Xuyên Sách Thành Cô Chủ Tiệm Trà - Chương 297

Cập nhật lúc: 2025-11-30 03:27:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Anh trai cô chia tay xong với bạn gái cũ, nếu gì bất ngờ xảy thì đây sẽ là chị dâu của cô.

“Cụ thể là mấy giờ ạ? Bây giờ em bận một chút, thể tối nay mới rảnh.”

Diêu Tuyết cũng : “Tối nay cũng , chị lái xe đưa em về nhà.”

Hay lắm, hóa trai mượn xe của bạn gái, chẳng trách chuyện nhẹ bỡn, cứ như xài đồ của nhà .

Cô còn nghĩ bạn nào mà hào phóng tới mức cho mượn xe thoải mái như thế.

Hóa là chị dâu tương lai, thế thì cũng dễ hiểu thôi.

Hẹn giờ xong, Tống Thu Sinh lấy điện thoại.

Tống Thời Hạ bây giờ vô cùng tò mò: “Ba đang quen bạn gái ?”

“Ba , tết cùng về nhà cho ba bất ngờ.”

Tống Thời Hạ với vẻ hâm mộ:

“Anh giỏi thật đấy, quen yêu xinh như thế, em cảm thấy nết như thế, quen thì phí quá.”

hai mật như thế, xem ngày ăn tiệc cưới còn xa nữa .

Tống Thu Sinh ở đầu dây bên cũng hì hì.

“Em thế mà ạ, trai em tuy kiểu trai chấn động gì, nhưng cũng ưa lắm mà?

Anh tính nhé, còn kiên nhẫn nữa, quan trọng nhất là tinh thần cầu tiến đấy, em ghen tị chứ gì?”

Tống Thời Hạ phản bác:

“Em ghen tị cái gì cơ, em sắp là thí sinh thi đại học của nhà đấy nhé!”

Tống Thời Hạ sang phòng ngủ tìm Quý Duy Thanh, đang xếp quần áo chuẩn về trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thanh-co-chu-tiem-tra/chuong-297.html.]

Cô ôm chầm lấy eo từ phía , bàn tay tinh nghịch chui trong áo , sờ lên mấy múi cơ bụng.

“Giáo sư Quý yêu ~”

Tống Thời Hạ ngọt ngào mềm giọng gọi, âm thanh nũng nịu khiến giật .

mèo méo meo

Quý Duy Thanh đang gập quần áo chợt khựng : “Có chuyện gì thế?”

“Anh em với bạn gái mời em ăn cơm, nhưng mà em còn xong bài tập nữa.”

Quý Duy Thanh ngay hề do dự: “Vậy đổi dịp khác, việc học quan trọng hơn.”

Tống Thời Hạ dịch tay lên phía , nhéo một cái: “ đây là đầu gặp chị dâu tương lai, em tò mò lắm.”

Hô hấp của Quý Duy Thanh dần trở nên nặng nề: “Về còn nhiều dịp.”

“Em , nếu giúp em thì hôm nay em thức thâu đêm cho xong.”

Quý Duy Thanh cố gắng điều chỉnh nhịp thở: “Trường em mà bài tập thì sẽ thế nào?”

“Sẽ chẳng thế nào cả, nhưng em sẽ ngại.”

Tống Thời Hạ ôm eo nũng: “Đi mà, xin đấy, ơn , giúp em thôi.”

Quý Duy Thanh bóp trán: “Em còn bao nhiêu bài?”

Tống Thời Hạ lập tức đáp ngay: “Còn mười bài toán, 5 bài vật lý với hóa học.”

“Làm xong hẵng .”

Tống Thời Hạ ôm ghì lấy :

“Đợi em xong chẳng đến bao giờ, chẳng lẽ thể yên tâm để em ngoài tối muộn ?”

“Bài vở của em cứ nhờ hộ, thế đến khi thi thì em định thế nào?”

Tống Thời Hạ nhỏ giọng:

 

“Thực em cảm thấy kiến thức mà thầy cô giảng lớp đơn giản lắm, nhưng cô Mạnh cứ khăng khăng em tới lớp cho nhanh thích ứng với tiến độ học tập.

Em tiện từ chối ý của cô , nếu , em về nhà tự học .”

Loading...