Trưởng công tử hôm nay hỏa tá tràng sao? - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-12 16:24:37
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong cuộc đời dài đằng đẵng của Từ Doanh, hai khoảnh khắc tựa như ánh mặt trời vụt sáng. Là nắng ấm? Là tuyết lạnh? Hay là một thứ gì khác, chính nàng cũng phân biệt rõ.

Ký ức của nàng bắt đầu từ một xưởng dệt, nàng là thợ thêu, cả nhà sống dựa đôi mắt thức đêm đến khô rát của bà. Cha nàng là một kẻ sĩ thi mãi đỗ, lúc nào cũng vận chiếc áo dài sờn rách đầy mảnh vá, ôm cái danh thanh cao hão huyền để ăn sạch những gì nàng dùng cả đôi mắt đ.á.n.h đổi .

Về , nàng mù lòa, gặp trận lụt lớn, cả nhà còn đường sống, gã tú tài liền đem bán sạch mấy đứa con.

Từ Doanh là đứa bán t.h.ả.m hại nhất. Lúc nhỏ nàng hiểu, mãi mới nhận cha nàng là vì đố kỵ. Ông đố kỵ một đứa trẻ sớm bộc lộ thiên tư hơn . Dẫu rằng , khi ở Lễ Sơn Học Cung – nơi thiên tài hội tụ như mây, nàng hiểu rằng chút thiên tư thuở nhỏ của chẳng đáng là bao, nhưng với gã tú tài nghèo , bấy nhiêu đó đủ để nảy sinh lòng ghen ghét.

Năm hai, ba tuổi, Từ Doanh luôn chạy theo cha. Là đứa con út, nàng từng nhận chút ưu ái mong manh. Cha từng bế nàng đặt lên gối, dạy nàng nhận mặt chữ, sách – một đặc ân xa xỉ đối với một bé gái nơi thôn dã.

Năm nàng bốn, năm tuổi, nàng nheo đôi mắt kèm nhèm dệt vải trong phòng, cha nàng ôm sách lắc lư cái đầu tụng niệm, còn Từ Doanh cùng các chị dùng cành cây vẽ nguệch ngoạc xuống đất.

Dần dần, gã tú tài tiến phía nàng. Lần ông bế đứa con từng yêu chiều nhất lên nữa, mà lặng im những vần thơ mặt đất, nàng bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp.

Chỉ ba ngày, gã tú tài bỗng nổi danh khắp vùng nhờ một bài thơ. Một năm đó, Từ Doanh còn nhận sự quan tâm của cha nữa. Ông đổi cành cây trong tay nàng thành b.út than, ép nàng thơ. Nửa tháng một bài, bảy ngày, ba ngày một bài... Nửa năm , Từ Doanh thể nổi một chữ nào nữa.

Nàng nức nở cha, ngón tay run rẩy, nước mắt lã chã rơi. gã tú tài chỉ cuồng nhiệt chằm chằm những bản nháp thơ nàng hỏng, lật lật , hy vọng cái linh khí vắt kiệt của đứa trẻ thể dựng lên cho ông một nấc thang Thanh Vân mà nửa đời ông từng chạm tới.

thật đáng tiếc, ngoài vài bài linh tính lúc đầu, những vần thơ ép buộc chỉ là những dòng "huyết lệ" tầm thường. Sau đó nàng mù hẳn, nạn lụt ập đến, đường lánh nạn, mù và mấy đứa con đang tuổi lớn đều gã tú tài đem bán sạch.

Khi tên buôn đưa Từ Doanh Tạ phủ, chỉ một câu: “Từ Doanh, mày hôm qua nhảy giếng tự t.ử , từ nay coi như mày cha .”

“Con ạ, quên hết .” Giữa chốn quỷ quỷ, câu đó là chút lòng thành hiếm hoi của một gã buôn . Từ Doanh theo bước ma ma ăn mặc chỉnh tề của Tạ phủ bức tường xanh trắng nguy nga . Nàng đầu , bao giờ đầu nữa.

Gã tú tài định bán nàng thanh lâu. Trong túi gạo trắng đổi lấy nàng năm mất mùa , giấu mười lượng bạc bán của con gái . Sự đố kỵ tước chút thiện ý cuối cùng mà một cha nên dành cho con cái.

________________________________________

Thời điểm Từ Doanh Tạ phủ tình cờ, đúng lúc Nhị tiểu thư Tạ Tố Vi đang tuyển nha cùng tuổi. Vốn dĩ Tạ phủ chọn sẵn , nhưng tiểu thư nha trong phủ tẻ nhạt, tự chọn. Những thạo tin đều hiểu rõ ẩn tình bên trong nhưng chẳng ai dám hé răng nửa lời.

Thật trùng hợp, khi Từ Doanh ngang qua sân tuyển , nàng bỗng chạm ánh mắt của cô bé xe lăn. Suy nhược và ôn hòa – đó là ấn tượng đầu tiên của nàng về Nhị tiểu thư.

