Đại cẩu khinh thường liếc Khương Trạm một cái, nghiêng đầu .
Thế mà một con ch.ó khinh bỉ, chỉ là nhận lầm nó thành 'mặt ngựa' , tiểu súc sinh còn nhớ ư!
Khương Trạm hừ một tiếng, hỏi Dư Thất: "Không nhà Dư Thất ca ở chỗ nào, ngày khác tiểu nhất định đến nhà bái tạ."
Nếu như Dư Thất ca chuyện lưu danh, kiên quyết chịu lộ chỗ ở, sẽ dây dưa đến cùng.
Khương Trạm cũng báo ân.
" Nhà ở hẻm nhỏ Tước Tử, ngay cổng một gốc cây táo lệch cổ."
Khương Trạm bắt đầu tấm tắc.
Vì mà ân nhân cứu mạng của theo thoại bản thế nhỉ?
" Thật sự là đúng dịp, hẻm nhỏ Tước T.ử cách nhà xa. Tiểu họ Khương tên Trạm, ở ngay tại ngõ hẻm Du Tiền cách Tước T.ử hẻm xa, trong Đông Bình Bá phủ tôn bối hàng thứ hai."
" Khương Trạm." Dư Thất lập .
", đúng, chính là Khương Trạm." Khương Trạm thiếu niên dùng thanh âm mắt lạnh thuần hậu kêu tên của , da đầu tê rần.
Mẹ nó, là yêu nghiệt từ xuất hiện ? Thanh âm cũng êm tai quá , là một nam nhân mà xong cũng tâm can nhảy loạn.
" Gâu——"
Khương Trạm đen mặt lườm đại cẩu, khóe miệng giật giật.
Tiểu súc sinh sát phong cảnh.
Đại cẩu khinh thường đầu .
" Dư Thất ca, còn việc nhanh trở về, chờ giải quyết xong sự tình sẽ lập tức tìm nha."
"Được." Dư Thất gật đầu, lời ít mà ý nhiều.
" Dư Thất ca lúc nào ở nhà?"
Dư Thất khóe môi khẽ cong: "Tùy thời xin đợi."
Không , còn trò chuyện tiếp nữa sẽ hoài nghi nhân sinh mất. Khương Trạm nữa cám ơn, đó chạy về Đông Bình Bá phủ.
Trong Hải Đường Cư hoa cỏ tươi , ở nơi nào ve kêu ngừng.
Khương Tự cầm một quyển sách dựa gốc Hải Đường lật xem, thất thần.
Nhị ca mà vẫn về? Hay là gặp biến cố gì ?
" Cô nương, Nhị công t.ử tới." A Xảo kéo cửa viện , dẫn Khương Trạm tới.
"Tứ ——"
Khương Tự lắc đầu, ngừng câu kế tiếp của Khương Trạm: " Vào nhà ."
Vừa mới nhà, Khương Trạm liền đặt m.ô.n.g xuống, chút khách khí với A Xảo: " Mau bưng chén tới cho trấn an."
A Xảo Khương Tự một cái.
Chillllllll girl !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-cam/chuong-19.html.]
Khương Tự gật đầu, A Xảo thế mới rời , nhanh nâng đến.
Khương Tự hiệu cho A Xảo ngoài chờ, kiên nhẫn chờ Khương Trạm một uống hết nửa chén , mới hỏi: " Nhị ca gặp chuyện gì?"
Khương Trạm đặt chén xuống mặt bàn, lấy khăn lụa tùy tiện lau khóe miệng một cái, thở dài: " Tứ , thật đúng là để trúng , quả nhiên hẻm tối lấy tế trúc."
Khương Tự nhíu mày: " Nhị ca cất kỹ đồ xong lập tức rời hả?"
Quả nhiên là ca ca đáng tin cậy.
Khương Trạm ngượng ngùng: " Ta tò mò rốt cuộc tới ."
" Vậy đó thì ?"
" Người tới lấy tế trúc . còn kịp , đến!"
" Lại tới? Hắn thấy nhị ca ?"
" Sao thể chứ!" Khương Trạm cần nghĩ ngợi phủ nhận, nghênh đón ánh mắt dò xét của Khương Tự, đành trung thực thẳng thắn," Nhìn thấy. Chẳng những thấy, đó còn g.i.ế.c nữa kìa."
" Nhị ca chạy thoát ?" Khương Tự xong mà kinh hồn táng đảm.
Khương Trạm đem nước còn sót uống cạn, đè xuống xúc động khoác lác: " Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, nữa đến!"
Khương Tự: "..."
Ca ca đắn như thế, nàng cũng buồn rầu nha.
Khương Trạm nhàn nhã thưởng thức chén , chờ Khương Tự chủ động truy vấn.
Khương Tự bực buồn , nhưng nhiều hơn là nghĩ mà sợ.
" Nói như , là thứ ba cứu Nhị ca?"
" nha, đó chính là ân nhân cứu mạng của ! Vốn dĩ nên mời tới tửu lâu nhất kinh thành uống rượu, nhưng nghĩ đến còn đang ở nhà chờ , nên chỉ thể ngày khác đến nhà bái tạ." Khương Trạm thả chén xuống, vẻ mặt tiếc nuối," Quá thất lễ ."
Khương Tự cẩn thận hỏi rõ đầu đuôi sự việc, bất giác lo lắng cho Khương Trạm.
Người g.i.ế.c trưởng tám chín phần mười là kẻ hãm hại Ngưu Ngự Sử, đối phương thấy tướng mạo trưởng , về thể nào gây bất lợi cho trưởng nhỉ?
" Nhị ca đến nhà bái tạ, như tên họ, chỗ ở của ân nhân cứu mạng ư?"
" Biết nha, gọi Dư Thất, nhắc tới cũng khéo, chính là ở hẻm Tước T.ử cách nhà xa ——"
Những lời phía Khương Tự một chữ đều lọt tai, một phát bắt ống tay áo Khương Trạm, bởi vì quá dùng sức mà gân xanh mu bàn tay nhô lên: "Hắn thật sự gọi Dư Thất?"
Khương Trạm kinh ngạc Khương Tự thần sắc đại biến, hoang mang hỏi: "Tứ ?"
Khương Tự chợt hồn, buông ống tay áo Khương Trạm , mượn động tác vươn tay đem lọn tóc vén đến tai che giấu thất thố, nhưng dù che giấu thế nào thì sắc mặt vẫn tái nhợt, nhất thời khó mà khôi phục.
Khương Trạm hồ nghi đ.á.n.h giá Khương Tự: " Hay là Dư Thất?"
Khương Tự miễn cưỡng , nhưng hai chữ ' Dư Thất' luôn lượn lờ trong đầu nàng, lượn đến tâm thần nàng chút yên.
" Vậy Dư Thất trông như thế nào?"