Ta Có Thể Nhìn Thấy Chính Xác Quy Tắc Quái Đàm - 50

Cập nhật lúc: 2025-03-19 19:11:36
Lượt xem: 9

Tô Dung nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, nhưng tin nhắn của "Một con u linh" biến mất như chưa từng tồn tại. Giao diện quen thuộc hiện lên, mọi thứ như thể chỉ là một ảo giác thoáng qua.

Cô chần chừ vài giây rồi soạn tin nhắn: "Nếu tôi chọn 'Không' thì sao?"

Bên kia phản hồi rất nhanh.

"Cô rất nhạy bén."

"Lựa chọn 'Không' đồng nghĩa với cái c.h.ế.t ngay lập tức."

Tô Dung nhếch môi. Đúng như cô đoán, chữ "Không" có màu đỏ không phải ngẫu nhiên, mà là một phần của nhắc nhở ô nhiễm.

Cô tiếp tục gõ: "Vậy tại sao lúc đầu không nói rõ?"

"Một con u linh" đáp lại thản nhiên:

"Nếu đã nhấn vào liên kết, người đó chỉ có thể lựa chọn. Tôi đã bảo phải chọn 'Đúng'. Nếu ai đó vẫn ngoan cố chọn 'Không', tức là kẻ đó không xứng đáng sống sót. Đã vậy, c.h.ế.t ở đây còn tốt hơn là c.h.ế.t trong quái đàm để cung cấp năng lượng cho 'Nó'."

Lời lẽ lạnh lùng, nhưng Tô Dung không hề phản bác. Cô thậm chí còn tán đồng.

"Cách làm này rất hợp lý."

Có vẻ như câu trả lời khiến đối phương hài lòng. "Một con u linh" nhắn lại một câu cuối cùng:

"Chúc cô may mắn."

Mấy ngày sau, Tô Dung vùi đầu vào đống bài tập hè của Đại học Q. Nguyên chủ của thân thể này đăng ký vào khoa tâm lý học, khác với kiếp trước, khi cô theo học ngành luật và gặp cộng sự của mình.

Năm ấy, khi cô còn là sinh viên năm nhất, cộng sự đã là sinh viên năm tư, làm trợ lý cho một luật sư danh tiếng. Anh cần một người giúp thu thập chứng cứ, và Tô Dung—với tài quan sát xuất sắc—đã tình cờ trở thành cộng sự của anh. Từ đó, hai người sát cánh bên nhau, trải qua vô số vụ án, dần trở thành bộ đôi trinh thám—luật sư nổi tiếng trong giới.

Còn tâm lý học? Cô chỉ hứng thú với nhánh tâm lý tội phạm, chứ chưa từng đào sâu. Nguyên chủ cũng không khá hơn là bao. Nhưng bài tập của đại học danh giá không thể đối phó sơ sài, cô đành dành thời gian đến thư viện mượn sách.

May mắn là điều tra viên có nhiều đặc quyền. Sách cô mượn được đều miễn phí, ngay cả học phí cũng do chính phủ thanh toán. Cuộc sống sinh viên đột nhiên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Ít nhất bây giờ cô không cần tiết kiệm từng đồng. Cô có thể thoải mái gọi taxi về nhà mà không lo lắng.

Sau khi mượn sách xong, như thường lệ, Tô Dung bắt một chiếc taxi.

Trên xe, cơn buồn ngủ ập đến bất ngờ. Mi mắt cô dần nặng trĩu, đầu óc mơ hồ, toàn thân chìm vào bóng tối.

Khi mở mắt ra lần nữa, trời đã tối mịt.

Tô Dung dụi mắt, ngồi thẳng dậy, vừa nhìn xung quanh đã lập tức cứng đờ người.

Cô không còn ngồi ở ghế sau.

Cô đang ngồi ở vị trí tài xế.

Bên ngoài là một con đường lạ hoắc, hoang vắng đến rợn người. Không một bóng người, không một âm thanh, ngay cả tài xế ban nãy cũng đã biến mất.

Bên tay lái có một cuốn sổ tay. Tô Dung lập tức mở ra, bên trong là mười quy tắc.

《Hướng dẫn tài xế taxi ca đêm Tí Tách》

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/50.html.]

Chúc mừng ngài đã trở thành nhân viên của "Công ty taxi Tí Tách"!

Trong ca làm việc, xin vui lòng tuân thủ tất cả quy tắc dưới đây. Nếu vi phạm, công ty không chịu trách nhiệm về sự an toàn của ngài.

Chúc ngài làm việc vui vẻ!

Càng đọc tiếp, lông mày Tô Dung càng nhíu chặt.

1. Sau khi nhận tiền, hãy đưa khách đến nơi họ muốn. Nếu không biết đường, có thể mở bản đồ hoặc nhờ khách chỉ đường.

2. Không được từ chối yêu cầu của khách. Một tài xế ưu tú không để khách hàng cảm thấy bất mãn.

3. Khi ca làm việc bắt đầu, không được rời khỏi xe. Dù có chuyện gì xảy ra, chỉ được xuống xe sau khi ca kết thúc.

4. Tin tưởng đồng hồ đo thời gian. Nó luôn hiển thị chính xác.

5. Hết xăng có thể vào trạm đổ nhiên liệu. Nhưng không được vào trạm khi trong xe có khách.

6. Khi lái xe, có thể quan sát ghế sau thông qua gương chiếu hậu.

7. Nếu khách yêu cầu bật nhạc, hãy làm theo. Nhưng nếu họ yêu cầu mở radio, hãy từ chối.

8. Nếu có khách muốn đến nghĩa trang, không được cho họ lên xe. Công ty không chịu trách nhiệm vận chuyển họ.

9. Mỗi chuyến xe dù xa hay gần, đều chỉ thu 50 tệ quái đàm mỗi khách. Nếu ca làm việc kết thúc mà chưa chở đủ 5 khách (tổng 250 tệ quái đàm), công ty sẽ coi như ngài không đạt tiêu chuẩn.

10. Ca đêm bắt đầu lúc 12 giờ, kết thúc lúc 5 giờ sáng.

Tô Dung nhanh chóng xem đồng hồ—11:50.

Cô chỉ có 10 phút để chuẩn bị.

Không do dự, cô lập tức mở cửa xuống xe, quan sát kỹ chiếc taxi. Màu xanh lục nhạt, kiểu dáng cũ kỹ, nhưng không thấy có gì bất thường.

Xác định xung quanh không có gì nguy hiểm, cô tìm một nơi đi vệ sinh, sau đó quay lại xe, đọc lại quy tắc một lần nữa.

Lần này, hai quy tắc bị tô đỏ đập vào mắt cô.

—Quy tắc số 6.

"Khi lái xe, có thể quan sát ghế sau qua gương chiếu hậu."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Toàn bộ câu này đều bị tô đỏ, có nghĩa là không thể nhìn vào gương chiếu hậu khi lái xe. Nhưng còn khi xe dừng thì sao? Liệu gương chiếu hậu còn có nguy hiểm nào khác?

—Quy tắc số 7.

"Nếu khách yêu cầu mở radio, hãy từ chối họ."

Chỉ riêng câu cuối cùng bị tô đỏ.

Điều này có nghĩa là—cô không thể từ chối yêu cầu bật radio.

Bản thân của quy tắc này đã tương phản với quy tắc thứ hai, dù sao trong quy tắc thứ hai đã nói không được từ chối hành khách. 【 Nhắc nhở ô nhiễm】 xem như đã giúp Tô Dung xác định đâu là quy tắc sai trong hai quy tắc này.

Loading...