Triệu Bằng gần như hét lên, giọng nói đầy căng thẳng và mất kiên nhẫn:
"Rốt cuộc cô muốn nói cái gì hả? Có phải cô đã bị ô nhiễm rồi không?"
Tô Dung bất đắc dĩ thở dài.
Cô không cố ý kéo dài thời gian, chỉ là đang hệ thống lại suy nghĩ của mình.
"Nếu toàn bộ siêu thị đều mất điện, vậy khu thủy sản cũng thế, đúng không?"
Câu nói của cô vừa dứt, Vương Kiến Quốc lập tức hiểu ra:
"Ý em là… hải sản trong khu hải sản sẽ thoát ra ngoài?"
"Không phải quy tắc đã nói, hải sản bò ra khỏi bể thì sẽ an toàn sao?"
Giọng Triệu Bằng run rẩy, trong lòng đã mơ hồ xuất hiện một suy đoán đáng sợ.
Tô Dung nhếch khóe miệng.
"Nếu quy tắc đó là giả thì sao?"
Không khí im lặng trong một thoáng.
Rồi một suy nghĩ kinh hoàng chậm rãi hình thành trong đầu cả ba người.
Nếu hải sản bò ra khỏi nước…
… thì chúng mới thực sự nguy hiểm.
Bầu không khí trầm xuống, ba người liếc nhau, trong lòng đồng loạt đưa ra một quyết định.
"Chạy!"
Vương Kiến Quốc hét lên.
Không ai quay đầu lại.
Ba người lao ra khỏi khu thủy sản, nhưng ngay lúc đó, bóng đen lúc nãy lại xuất hiện.
Lần này, nó không còn là một ảo giác thoáng qua nữa.
Ai cũng thấy rõ ràng nó đang tiến đến gần họ.
"Đừng g.i.ế.c tao!"
Giọng Triệu Bằng vỡ vụn vì sợ hãi. Gã gào lên, hoảng loạn chỉ tay về phía sau:
"Người phụ nữ kia chắc chắn ăn ngon hơn tao! Mày đi g.i.ế.c cô ta đi!"
Khốn kiếp!
Tô Dung nghiến răng, trong lòng chửi thầm.
Cô không rảnh để mắng hắn, chỉ có thể cố gắng chạy nhanh hơn.
Mọi người đều biết, nếu bị một con hổ rượt đuổi, không cần phải chạy nhanh nhất.
Chỉ cần không phải là người chạy chậm nhất.
Nhưng thật đáng tiếc…
Tô Dung chính là người chạy chậm nhất.
Cô là phụ nữ, bẩm sinh thể lực yếu hơn đàn ông.
Dù đã dùng hết sức lực toàn thân, dù chân tay như muốn rã rời, dù hơi thở đã gấp gáp đến mức lồng n.g.ự.c bỏng rát, cô vẫn không thể đuổi kịp hai bóng dáng phía trước.
Sự tuyệt vọng dâng trào.
Không lẽ cô sẽ c.h.ế.t ở đây sao?
Nhưng ngay lúc đó—
Bóng đen kia không nhằm vào cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/21.html.]
Nó đột ngột vọt thẳng đến kẻ đang la hét ầm ĩ.
"A——!"
Tiếng thét của Triệu Bằng vang lên chói tai.
Gã ngã xuống đất, điên cuồng vùng vẫy, hai tay liều mạng chụp lấy thứ gì đó trên đầu mình.
Tô Dung và Vương Kiến Quốc theo bản năng dừng lại.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Cảnh tượng trước mắt khiến cả hai rợn tóc gáy.
Một con bạch tuộc.
Một con bạch tuộc màu xanh biển, lớn chừng một đứa trẻ, bốc mùi tanh tưởi ghê rợn.
Tám cái xúc tua của nó quấn chặt lấy đầu Triệu Bằng.
Chúng bám dính, siết chặt, rồi từ từ… nuốt chửng.
Cơn đau dữ dội truyền đến từ đỉnh đầu khiến Triệu Bằng muốn gào thét.
Nhưng gã không thể hét lên.
Bởi vì có thứ gì đó—một xúc tu trơn nhầy—đã chặn miệng gã lại.
Sau đó, nó xé rách môi gã.
Chui vào.
Một cảm giác lạnh lẽo lan tràn trong khoang miệng, rồi xuống cổ họng.
Triệu Bằng vùng vẫy, nhưng càng giãy giụa, những chiếc xúc tua càng siết chặt hơn.
Gã cảm thấy hộp sọ mình như sắp bị cạy mở.
Đôi mắt gã trợn trừng, vì lực siết quá mạnh mà lồi cả ra ngoài, giống như chỉ cần thêm một chút nữa là sẽ… nổ tung.
Nỗi đau, sự đau đớn vô tận.
Trong tuyệt vọng cùng cực, Triệu Bằng vùng vẫy giữa cái chết.
Bên ngoài, Tô Dung lờ mờ nghe thấy âm thanh quái dị vọng ra từ miệng con bạch tuộc. Tiếng "rắc rắc" vang lên—âm thanh của xương sọ bị nghiền nát. Tiếng thét thảm thiết của Triệu Bằng cũng dần nhỏ lại, cuối cùng im bặt. Máu tươi trào ra từ những khe hở, hòa cùng từng mảng não trắng, tạo thành một cảnh tượng ghê rợn.
Trong khoảnh khắc đó, Tô Dung bỗng nhiên hiểu ra.
Con bạch tuộc nhanh hơn bọn họ rất nhiều. Cái kế hoạch chạy trốn phía trước để giữ an toàn—vô dụng! Chính vì tiếng kêu la của Triệu Bằng mà nó bị thu hút, nên mới trở thành mục tiêu đầu tiên.
"Đừng nhìn nữa, chạy mau!"
Tiếng hét chói tai của Vương Kiến Quốc kéo Tô Dung ra khỏi cơn hoảng loạn. Cô rùng mình, lập tức xoay người lao đi.
Hai người chạy như điên khỏi khu thủy sản, đến khi đã an toàn mới dám dừng lại, thở hổn hển.
Siêu thị vẫn tĩnh lặng như lúc họ mới bước vào. Ánh đèn trắng nhợt nhạt đổ xuống, phản chiếu những khuôn mặt tái mét, không còn chút huyết sắc.
Biểu cảm của Vương Kiến Quốc rất khó coi.
"Bây giờ làm sao đây? Chỉ còn hai người chúng ta… Nếu hôm nay không tìm được cách rời đi, có lẽ sẽ c.h.ế.t ở đây."
Tô Dung l.i.ế.m đôi môi khô khốc, giọng khẽ khàng:
"Chúng ta đến kho hàng."
"Kho hàng?" Vương Kiến Quốc ngạc nhiên.
"Anh còn nhớ tờ giấy chúng ta thấy ở khu thủy sản không?"
"Con trai tiền bạc?"
"Đúng vậy!"
Tô Dung gật đầu, ánh mắt lóe lên suy tư.
"Chúng ta cần tiền để rời khỏi đây. Cái tên ‘con trai tiền bạc’ rõ ràng đang ám chỉ thứ gì đó! Trong kho hàng có thể không có trai tiền bạc, nhưng biết đâu chúng ta sẽ tìm được manh mối để lấy nó từ khu thủy sản."