo sát cô.

"Ý em là… nếu chúng ta mặc quần áo của nhân viên vào, thì sẽ được coi là nhân viên, có thể vào kho hàng?"

"Em đoán vậy!" Tô Dung gật đầu chắc chắn.

"Nếu không thì… chẳng còn cách nào khác."

Dù nghe có vẻ hoang đường, nhưng trong tình huống không còn lựa chọn nào khác, cái không thể cũng có thể trở thành có thể.

Hai người nhanh chóng đi đến quầy thu ngân. Quả nhiên, trên chiếc ghế đặt ngay ngắn sau quầy có một bộ đồng phục nhân viên màu đỏ.

Tô Dung nhìn chằm chằm vào bộ quần áo, đôi mắt thoáng tối lại như vừa nhận ra điều gì đó.

"Chỉ có một bộ. Vậy ai sẽ mặc?"

"Mặc kệ đi, cứ đến kho hàng trước rồi tính."

Vương Kiến Quốc dứt khoát nói. Anh tiếp tục:

"Muốn đến kho hàng, chúng ta bắt buộc phải đi qua khu quần áo. Em còn nhớ quy tắc ở đó không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/22.html.]

Tô Dung sững người. Được anh nhắc nhở, cô mới chợt nhớ ra—

"Quy tắc ở khu quần áo… hình như có vấn đề."

"Sao em nói vậy?"

"Anh còn nhớ Hoàng Đào không?"

Cái tên này khiến cả hai đều im lặng trong thoáng chốc.

"Sau khi cô ấy đi vào khu quần áo, liền biến thành như vậy."

Giọng Tô Dung trầm xuống.

"Hoàng Đào vốn rất nhát gan, chắc chắn sẽ không vi phạm quy tắc một cách tùy tiện. Nhưng cô ấy vẫn gặp chuyện. Điều đó có nghĩa là— có khả năng quy tắc đó vốn đã sai ngay từ đầu."

Vương Kiến Quốc gật đầu đồng tình. Nếu suy đoán này là thật, vậy thì quy tắc của khu quần áo:

【 Nếu nhìn thấy ma nơ canh mặc quần áo không vừa người, có thể nhắm mắt thầm đếm 10 giây. 】

—là một quy tắc sai.

Nhưng nếu vậy, quy tắc đúng rốt cuộc là gì?

Dựa theo những gì Mẫn Tĩnh Di miêu tả, tiếng bước chân của Hoàng Đào từng dừng lại trong giây lát.

Rất có thể, cô ấy đã thực sự gặp ma nơ canh kỳ lạ.

Và sau đó, cô ấy lựa chọn đứng yên tại chỗ.

Và rồi… biến mất.

Sau một hồi do dự, Vương Kiến Quốc đề xuất:

"Có khi nào, chúng ta chỉ cần làm ngược lại quy tắc sai lầm đó? Nghĩa là, vừa thấy ma nơ canh kỳ lạ thì lập tức bỏ chạy?"

Anh từng tham gia một quy tắc quái đàm, biết rằng đôi khi quy tắc sai không hoàn toàn vô dụng, nhưng cũng có khi chỉ cần làm trái lại là có thể sống sót.

Tô Dung cũng đã nghĩ đến điều này. Nghe vậy, cô gật đầu:

"Có lẽ đúng là như vậy."

Cả hai nhìn nhau, không nói gì thêm.

Bọn họ mang theo quyết tâm— tiến vào khu quần áo.

Đây là lần đầu tiên họ đặt chân đến nơi này.

Nhìn thấy hàng loạt ma nơ canh đứng thành hàng ngay lối vào, cả hai suýt chút nữa đã hồn vía lên mây.

Cứ tưởng rằng vừa bước vào đã gặp phải thứ quỷ dị.

May mà Vương Kiến Quốc phản ứng nhanh hơn, vội lên tiếng trấn an:

"Quần áo trên người chúng đều vừa vặn, chắc là không có vấn đề gì."

Tô Dung thở phào nhẹ nhõm.

Hai người cẩn thận bước vào bên trong, đi dọc theo những lối đi chật hẹp giữa các gian hàng quần áo. Không gian tối tăm, những giá treo đồ san sát nhau, như thể có thứ gì đó đang nấp trong những góc khuất mà họ không nhìn thấy.

Ngoại trừ tiếng bước chân của chính mình, không còn bất cứ âm thanh nào khác.

Loading...