Ta Có Thể Nhìn Thấy Chính Xác Quy Tắc Quái Đàm - 51
Cập nhật lúc: 2025-03-20 20:04:54
Lượt xem: 2
Tô Dung biết rõ quy tắc, nhưng cô chẳng cảm thấy nhẹ nhõm chút nào.
Nội dung đầy đủ của quy tắc thứ bảy là:
[Bảy, nếu khách hàng yêu cầu bật nhạc, có thể thỏa mãn yêu cầu của họ. Nhưng nếu họ yêu cầu mở radio, xin hãy từ chối họ.]
Chỉ có câu cuối cùng bị tô đỏ, chứng tỏ những ý trước đều đúng. Khách hàng yêu cầu bật nhạc, cô có thể làm theo mà không gặp vấn đề gì. Nhưng nếu khách hàng muốn mở radio thì sao?
Theo cách hiểu đơn giản, chữ màu đỏ là sai, đồng nghĩa với việc cô không được phép từ chối khách hàng. Vậy tức là có thể bật radio, không cần từ chối họ?
Nhưng Tô Dung đâu phải kẻ ngốc. Nhạc và radio rõ ràng được nhắc đến riêng biệt, nếu không thì cần gì phải tách chúng ra trong quy tắc?
Nếu bật nhạc là an toàn, vậy suy ra bật radio có thể sẽ mang đến nguy hiểm.
Nhưng quy tắc đã nói, không được từ chối khách hàng. Vậy cô phải làm sao? Chẳng lẽ đây là một ngõ cụt?
Tô Dung cau mày, do dự một lát, rồi đưa tay về phía nút bật radio. Giờ vẫn chưa đến thời gian làm việc, theo lý thuyết thì cô sẽ an toàn.
Cái nút thong thả xoay tròn. Khi xoay đến một phần ba, âm nhạc du dương chậm rãi vang lên trong xe. Cô tiếp tục xoay, đến hai phần ba, tiếng xèo xèo từ radio vang lên, nhưng tuyệt nhiên không có tiếng người.
Có thể là cô không nghe thấy, hoặc đơn giản là bên kia còn chưa phát sóng.
Thế giới quái đàm, radio sẽ phát vào 12 giờ đêm.
Ừm, rất hợp lý.
Khi nút xoay về vị trí ban đầu, mọi âm thanh biến mất.
Chỉ có hai kênh, không dư thêm cái nào. Nhưng nghĩ lại, 12 giờ đêm, còn đòi hỏi gì thêm?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/51.html.]
Không cần che giấu, Tô Dung cảm thấy mười quy tắc này đâu đâu cũng là hố. Nhìn bề ngoài, quy tắc bị "Nó" ô nhiễm không nhiều lắm, nhưng dù không có "Nó" quấy phá, điều tra viên cũng chưa chắc sống sót đến cuối ca làm.
Dù nghĩ vậy, cô không thực sự căm hận "Công ty taxi Tí Tách". Ít nhất, họ bảo đảm thời gian chính xác, và bên trong xe tương đối an toàn. Hai điều này đối với cô vô cùng quan trọng.
Khi giơ tay lên, cô cảm thấy có thứ gì đó cộm bên hông. Cô nghi hoặc thò tay vào túi, lấy ra một chiếc ví da màu đen.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Đây chính là phần thưởng sau khi cô tiêu diệt nguồn ô nhiễm quái đàm lần trước!
Mở ví ra, bên trong vẫn là một tờ tiền giấy một trăm tệ. Hóa ra những thứ này được gọi là tiền tệ quái đàm.
Không còn thời gian để suy nghĩ thêm về quy tắc khác, Tô Dung nhìn đồng hồ— 11:59.
Cô cất ví lại, liếc thấy bình xăng chỉ còn một nửa, thở dài một hơi, nhấn chân ga, khởi hành lên đường.
Trước khi lái xe, cô đã rất tò mò. Cô biết lái xe, nhưng nguyên chủ thì không. Nếu một điều tra viên không biết lái xe mà vào quái đàm này, chẳng lẽ c.h.ế.t ngay lập tức?
Nhưng khi khởi động, cô phát hiện ra, chiếc xe này tự lái. Việc duy nhất tài xế cần làm là nắm chặt vô lăng và phanh xe.
Dù bên ngoài là xe taxi, cách vận hành của nó lại giống xe vận tải hơn.
Chưa đi được bao xa, một người phụ nữ mặc váy đỏ, tóc dài, sắc mặt trắng bệch như người giấy, đột ngột xuất hiện bên đường, không biểu cảm, giơ tay gọi xe.
Tô Dung dám chắc— vừa nãy cô không hề thấy người này.
Không cần đoán, đây chắc chắn không phải con người.
Mới mở hàng mà đã gặp lệ quỷ váy đỏ, quái đàm này thật sự nể mặt cô.
Tô Dung cười khổ, đỗ xe ven đường.
Thực ra, nếu không phải vì "Công ty taxi Tí Tách" yêu cầu năng suất, cô nhất quyết không đón ai hết. Nhưng cần đủ năm khách để đạt chỉ tiêu, mà giữa đêm thế này, muốn tìm năm người rất khó.