Ánh nắng ngày hôm đó rực rỡ đến mức , mỗi khi nhớ , nàng luôn lầm tưởng tiểu thư và ánh nắng là một, dù ai cũng tiểu thư yếu ớt đến nhường nào.

Khoảnh khắc Tạ Tố Vi xe lăn, băng qua hành lang dài rợp bóng cây xanh, đưa ngón tay chỉ về phía nàng và khẽ : “Ta nàng ,” một tia sáng rọi thẳng nửa đời tăm tối của Từ Doanh.

Thế là, Từ Doanh trở thành nha cận của Tạ Tố Vi. Tiểu thư là dịu dàng nhất thế gian, mang phận cao quý nhưng thể bệnh tật, lớn lên trong tình yêu thương đủ đầy nên từng gặp trắc trở. Mọi đều coi nàng như b.úp bê sứ cần nâng niu, chỉ trừ Từ Doanh. Trong những năm tháng cùng khôn lớn, đôi mắt , Từ Doanh hiểu rõ tiểu thư gì hơn bất cứ ai.

—— Đó là tự do.

tự do là thứ Từ Doanh thể ban tặng. Nàng chỉ thể thả diều cho tiểu thư xem, leo lên ngọn cây hái những quả chín mọng nhất cho nàng, và tất cả những gì tiểu thư nhưng phận và sức khỏe cho phép.

Nàng tất cả, bao gồm cả việc đại nghịch bất đạo là đóng giả tiểu thư để tham gia lễ tế của hoàng gia. Ngày hôm đó, tay Như Trinh nắm lấy ống tay áo Từ Doanh run bần bật. Từ Doanh cũng căng thẳng, nhưng nhờ kinh nghiệm vài , cộng thêm trời tuyết âm u, áo choàng lông dày che khuất mặt nên khả năng phát hiện thấp – nếu t.a.i n.ạ.n xảy .

Khi trận lở tuyết ập xuống, hoảng loạn chạy trốn, chính Tạ Hoài Cẩn cứu nàng khỏi một xà nhà sắp đổ sập.

Phải, Tạ Hoài Cẩn. Cẩn, nghĩa là viên ngọc .

Kể từ đại chiến Tô - Mộ, hoàng thất suy yếu, hai nhà Vương - Tô tổn hại thanh thế, Tạ gia vốn giữ thái độ trung lập nay xu hướng vươn lên đầu các thế gia. Đích trưởng t.ử Tạ gia, ba tuổi thơ, năm tuổi văn, mười một tuổi bái đại nho Tần Mục thầy. Vị thiếu niên lang thanh lãnh tự phụ, khắc kỷ phục lễ, kỳ vọng sẽ đỗ Tam nguyên ở tuổi mười bảy, chính là gia chủ tương lai của Tạ gia.

Chàng là vị cứu tinh hiện trong tích tắc của Từ Doanh. Và cũng là khiến nàng thao thức suốt bao đêm ròng .

Sắc tuyết hòa cùng tàn tro từ xà nhà sụp đổ dường như thể vấy bẩn dù chỉ một phân hào . Dáng hình thiếu niên cao gầy hòa màu tuyết, ống tay áo trắng tinh khôi phản chiếu ánh nắng.

Cuối ngày hôm đó, khi Như Trinh chạy ôm chầm lấy nàng, Từ Doanh thấy tiếng tim đập dồn dập, như thứ gì đó xuyên thấu l.ồ.ng n.g.ự.c, trào dâng theo sắc tuyết ngợp trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cong-tu-hom-nay-hoa-ta-trang-sao/chuong-3.html.]

Cảm giác đó chỉ là nhất thời. Lý trí của nàng đầu hàng ngay khoảnh khắc . Nàng yêu qua từng ánh lén lút, qua dòng thời gian đằng đẵng, qua mỗi sửa góc váy mỗi nhịp thở nhẹ nhàng, qua những nhịp tim thể kiểm soát và muôn vàn khoảnh khắc thể thành lời.

Nàng hiểu rõ, đây chỉ là vở kịch độc diễn của riêng . Thậm chí t.a.i n.ạ.n đó, nàng còn cơ hội gặp Tạ Hoài Cẩn thêm nào nữa. Thân phận đôi bên khác biệt như mây với bùn, như lạch trời sâu thẳm.

Sau ngày đó, vị tiểu thư vốn cưng chiều gia chủ cấm túc suốt nửa năm. Cho đến tận lúc tiểu thư hạ táng, suốt hai năm trời, Từ Doanh hề thấy bóng dáng Tạ Hoài Cẩn.

Nàng cố chấp gọi tên trong lòng như gọi một viên ngọc quý, chứ vị Trưởng công t.ử cao cao tại thượng. Giữa tiếng tung hô ngưỡng mộ của đám học trò, Từ Doanh lặng lẽ , trái tim vẫn đập những nhịp âm thầm mà ai thấy.

________________________________________

“Từ Doanh... Từ Doanh...”

