Trưởng công tử hôm nay hỏa tá tràng sao? - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-12 16:24:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong giờ học, phu t.ử lớp hai bài phú xuất sắc nhất. Một bài là 《Dân sinh phú》 của Tạ Văn – thứ của Tạ Nhiên, bài còn là《Luận văn》 đề tên Tạ Tố Vi. Đọc xong, phu t.ử bình phẩm thêm lời nào, chỉ để mặc cho đám học trò tự cảm nhận. Văn chương một khi khí khái thì lời khen chê đều chỉ là vẽ rắn thêm chân.

Phu t.ử ôn hòa tiến đến mặt Từ Doanh, trao tận tay nàng bản thảo . Từ Doanh cung kính đón lấy. Nhìn nàng, trong mắt phu t.ử thoáng qua một tia tiếc nuối vô ngần, ông khẽ thở dài trong lòng mới bước xuống chỗ của Tạ Văn. Cả học đường im phăng phắc.

Kỳ khảo hạch hơn trăm , ai nấy đều là nhân tài kiệt xuất các nhánh dòng thứ gửi gắm bao kỳ vọng, những kẻ mang danh "thần đồng" mười . Lúc , sắc mặt ai nấy đều khó coi. Tô Tú Nhất – hạng ba – nghiến c.h.ặ.t răng, lòng đầy uất hận. Bại tay Tạ Hoài Cẩn Nhị tiểu thư thì , đằng thua một thằng nhóc từ vùng xa xôi và... một đứa tỳ nữ.

Giữa gian lặng ngắt như tờ , Từ Doanh vuốt ve bản thảo, khi còn ai để ý, nàng mới khẽ mỉm . nụ nhanh ch.óng tan khi mắt nàng chạm cái tên của tiểu thư trang giấy.

________________________________________

Một ngày , bản thảo đặt bàn của phu nhân.

Lâm Lan nét chữ, mỉm bảo: “Ngọc Sanh, mà, ngày mỗi khi A Tố lười nhác, công khóa là do con bé Từ Doanh hộ.”

Kể từ ngày Tạ Hoài Cẩn đến, đám tỳ nữ giám thị ở Thanh Sương Uyển rút hết. Ngọc Sanh – đại nha theo hầu Lâm Lan từ thuở thiếu thời nay cũng từ chùa cầu phúc trở về. Nghe chủ t.ử trêu đùa, Ngọc Sanh cũng đáp: “Tiểu thư vốn thích mấy thứ , đây cũng chiều theo ý nàng đó thôi.”

Trong lời , nào chút gì của một vị phu nhân đả kích đến mất trí, nhận nhầm con gái như lời đồn đại bên ngoài.

lúc đó, nha thông báo Trưởng công t.ử đến thỉnh an. Nụ môi Lâm Lan tắt ngấm. Ngọc Sanh thở dài, sân đón : “Trưởng công t.ử theo nô tỳ, phu nhân châm cứu xong, lúc vẫn còn tỉnh táo.”

“Thái y ?” Tạ Hoài Cẩn vận Tuyết y trắng muốt, thanh lãnh như một phiến tuyết mỏng giữa mùa hạ.

Ngọc Sanh cung kính thuật : “Vẫn cần điều dưỡng lâu dài, mỗi ngày dùng hai thang t.h.u.ố.c, sáng tối một bộ. Kiêng đồ sống lạnh, nửa tháng châm cứu một , kết hợp xông ngải thảo và kinh Phật để tĩnh tâm.”

Bước phòng, giữa làn hương trầm lẩn khuất, Tạ Hoài Cẩn khom hành lễ: “Dì.”

Lâm Lan khẽ khêu ngọn nến cho sáng thêm: “Thù Hà, gần đây.” Bà nhờ thêm hương mộc lư hương. Khi dậy thực hiện, ánh mắt lướt qua bản thảo đang đặt hờ hững bàn.

Chàng thong thả thưa chuyện: “Ông bà ngoại liên tục gửi bái đến thăm dì. Hôm dì còn yếu nên con khước từ, nay tin dì bình phục, ý dì thế nào?”

Lâm Lan lạnh nhạt đáp: “Thù Hà, đừng can thiệp chuyện của đời .”

