Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 60
Cập nhật lúc: 2025-03-09 11:28:02
Lượt xem: 14
Tạ Dực im lặng một lúc, "Nàng đúng là biết cách kiếm tiền."
"Đây chỉ là ý tưởng ban đầu, mấy hôm nữa ta sẽ đến đó khảo sát thực tế, nếu có gì thay đổi sẽ tính tiếp."
Phiêu Vũ Miên Miên
"Vậy vốn liếng của nàng đâu?"
"Vốn liếng…" Khương Vãn nhẩm tính số bạc còn lại trong nhà, cộng thêm tiền riêng của nàng, "Nếu không đủ, ta sẽ mượn mẫu thân một ít."
Nhìn thấy ánh mắt đảo liên tục, miệng lẩm bẩm tính toán của nàng, Tạ Dực gọi Tạ Đồng vào phòng ngủ lấy đồ.
Nhận lấy đồ từ tay muội muội, hắn đặt một miếng ngọc bội được chế tác tinh xảo lên bàn, dùng ngón trỏ đẩy nhẹ đến trước mặt Khương Vãn, "Nàng không cần phải mượn mẫu thân, ta còn một miếng ngọc bội, hẳn là có thể cầm cố được một khoản kha khá, xem như là góp vốn cho nàng vậy."
Ngón tay thon dài của nam nhân đặt trên miếng ngọc bội, miếng ngọc trông rất đẹp, màu xanh biếc tỏa ra ánh sáng long lanh, càng tôn lên làn da trắng nõn của hắn.
Khương Vãn nhìn miếng ngọc trên bàn với vẻ khó tin, sau đó ngẩng đầu lên.
Tạ Dực thần sắc thản nhiên, không nhìn ra cảm xúc gì, dưới ánh nắng chiều tà dịu dàng, dung mạo tuấn tú càng thêm nho nhã, đúng chuẩn một vị quân tử. Ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng, không đợi Khương Vãn trả lời, Tạ Dực hỏi: "Nàng nhìn ta như vậy làm gì?"
Khương Vãn hoàn hồn, xấu hổ dời mắt, cúi xuống nhìn miếng ngọc bội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/60.html.]
Ngọc bội hình vuông, được chạm khắc hoa văn mà nàng không hiểu, ở giữa có thể nhìn thấy một chữ, hình như là chữ "Đinh", sợi dây màu đỏ ở phía dưới được thắt thành hình bông hoa, tua rua rũ xuống, miếng ngọc cầm trên tay mát lạnh, nếu như ở thời hiện đại, ít nhất cũng là món đồ cổ có giá trị liên thành.
Khương Vãn trả lại ngọc bội: "Tạ công tử, vật này quá quý giá, ta không thể nhận."
Tạ Dực không nhận, "Giữa hai ta, không cần phải khách sáo như vậy. Nàng vất vả vì gia đình như vậy, ta chỉ có thể làm những việc này cho nàng, hơn nữa miếng ngọc này đối với ta cũng vô dụng, chi bằng đưa cho nàng còn hơn."
Tuy Khương Vãn không phải người am hiểu đồ cổ, nhưng cũng có thể nhìn ra miếng ngọc bội này có thể cầm cố được một khoản kha khá.
Có số tiền này, nàng có thể làm được nhiều việc hơn.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, nàng gật đầu, "Vậy thì đa tạ chàng."
Nhìn thấy nàng nhận lấy ngọc bội, khóe môi Tạ Dực khẽ nhếch lên, nụ cười trên mặt càng thêm sâu xa.
Miếng ngọc bội này là do ngoại tổ phụ - Đinh lão tướng quân tặng cho hắn, năm đó nhà họ Đinh bị Hoàng thượng thanh trừng, Định Quốc Công phủ từng một thời huy hoàng cũng theo đó sụp đổ, những thuộc hạ từng đi theo nhà họ Đinh người thì tản mác khắp nơi, người thì bỏ đi biệt xứ. Sau khi bị đuổi khỏi nhà họ Tạ, Tạ Dực vẫn luôn mang theo miếng ngọc bội này bên mình.
Hắn chờ đợi một ngày nào đó, có thể dựa vào miếng ngọc này để liên lạc với thuộc hạ cũ của nhà họ Đinh.
Kiếp trước, vì muốn chuộc Tạ Đồng, hắn đã đem miếng ngọc bội này đi cầm cố, cũng nhờ vậy mà được quý nhân cứu giúp.