Tự Cẩm - Chương 17

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:23:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong Đô Sát viện một vị Ngự sử họ Ngưu, tiếng là mềm cứng ăn, hôm nay bãi triều xong sẽ phái tín lấy Tế trúc chuyên đặt ở trong hẻm tối Bích Xuân lâu.

 

Việc nàng nhờ trưởng hỗ trợ, đó là trong thời gian nhanh nhất cho Ngưu Ngự Sử c.ắ.n mạnh An Quốc Công phủ một ngụm.

 

Nàng đến việc cũng kỳ quái, kiếp khi Tế trúc tay Ngưu Ngự Sử , tuyệt bút vung lên liền vạch tội luôn Lễ bộ Thượng thư.

 

Lễ bộ Thượng thư là tổ phụ của Thái T.ử Phi đương triều, kết quả chứng minh vu cáo, thế là Ngưu Ngự sử liền bãi miễn chức quan.

 

Đáng thương Ngưu Ngự Sử là một cương liệt, đ.â.m cột t.ử vong. mà Ngưu Ngự Sử c.h.ế.t , khi còn sống đắc tội ít , còn một nhà cô nhi quả mẫu kết cục thế nào cũng thể hiểu .

 

Cho đến khi Thái t.ử phạm tội phế, sự kiện thiết kế Ngưu Ngự Sử mới lôi , nhưng mà bi kịch cách nào vãn hồi.

 

Khương Tự nghĩ, lấy tính cách nôn nóng của Ngưu Ngự Sử, hẳn là sẽ vui lòng đem chuyện ầm ỹ của An Quốc Công phủ bẩm cho Hoàng Thượng .

 

Chỉ cần chuyện Quý Sùng Dịch cùng nữ t.ử tự t.ử Hoàng Thượng , Quý Tam công t.ử cưới danh môn khuê tú cũng chỉ là hi vọng xa vời, đến cuối cùng chừng sẽ còn cùng Xảo Nương tình chung quy thành thuộc, cũng cần rước tai họa đến cho cô nương nhà khác nữa.

 

Nếu thể cứu tính mạng của Ngưu Ngự Sử, thể thành cho một đôi uyên ương tình, Khương Tự cảm thấy cực khéo hiểu lòng .

 

" Tế trúc là cái gì?" Khương Trạm vẻ mặt mờ mịt.

 

Khương Tự trưởng, thở dài.

 

Vẫn là phối phương quen thuộc, vẫn là hương vị quen, mà ca ca của nàng vẫn là học vấn nghề nghiệp như !

 

Giải thích rõ ràng cái gì gọi là ' Tế trúc' xong, Khương Trạm vẻ mặt hưng phấn: " Thế mà còn đồ chơi ý tứ như thế, sớm thế cũng một phong thư thử xem."

 

" Nhị ca vẫn chớ nên loạn, những bức thư vạch trần việc ác đó nhiều coi là hồng thủy mãnh thú, nếu như truyền ngoài chữ sẽ chọc phiền toái."

 

" Vậy hả." Khương Trạm tiếc nuối lắc đầu.

 

" Nhị ca mau , bằng chờ Ngưu Ngự Sử vạch tội An Quốc Công phủ, tổ mẫu sẽ gọi Nhị thúc trở về mất. Đại sự trong phủ từ đến giờ đều là do hai tổ mẫu cùng Nhị thúc quyết định, nghĩ Nhị thúc chắc chắn thích từ hôn ."

 

" Muội yên tâm, liền đây, tuyệt lỡ chuyện của !"

 

" Nhị ca cầm theo đôi đũa gỗ , nhớ kỹ đem gắp một cái ống trúc nhỏ ở trong tế trúc cùng ngoài."

 

Trong ống trúc nhỏ phía cùng chính là thư tay tố giác Lễ bộ Thượng thư.

 

" Vì ?"

 

" Về sẽ giải thích cho nhị ca, hiện tại còn kịp ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-cam/chuong-17.html.]

Khương Tự vội vàng thúc giục, Khương Trạm lập tức quên luôn tò mò, đặt ống trúc nhỏ trong n.g.ự.c bịt , vội vàng rời .

 

Khương Tự nhịn .

 

Huynh trưởng như cũng , lòng hiếu kỳ dù mạnh, nhưng đầu cái là quên ngay.

 

Khương Trạm giấu ống trúc trong lòng, dám chậm trễ chạy đến Bích Xuân lâu.

 

Chịu thôi, ai bảo ngựa quen đường cũ chứ.

 

Buổi sáng ở Bích Xuân lâu an tĩnh, cửa lớn đóng chặt, đèn lồng đỏ chót treo mái hiên sớm dập tắt, theo làn gió đong đưa, lộ vẻ buồn bã ỉu xìu.

 

Ban ngày chính là thời điểm để trong lâu ngủ bù, đến khi đèn hoa thắp sáng, cả tòa Bích Xuân lâu tỏa ánh sáng lung linh, mới thể tiếp tục náo nhiệt.

 

Khương Trạm ấn theo lời Khương Tự hẻm tối , quả nhiên ở một chỗ gạch xanh loang lỗ tìm tế trúc.

 

Trước dùng đũa gỗ từ miệng tế trúc gắp một cái ống trúc nhỏ, đem ống trúc mang đến nhét , thành nhiệm vụ Khương Trạm vốn nên công thành lui , nhưng tròng mắt xoay động, bò lên một cây đại thụ chân tường.

 

Đang ngày hè, đại thụ cành lá um tùm, che chắn hình đến cực kỳ chặt chẽ.

 

Khương Trạm chạc cây chờ đến ngủ gật, bỗng nhiên tiếng bước chân nhỏ truyền đến.

Chillllllll girl !

 

Cơn buồn ngủ lập tức đuổi , lặng lẽ đẩy lá cây xuống .

 

Một thiếu niên mặt mày thanh tú ngó xung quanh, men theo chân tường tiến , khi đến mặt tế trúc thì lấy xuống tế trúc còn quên đầu quanh, chờ đem tế trúc ôm trong ngực, lập tức giơ chân chạy như bay.

 

Khương Trạm sờ cằm tự lẩm bẩm: "Thật sự là lúc tới lấy tế trúc nha."

 

Tứ nhỉ?

 

Có điều từ nhỏ thông minh, nhiều hơn cũng lạ mà. Ừm, chính là như .

 

Khương Trạm đang chuẩn nhảy xuống, bỗng nhiên tiếng bước chân vang lên.

 

Hắn lắp bắp kinh hãi, vội vàng rụt về .

 

Tiếng bước chân so với lúc còn nhẹ, động tác còn linh xảo hơn, nhanh như du long vị trí vốn dĩ đặt tế trúc, chằm chằm lỗ thủng để , ánh mắt lấp lóe.

 

Tại nữa? Đây là loại nào?

 

Khương Trạm âm thầm suy nghĩ.

 

 

Loading...