Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 61

Cập nhật lúc: 2025-03-09 11:28:23
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Dực cũng nghe nói từ chỗ vị quý nhân kia, thuộc hạ cũ của nhà họ Đinh khi nhìn thấy ngọc bội của chủ nhân trong tiệm cầm đồ, đều sẽ cố gắng tìm kiếm, nếu như là cầm đồ, bọn họ sẽ dò la tin tức tìm kiếm chủ nhân, còn nếu như bán đứt, khi biết được người bán không liên quan gì đến nhà họ Đinh, bọn họ sẽ g.i.ế.c kẻ đó.

Ngoại tổ phụ từng dặn dò hắn, ngọc bội của nhà họ Đinh không thể để lọt vào tay người ngoài. Có thể mang ngọc bội đi bán, chắc chắn là chủ nhân đã gặp chuyện không may.

Ngọc bội rất có giá trị, Tạ Dực làm vậy là muốn thăm dò mục đích của Khương Vãn. Nếu nàng ta nảy lòng tham, bán đứt miếng ngọc, cho dù có rời đi, cũng không thoát khỏi bị truy lùng, nhưng nếu nàng ta chỉ cầm cố, có thể mượn tay thuộc hạ cũ của nhà họ Đinh để tìm được hắn và Tạ Đồng.

Một mũi tên trúng hai đích.

Hắn rất muốn xem, rốt cuộc Khương Vãn sẽ đưa ra câu trả lời như thế nào.

Sau khi có được ngọc bội, giải quyết được vấn đề vốn liếng, Khương Vãn ngủ ngon hơn hẳn.

Mấy ngày tiếp theo, nàng tính toán xem cần bao nhiêu ngân lượng để mua sắm dụng cụ nhà bếp, sau đó lại tính toán xem bản thân có thể gánh vác được bao nhiêu người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/61.html.]

Sau khi lập kế hoạch sơ bộ, Khương Vãn chuẩn bị đến chợ huyện Vân, thứ nhất là để hỏi xem ngọc bội có thể cầm cố được bao nhiêu tiền, thứ hai là nàng muốn đi đặt một cái nồi mới.

Ăn sáng xong, Khương Vãn thu dọn một chút, chào Tạ Dực và Tạ Đồng, sau đó ra khỏi nhà.

Vừa đi đến cửa, Tạ Đồng đã chạy đến kéo nàng lại, ra hiệu bằng tay: “Chị dâu, muội cũng muốn đi.”

Ra hiệu xong, cô bé ngẩng đầu nhìn Khương Vãn với vẻ mặt mong chờ. Từ ngày đến Mã gia thôn, cô bé chưa từng được đi đâu khác, mỗi lần chị dâu đi thị trấn về đều mua rất nhiều đồ ăn ngon, cô bé cũng muốn đi xem thử.

Khương Vãn nghĩ Tạ Đồng suốt ngày ở nhà cũng chán, Tạ Dực cũng không có ý kiến gì, nàng dắt tay cô bé, tìm một chiếc xe ngựa đi thị trấn, hai tỷ muội cùng nhau đến huyện Vân.

Xuống xe, Khương Vãn dẫn Tạ Đồng đi thẳng đến tiệm cầm đồ, đưa miếng ngọc bội cho chưởng quầy, hỏi: “Chưởng quầy, ngài xem, miếng ngọc bội này của ta có thể cầm cố được bao nhiêu tiền?"

Phiêu Vũ Miên Miên

Tiệm cầm đồ ở huyện Vân không lớn lắm, đối diện cửa chính là một chữ "Đương" thật to. Hàng rào gỗ đàn hương màu tối ngăn cách hai bên, ở giữa có một khoảng trống, chưởng quầy nghe thấy tiếng động, thò đầu ra nhìn.

Vừa nhìn thấy Khương Vãn ăn mặc giản dị, không trang điểm cũng không đeo trang sức, trong lòng liền dâng lên một tia khinh thường.

Loading...