Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 59

Cập nhật lúc: 2025-03-09 11:27:29
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thật chứ, sau khi ta đến quân doanh xin miễn đi cho chàng, Tổng Kỳ lấy cớ chàng không thể đi khai hoang nên đã trừ một nửa bổng lộc của chúng ta, tuy nói vẫn có thể trang trải cuộc sống, nhưng trong nhà không thể không có nguồn thu nhập nào khác. Ta cũng không thể trông chờ vào việc nấu nướng cho người ta để kiếm tiền, nào có nhiều tiệc tùng như vậy để ta làm."

Lời nàng nói rất hợp tình hợp lý, khiến người khác không thể phản bác.

Chỉ là…

Tạ Dực ho khan một tiếng, trên mặt có chút không được tự nhiên, "Chờ chân ta khỏi hẳn, tự khắc sẽ nghĩ cách kiếm tiền, ta còn chưa đến mức phải để nàng nuôi sống."

Khương Vãn đã nghĩ đến rất nhiều lý do, duy chỉ không ngờ rằng Tạ Dực lại lấy lý do này để ngăn cản.

Đúng là ở thời cổ đại này, nam chủ ngoại, nữ chủ nội, nhất là những công tử xuất thân từ gia đình giàu có như Tạ Dực, làm sao có thể để thê tử ra ngoài kiếm tiền.

Đây là sự xung đột về tư tưởng, hơn nữa, Khương Vãn kiếm tiền là vì bản thân nàng, chờ khi danh tiếng của nàng vang xa, sau này cho dù có hòa ly, nàng cũng có thể dựa vào đó mà sống.

"Ta biết bổng lộc của chàng ở quân doanh đủ để trang trải cuộc sống, nhưng chàng chê tiền nhiều sao?" Khương Vãn hỏi.

Nếu như Tạ Dực vẫn là vị đích tử quang minh lỗi lạc của Trấn Viễn Hầu phủ, thì đương nhiên có thể mạnh miệng nói "Tiền tài là vật ngoài thân", hiện tại hắn không còn là công tử bột không biết mùi đời nữa. Hắn rất rõ ràng tình cảnh của mình, đúng như Khương Vãn nói, hắn có thể nuôi sống gia đình, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.

Phiêu Vũ Miên Miên

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/59.html.]

"Nàng không cần phải gánh vác quá nhiều, ta làm vậy là do ta thích, ta không thích suốt ngày ở nhà đâu."

Trải qua quãng thời gian chung sống, Tạ Dực cũng có thể cảm nhận được, Khương Vãn là người có chủ kiến, sẽ không dễ dàng thay đổi vì sự ngăn cản của hắn. Rốt cuộc nàng khăng khăng muốn kiếm tiền là có mục đích gì, e rằng không thể hỏi thẳng ra được.

Thôi vậy, làm càng nhiều thì lộ ra càng nhiều.

Tạ Dực muốn xem, rốt cuộc Khương Vãn đang toan tính điều gì.

"Thôi được, nàng muốn làm gì thì cứ làm đi, nàng đã có kế hoạch gì chưa?"

Khương Vãn còn tưởng rằng phải mất thêm một phen thuyết phục, không ngờ Tạ Dực lại dễ dàng đồng ý như vậy, nàng thở phào nhẹ nhõm, "Hôm nay ta có dò hỏi sơ qua, trong quân doanh có mấy quân hộ chưa lập gia đình, trong nhà cũng không còn ai. Ta định nhắm vào nhóm người này, mỗi ngày đưa cơm cho họ hai bữa."

"Mỗi người bao nhiêu tiền?"

"Mỗi người…" Khương Vãn tính toán một chút, "Một văn tiền."

"Một văn tiền?" Tạ Dực suýt chút nữa bật cười, "Mỗi ngày nguyên liệu của nàng đã vượt quá một văn tiền rồi, nàng đi kiếm tiền hay là đi làm từ thiện vậy?"

"Đương nhiên nguyên liệu không phải do ta bỏ ra." Những quân hộ này đều có bổng lộc, chỉ khác ở chỗ không có ai nấu cơm, nếu như Khương Vãn tự bỏ tiền mua nguyên liệu, chi phí sẽ tăng lên, đương nhiên giá cả cũng phải tăng theo, e rằng sẽ không ai muốn mua, "Ta sẽ bảo bọn họ đưa một lượng gạo cố định, ta sẽ lo liệu việc nấu nướng, một văn tiền kia là tiền công của ta."

Loading...