Tại Thính Sương Viện, Như Trinh xoay quanh Từ Doanh mấy vòng. Thấy nàng vẫn thẫn thờ, Như Trinh nắm vai nàng lay mạnh. Đến khi đôi mắt Từ Doanh lấy vẻ linh động thường ngày, Như Trinh mới thở phào: “Ở thư viện ai bắt nạt cô ? Chúng bây giờ cũng là...”

Từ Doanh lập tức bịt miệng Như Trinh , khẽ lắc đầu. Như Trinh bĩu môi xuống, lầm bầm: “Cần gì cẩn thận thế, hồi tiểu thư còn sống cũng đến mức .”

“Tai vách mạch rừng, Như Trinh ạ, là tiểu thư.” Nếu những lời sai trái lọt đến tai chủ t.ử, đủ sức bảo vệ .

Như Trinh hiểu ý, tựa đầu vai nàng: “Bên ngoài đồn đại nhiều quá, chỉ lo cô đầu tự đến thư viện mà theo cùng, sợ cô khinh khi thôi.”

Từ Doanh ôm lấy bạn, vỗ về: “Ta ý mà.”

Như Trinh thút thít trong lòng nàng. Dù ban đầu hiểu, nhưng nhiều Từ Doanh khuyên nhủ, nàng cũng lờ mờ nhận : khi trở thành "tiểu thư", tình cảnh của Từ Doanh hề như nàng tưởng. Nàng Từ Doanh, thấy nàng thất thần, định hỏi nhưng cuối cùng thôi.

________________________________________

Thư viện mỗi tháng nghỉ ba ngày. Ngày thứ tư Từ Doanh đến trường cũng chính là ngày nghỉ cuối tháng. Nàng mang một xấp sách về nhà, Như Trinh lật xem mấy tờ thấy chán, Từ Doanh đang khổ ánh đèn, cô chớp mắt hỏi: “Đọc sách đối với hạng như chúng thực sự ích ?”

Giọng Như Trinh bỗng trở nên sắc lẹm như chứng minh điều gì đó. Từ Doanh trả lời ngay mà nắm lấy tay bạn. Tay Như Trinh lạnh ngắt như nước giếng sâu mùa hạ.

“Có chuyện gì ?”

Như Trinh chợt thấy vô lý, định giật tay nhưng Từ Doanh giữ . Nước mắt nàng bỗng rơi lã chã, nàng thốt một lý do khiến Từ Doanh dở dở : “ Vân Hạ nó nhạo , bảo quần áo kiểu mốt ở Trường An, c.h.ế.t .”

Vân Hạ là nha của Tam tiểu thư, cả hai vốn tính đua đòi từ nhỏ. Gần đây Vân Hạ lão thái thái trọng dụng nên nàng càng nước lấn tới. Từ Doanh xoa thái dương, lòng nhẹ đôi chút. Nàng dậy lấy hộp trang điểm, dốc sạch tiền còn đưa cho Như Trinh, mười lăm lượng, đủ để sắm hai bộ đồ tươm tất.

________________________________________

Tại cửa Tạ phủ.

Như Trinh nắm c.h.ặ.t bạc, đôi mắt đỏ hoe đàn ông nhếch nhác đối diện: “Mẹ bảo mấy ngày nay cha về nhà. Số tiền , và nữa, cha đem hết ?”

Như Trinh chực , nhưng đàn ông chỉ mải mê lục lọi nàng. Thấy túi bạc, mắt lão sáng rực lên: “Con gái ngoan, đưa cho cha, đưa cho cha... Lần chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi, đừng con bậy. Đưa cho cha nào...”

Lão định cướp lấy, Như Trinh giữ c.h.ặ.t: “Con cha đ.á.n.h bạc. Cha là kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Không đ.á.n.h bạc nữa, lấy tiền trả nợ , ...”

Nhìn cái chân đang chảy m.á.u và ống quần đầy vết chân của cha , Như Trinh thụp xuống, cố nén nước mắt, lấy khăn lau vết m.á.u chân lão. Chiếc khăn trắng tinh chạm thấm đỏ, lẫn cả bùn đất.

Người đàn ông xoa đầu con gái: “Được, ... .” Trong bóng tối rõ mặt, chỉ thấy thở dồn dập của lão. Lão vội vàng chộp lấy túi bạc, khập khiễng rời .

Như Trinh lưng cánh cửa, nức nở. Chiếc khăn đầy m.á.u lau hết nước mắt, cô lấy ống tay áo quệt ngang mặt. Nàng xổm xuống ôm đầu, nước mắt rơi lã chã bóng đêm. Đám lính canh nhận tiền nên cũng chẳng buồn để ý đến sự t.h.ả.m hại của nàng. Cha hứa trả nợ xong sẽ về nhà, lão hứa mà...

Nếu tiểu thư còn sống, nếu vì kỳ thi sắp tới khiến Từ Doanh dốc sức học tập, nếu phu nhân cần nàng túc trực và Xuân Đào giám sát nàng gắt gao từng giây từng phút... lẽ Từ Doanh nhận sự bất thường của Như Trinh.

lẽ, chuyện dẫn đến kết cục bi t.h.ả.m .

 

Loading...