Khi bà Hàn cầm hai cái áo ba lỗ trở về, đã nhìn thấy tình cảnh cả gia đình vui tươi hớn hở.
"Con đã nói với bác gái Hạ kích thước, mẹ xem có vừa không ạ?" Cố Lệ hỏi.
"Mẹ đã xem rồi, rất vừa, cha con mặc là vừa y." Bà Hàn cười nói.
"Vậy là tốt rồi."
Ăn cơm trưa xong, Hàn Văn Hồng cũng chạy xe tải đến để đưa bà Hàn cùng Nhị Bảo về quê. Bà Hàn từ lần lên thành phố cũng chưa trở về quê lần nào, người ở quê có rất ít người vào thành, nhất là thế hệ trước, trên cơ bản đều sống ở quê. Cho nên, lúc này bà Hàn trở về đây, dù sao cũng là bà cụ đầu tiên đi vào trong thành phố. Bác gái Trần cùng mọi người đều vây đến.
"Hoa Quế, trở về rồi sao?" Bác gái Trần hỏi. "Là bị vợ Văn Hồng đuổi về à?" Chị em dâu của bà hỏi.
Bà Hàn liếc mắt không muốn nhìn người chị em dâu này: "Xem lời cô nói kìa, Lệ Lệ vì sao phải đuổi tôi? Tại sao đuổi hả? Lệ Lệ rất hiếu thảo đó!"
"Vậy vì sao chị trở về?"
"Chuyện này không phải do thằng bảy có ngày nghỉ sao, tôi nghĩ cũng đã lâu không trở về đây, nên lúc này mới trở về thăm cũng ở lại hai ngày để nói chuyện với mọi người, nói thật, tôi sống trong thành phố nhưng rất nhớ mọi người." Bà Hàn bắt đầu xúc động dạt dào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-127.html.]
Thật ra thì không hề có, bà trở về chỉ để khoe khoang thôi, để cho những người hàng xóm thấy bà ở trong thành phố không hề tệ, cũng không thiếu mấy bà cụ để nói chuyện phiếm, có thể cùng nhau ngồi đến trưa mà không cần nghỉ ngơi. Mọi người đều hỏi bà ở trong thành phố như thế nào? Chỉ có điều không cần phải hỏi câu này, nhìn thần sắc của bà cụ Quế Hoa cũng đã biết, hơn nữa giày bà đang đi dưới chân cùng bộ đồ bà đang mặc trên người, bà thật sự rất giống những bà cụ trong thành phố!
"Mọi người nhìn xem, đây là do Lệ Lệ may cho cha con bé đó, tôi đã nói để làm gì? Thật sự rất phí tiền, thế nhưng lần trước con bé thấy cha mình vào trong thành phố, nhìn bộ đồ cũ nát trên người của cha, con bé đã đặt may mà ngay cả tôi cũng không biết, cho đến hôm nay về đây tôi mới nghe con bé nói, nếu không tôi cũng sẽ nói với con bé không cần phí tiền như vậy, đều đã là ông cụ, mặc gì chẳng được."
"Có may cho tôi luôn không hả? Sao lại không có chứ, ở trong túi của tôi đây, tôi đã nói không cần nhưng Lệ Lệ có tiền nên con bé đã lấy tiền lương đi mua vải, tôi cản cũng không được, nói thật chứ con gái tôi còn không đối xử tốt với tôi bằng Lệ Lệ."
"Lên thành phố thì ăn gì à? Thật ra cũng không có gì, dù sao hàng hóa trong thành phố cũng eo hẹp, đều là ăn lượng thực do người ta cho, vẫn còn tiền để mua gạo, gạo còn rất thơm tôi có thể ăn được ba chén trong một bữa!"
"Mấy người nghe có thấy bà ấy khoác lác không, bà ấy có thể ăn ba chén cơm, như vậy có chất thành núi cũng bị ăn hết, thức ăn trong thành phố eo hẹp như vậy làm gì có đủ cho bà ấy ăn?" Trên đường trở về, chị em dâu bên họ hàng bắt đầu phá đám, bà ta cũng không tin chuyện này, cảm thấy bà Hàn khoe khoang, khoác lác.
"Thật ra tôi không biết bà ấy có khoác lác hay không, nhưng bà không thấy sắc mặt của bà ấy tốt lên không ít sao? So với trước kia còn trẻ hơn một chút, còn có vợ của Văn Hồng chẳng phải còn may quần áo cho cha chồng sao, chuyện này là thật đó."
"Nhất là, các người nhìn vẻ mặt của bà ấy xem, còn có cách nói chuyện, nếu không biết còn tưởng bà ấy là bà cụ trong thành phố không đó!"
"Haiz, ai bảo người ta sinh ra được đứa con trai giỏi chứ? Văn Hồng là người đầu tiên trong thôn ra ngoài, còn ở trong thành phố tìm được vợ và công việc, bà ấy tất nhiên cũng được hưởng phước theo."
"..."
Những bà cụ trong thôn đều cảm thấy đắng, cay, ngọt, mặn, cùng việc nhưng khác số mệnh. Đều sinh ra và lớn lên tại quê, bà cụ Hoa Quế lập dị này lại có thể sống tốt đến như vậy, dù sao cũng nuôi được một đứa con trai giỏi tìm được một cô con dâu tốt. Hàn Văn Đạt cùng chị dâu cả Hàn và Hàn Văn nhĩ cùng chị dâu hai nhà họ Hàn còn có cả con trai và con dâu cũng nghỉ việc đều đến nhà cũ bên này.