Tạ Hoài Cẩn lắc đầu: “Con chỉ quan tâm đến sức khỏe của dì. Nếu dì , con sẽ từ chối.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cong-tu-hom-nay-hoa-ta-trang-sao/chuong-6.html.]

Ngọc Sanh bên cạnh khẽ giật . Hai chữ “xin chỉ thị” mà Trưởng công t.ử dùng quá đỗi cung kính, vượt xa lễ tiết thông thường của một hậu bối dành cho trưởng bối.

Xa xa, tiếng chuông tang từ hoàng thành vọng . Vũ Văn Đế – vị hoàng đế từng lừng lẫy một thời nay băng hà. Một thời đại cũ khép , niên hiệu Chiêu Bình của tân đế bắt đầu. Lâm Lan bóng dáng cao gầy của Tạ Hoài Cẩn ẩn hiện trong ánh nến, bà nhắm mắt , để lộ sự chán ghét hiếm hoi:

“Nói với họ, và họ t.ử sinh gặp . Sau bái cứ việc vứt .”

________________________________________

Trở về Trạch Chi Viện, Tạ Hoài Cẩn tắm gội xong xuôi bước thư phòng. Trên án thư của lúc đặt sẵn hai bản thảo gây xôn xao học cung. Chàng lướt ngón tay thon dài trắng muốt lên cái tên “Tạ Tố Vi”, đôi mắt thâm trầm rõ ý vị.

________________________________________

“Từ Doanh!” “Từ Doanh, tỷ tỷ... cầu xin tỷ, cho mượn thêm ít bạc nữa !”

Như Trinh nức nở nhào lòng Từ Doanh, gương mặt lấm lem nước mắt. Sau Vân Hạ khích bác, Như Trinh vì mặc cảm mà luôn né tránh Từ Doanh. Mãi đến hôm nay, nàng tìm đến lóc bảo cha cô sắp sòng bạc đ.á.n.h c.h.ế.t vì món nợ khổng lồ: Một trăm năm mươi lượng.

Con khiến Như Trinh rụng rời chân tay. Nàng vay khắp nơi nhưng đám tỳ nữ khác chỉ mỉa mai: “Sao tìm Từ Doanh mà tìm bọn ?” Đến cả Vân Hạ cũng khẩy: “Sao thế, chị em Từ Doanh của cô giúp ?”

Từ Doanh con cũng lặng . Nàng nhiều tiền đến thế. Nàng nắm lấy tay Như Trinh, an ủi: “Đừng cuống. Ta chỉ còn mười lượng tiền lương tháng , em cầm lấy thương lượng với sòng bạc xem họ cho khất thêm .”

Nàng bàn trang điểm, lấy chiếc hộp đựng trang sức, chỉ giữ duy nhất chiếc trâm trân châu mà tiểu thư tặng quà sinh nhật, đưa cả hộp cho Như Trinh: “Trong trâm, hoa cài và vòng tay, đem cầm cố cũng mấy chục lượng, còn thiếu bao nhiêu chúng cùng nghĩ cách.”

Từ Doanh dặn thêm: “Sòng bạc là nơi tiền, khi cha em đưa tròng . Em đưa tiền cho để bảo tính mạng cho cha , đó chúng tìm Quản gia. Cha em là gia nô, trong phủ sẽ cách xử lý.”

Như Trinh lắc đầu nguầy nguậy: “Không ! Trong phủ cấm c.ờ b.ạ.c, Quản gia mà sẽ bán cha em mất, hoặc đuổi khỏi phủ. Từ Doanh, ...”

Từ Doanh lau nước mắt cho bạn: “Để nghĩ cách khác. Em cứ lo cứu .”

Trong bóng tối của màn đêm, Từ Doanh mải mê tính toán xem mai nên vay tiền Tạ Nhiên ứng lương, mà nhận ánh mắt của Như Trinh đang run rẩy dừng chiếc trâm trân châu mà nàng giữ .

Đó là món quà sinh nhật tiểu thư tặng Từ Doanh, cực kỳ tinh xảo với mười hai viên trân châu mượt mà, lấp lánh. Như Trinh nhiều lén mang nó ngoài và nhận bao ánh mắt ngưỡng mộ, ngay cả kẻ mắt cao hơn đỉnh đầu như Vân Hạ cũng khen là đồ .

 

 

Loading...