Bỗng nhiên nọ mạnh mẽ ngẩng đầu, ánh mắt như đao xuyên thấu cành lá, đối diện với hai mắt của Khương Trạm.
Nồng đậm sát khí trong nháy mắt bao phủ , Khương Trạm xuất phát từ bản năng mà da đầu tê rần.
Chillllllll girl !
Hắn thấy , thấy .
Khương Trạm yên lặng thuyết phục chính , khi mặc niệm đến thứ ba, đột nhiên từ cây nhảy xuống, co cẳng bỏ chạy.
Lúc vẫn là chớ lừa dối thì hơn, bỏ chạy mới là thượng sách!
Động tác của nọ nhanh như chớp, duỗi tay đè bả vai Khương Trạm bắt trở về.
Mắt thấy chạy trốn vô vọng, Khương Trạm rảnh lo đến việc hối hận, phản kích.
Làm một tay ăn chơi thường xuyên gây tai hoạ, hai tay chút công phu là điều cần thiết.
Song khi đối đầu với cao thủ chân chính, Khương Trạm mới hiểu chênh lệch giữa cao thủ cùng đám bạn .
Đó là cách một dải Ngân Hà a.
Hắn cơ hồ trong nháy mắt túm c.h.ặ.t t.a.y chân, đó mắt lóe lên ánh sáng lạnh.
Má ơi, thiếu bạc Túy Tiêu Lâu còn trả !
Lúc mà Khương Trạm nhắm mắt chờ c.h.ế.t, chợt một tiếng keng vang lên, ngay đó là thanh âm d.a.o nhỏ đ.â.m vật gì đó.
Hắn hét lên một tiếng, ôm bụng dựa tường.
Vách tường trong hẻm tối quanh năm thấy ánh mặt trời, cho dù là ngày hè vẫn ẩm ướt lạnh băng.
Khương Trạm từ từ nhắm hai mắt sờ vách tường, xúc cảm trơn trượt ẩm ướt truyền đến, khiến cho sắc mặt tái nhợt.
Xong xong , m.á.u của chảy cả một mặt tường, là c.h.ế.t ?
Có thứ gì đó đang kéo vạt áo của Khương Trạm.
Đầu Khương Trạm ong một tiếng.
Nhanh như đầu trâu mặt ngựa đến lấy mạng ?
Không , thể c.h.ế.t, còn đang ở nhà chờ đáp lời mà!
Khương Trạm đột nhiên mở to mắt, đối diện với ' đầu trâu mặt ngựa' túm vạt áo .
Lỗ tai dựng thẳng, mặt thật dài, chóp mũi nhô , còn lông tóc màu vàng xám dày...
Hử, tướng mạo với ' đầu trâu' chênh lệch xa cả vạn dặm, hẳn là 'mặt ngựa' nhỉ!
Khương Trạm xem xét tường tận một hồi lâu, cẩn thận hạ kết luận.
" Mã , còn thể c.h.ế.t nha, cha già tàn tật, ấu mảnh mai, bọn họ còn dựa nuôi sống. Cầu ngài xin thương xót, thả dương ——"
' Mặt ngựa' nhe răng: " Gâu ——"
Khương Trạm giống như trong nháy mắt bóp lấy cổ, một chữ đều , trừng to mắt ' Mặt ngựa' sủa " Gâu " với .
Hình như đúng chỗ nào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-cam/chuong-18.html.]
" Nhị Ngưu, trở về!" Thanh âm nhàn nhạt truyền đến.
Khương Trạm giật nảy , đột nhiên đầu, liền thấy cách hơn một trượng đang một thiếu niên đó.
Thiếu niên bộ dạng ước chừng mười bảy mười tám tuổi, thế nhưng so với còn cao hơn hai tấc, mi phong thẳng tắp, mắt đen trong vắt, mặt tựa băng tạc cơ hồ biểu tình gì, như một thanh danh đao giấu trong vỏ đao, khiến dám khinh thường.
" Ngươi là ai?" Khương Trạm kinh ngạc.
" Người." Thiếu niên trả lời.
" Vậy nó là ——" Khương Trạm gian nan cúi đầu, chỉ ' Mặt ngựa " khập khiễng chạy đến bên thiếu niên mà ánh mắt phức tạp.
Thiếu niên sâu Khương Trạm một cái, phun một chữ: "Chó."
Trong nháy mắt đó, Khương Trạm từ trong ánh mắt thâm thúy của thiếu niên vài phần ý .
" Khụ khụ khụ." Khương Trạm chỉ thể lấy ho khan để che dấu hổ.
Thiếu niên vuốt vuốt đỉnh đầu ch.ó to, nhắc nhở: " Ngươi còn , sẽ lập tức tỉnh ."
Khương Trạm cúi đầu, lúc mới phát hiện lúc tập kích ngã ở bên chân.
" Hắn c.h.ế.t hả?"
" Không, chỉ là ngất thôi."
Khương Trạm tay , đầu ngón tay dính thứ gì đó màu xanh sẫm, lẩm bẩm hỏi: " Đây là gì thế?"
" Rêu ." Giọng của thiếu niên nhẹ nhàng truyền đến, còn quan tâm vươn tay chỉ," Trên tường."
Khương Trạm theo, thế mới cảm giác trơn trượt ẩm ướt lúc từ mà đến.
Thì m.á.u của , mà là rêu!
Nhận cho Khương Trạm nháy mắt đỏ mặt, ngượng ngùng : " Vậy chúng tranh thủ thời gian chạy ."
" Ừm, cùng chạy." Thiếu niên nghiêm túc gật đầu.
Một suy nghĩ cổ quái từ trong lòng Khương Trạm dâng lên.
Chẳng tại , thiếu niên mang đến cho một cảm giác rõ ràng là sống chớ gần, thế mà với phá lệ mật như .
Tướng mạo tuấn tú hẳn là còn chỗ nhỉ?
Không đúng nha, tướng mạo của thiếu niên so với rõ ràng còn hơn một chút xíu mà.
Có lẽ đây chính là cùng thưởng thức lẫn .
Hai một ch.ó chạy hẻm nhỏ âm u hẹp dài, một chạy đến đầu đường phồn hoa náo nhiệt.
Dưới ánh mặt trời, Khương Trạm loại cảm giác sống sót tai nạn, phun một nặng nề thật dài, ôm quyền với thiếu niên: " Đa tạ ân cứu mạng của đài, đài xưng hô như thế nào?"
Thiếu niên dừng một chút, : "Ngươi thể gọi Dư Thất."
Nói xong vẫn quên giới thiệu đại cẩu bên : "Nó gọi Nhị Ngưu."
Nhìn dáng vẻ thiếu niên thì vẻ lớn hơn một hai tuổi, Khương Trạm kêu một tiếng " Dư Thất ca", đó vẫy tay với đại cẩu:" Nhị Ngưu, chào mi."