Tức phụ ( vợ ) của Đại Lang là thế t.ử phu nhân của Quốc Công phủ, để nó chuyến đủ mặt mũi cho Đông Bình Bá phủ . Chỉ cần bắt chặt đem Khương Tứ cô nương cưới cửa, trận phong ba sẽ coi như qua.
Đầu hẻm Du Tiền sớm bày sạp hàng, phía sạp hàng vây quanh ít , một ngày mới bắt đầu bằng việc nhấm nháp một bát tàu hủ bỏ thêm ít mộc nhĩ cùng ít thịt mềm.
Một tiếng hét t.h.ả.m phá vỡ buổi sáng yên bình của Đông Bình Bá phủ.
A Man vội vàng nhà:"Cô nương, lão gia đang đ.á.n.h Nhị công t.ử đó."
Khương Tự từ bàn trang điểm lên, nhấc chân liền ngoài.
" Cô nương, đây đường tới Từ Tâm Đường —— " A Xảo nhắc nhở.
Từ Tâm Đường là nơi ở của Lão phu nhân Đông Bình Bá, theo lý thuyết buổi sáng mỗi ngày các cô nương hẳn là đến chỗ của mẫu , theo mẫu cùng tới Từ Tâm đường thỉnh an lão phu nhân, nhưng Khương Tự mất từ nhỏ, trưởng tỷ ruột thịt cùng sinh sớm xuất giá, vì thế mỗi ngày chỉ một qua.
" Trước đến chỗ Nhị công t.ử xem ." Khương Tự bước nhanh hơn.
A Xảo càng thêm buồn bực, khỏi A Man một cái.
A Man cũng chẳng hiểu , nhẹ nhàng lắc đầu.
Trước năm mười tuổi cô nương cùng Nhị công t.ử vẫn , thường xuyên chơi đùa với , nhưng đến khi lớn hơn bắt đầu xa cách với Nhị công tử, đặc biệt là hai năm gặp Nhị công t.ử ngay cả lời đều tới vài câu.
Hôm nay cô nương chút khác thường.
Nghe kích thích thì thể tính tình sẽ đổi lớn, đêm qua cô nương chịu kích thích cũng nhỏ.
Hai nha hẹn mà cùng nghĩ tới điểm , càng thêm oán hận Tam công t.ử Quý Sùng Dịch của An Quốc Công phủ.
Đông Bình Bá phủ tổng cộng bốn vị công tử, ngoại trừ Tứ công t.ử tuổi còn nhỏ vẫn luôn ở hậu viện , thì ba vị công t.ử khác ở tiền viện tất cả đều an bài sân viện đơn độc, Khương Trạm liền ở tại Thính Trúc Gian.
Khương Tự mới đến cửa viện, liền âm thanh mười phần trung khí quát lớn truyền đến: " Tiểu súc sinh, ngươi gần đây yên tĩnh thế, hóa là vụng trộm bò từ lỗ ch.ó ngoài xằng bậy. Ngươi thích chui lỗ ch.ó , hôm nay lão t.ử sẽ đ.á.n.h ngươi đến so với ch.ó hoang đường còn t.h.ả.m hơn!"
" Chó hoang t.h.ả.m nha." Một giọng yếu ớt theo sát truyền đến, đó giọng biến thành kêu thảm," Phụ , ngài nhẹ chút nha, đừng đ.á.n.h mặt, đừng đ.á.n.h mặt —— Á, Tứ tới."
Nam nhân bóng dáng cao lớn đuổi theo đ.á.n.h Khương Trạm, một cước đạp tới: " Tứ ngươi tới đây? Tiểu súc sinh đến bây giờ còn gạt !"
Khương Tự thấy thế mở miệng:" Phụ ——"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-cam/chuong-9.html.]
Bóng dáng cao lớn cứng đờ, chậm rãi xoay .
Đông Bình Bá Khương An Thành trong nháy mắt thấy tiểu nữ nhi thần sắc liền nhu hòa hẳn, thậm chí mang theo mấy phần lấy lòng: " Tự Nhi tới đây?"
" Nghe phụ đang dạy giỗ nhị ca, nữ nhi tới xem chuyện gì xảy ." Khương Tự đáp Khương An Thành, về phía Khương Trạm.
Thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi đến thời điểm vóc dáng thon dài, thẳng tắp như một cây trúc mới, dù lúc vì đuổi đ.á.n.h mà vẻ chật vật, nhưng vẫn như cũ tuấn mỹ bức .
Khương Trạm và Khương Tự giống , tướng mạo đều theo mẫu .
Khương Tự nhún gối với Khương Trạm," Nhị ca, vẫn khỏe chứ?"
Khương Trạm bỗng dưng mở to hai mắt lên, đối diện với tầm mắt Khương Tự bên tai thoắt cái đỏ lên, liên tục khoát tay : " Muội yên tâm, chạy trốn nhanh lắm."
Chillllllll girl !
" Tiểu súc sinh, ngươi chạy nhanh thấy kiêu ngạo ?" Khương An Thành thật vất vả mới bình lửa giận bởi vì câu của Khương Trạm mà châm lên.
Khương Trạm theo bản năng chạy trốn, nhưng nghĩ đến đang ở một bên nên thể mất chí khí, ép buộc nhịn xuống, thẳng sống lưng : " Phụ , ngài bớt giận. Nhi t.ử da dày thịt béo, liền tính ngài đ.á.n.h đau tay, thì cũng nên coi chừng hù dọa tới ."
Muội hôm nay mà với , coi như phụ đ.á.n.h còn t.h.ả.m hơn ch.ó cũng thấy đáng.
Nghĩ tới đây, chóp mũi Khương Trạm ê ẩm, vội vàng dời mắt, chỉ sợ Khương Tự .
Khương Tự lúc trong lòng cũng chua xót thôi.
Không tới mấy tháng nữa, lúc trưởng du hồ cùng các bằng hữu sẽ rơi xuống nước mà c.h.ế.t, lúc quan phủ lấy lý do ngoài ý mà kết án, nhưng về nàng mới trưởng c.h.ế.t là ẩn tình khác.
Bây giờ nàng chỉ cứu vãn tính mạng của trưởng, mà còn cho kẻ hại c.h.ế.t trưởng chịu trừng phạt thích đáng.
" Tiểu súc sinh, ngươi thích chui lỗ ch.ó thì cũng thôi , nhưng nghĩ tới lỡ mà kẻ trộm lẻn từ lỗ ch.ó thì bây giờ?"
Khương Trạm đưa tay gãi trán.
Phụ lo lắng cũng đạo lý, đêm qua kẻ trộm cầm cục gạch tập kích nha, nhưng mà việc tuyệt đối thể !
" Lỗ ch.ó đó lấp kín , nhi t.ử về cam đoan sẽ từ nơi đó nữa."