Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1133

Cập nhật lúc: 2025-03-17 01:43:48
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay đã là mùng Hai Tết.

Tần Chiêu Chiêu và Lục Trầm vốn định đến nhà bố mẹ vợ chơi, nhưng vừa nhìn thấy thời tiết bên ngoài, cô liền từ bỏ ý định.

Lục Trầm cũng không quá bận tâm. Đối với anh, tuyết rơi lớn thế này chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Ở biên giới, anh từng thấy những trận bão tuyết còn dữ dội hơn nhiều—có khi tuyết phủ trắng trời suốt cả tuần liền. Nhưng dù vậy, các nhiệm vụ huấn luyện và tác chiến của họ vẫn chưa bao giờ bị ảnh hưởng.

Hơn nữa, anh có một thói quen, chính xác hơn là một nỗi ám ảnh cưỡng chế…

Tuyết rơi dày, lạnh lẽo phủ kín cả bầu trời, nhưng Lục Trầm không muốn vì thế mà phá vỡ kế hoạch đã định. Đã nói là sẽ về, thì nhất định phải về. Bằng không, trong lòng anh sẽ thấy khó chịu.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời âm u, bông tuyết lớn rơi không ngớt. Nhưng anh vẫn giữ vững ý định: "Trước Tết đã hẹn với bố mẹ vợ mùng Hai sẽ về, giờ mà không đến, họ ít nhiều gì cũng sẽ thất vọng."

Tần Chiêu Chiêu không nghĩ nhiều như anh. Cô chỉ lo đường trơn trượt, thời tiết thế này mà đưa con nhỏ đi thì không tiện. Nhưng thấy chồng kiên quyết, cô cũng không tranh cãi.

"Được rồi, em nghe anh. Không mang con theo, chỉ hai ta về thôi."

"Sao thế được?" Lục Trầm bật cười, "Em quên trước Tết mẹ nói gì rồi à? Bà bảo chúng ta nhớ mang theo con, bọn họ cũng muốn gặp cháu. Nếu không đưa con đi, bố mẹ anh cũng sẽ có ý kiến đấy."

Tần Chiêu Chiêu mím môi, nhìn tuyết bay ngoài trời mà hơi lưỡng lự. "Mang con đi thật sự không tiện."

"Có gì đâu mà không tiện, cứ lái xe của bố anh là được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1133.html.]

"Nhưng hôm nay anh cả với Tuệ Lan đến nhà bố mẹ vợ. Mình lấy xe đi có phải không hay không?"

"Họ không đi đâu. Vừa nãy anh có hỏi Lục Phi rồi, anh ấy bảo tuyết lớn quá nên hoãn lại, đợi mai tuyết tan mới đi."

Nghe vậy, Tần Chiêu Chiêu gật đầu. Nếu anh cả không dùng xe thì cô cũng không còn thấy ngại nữa.

Cô hiểu rằng dù hôm nay Lục Phi và Vương Tuệ Lan có đi, họ cũng chẳng nói gì nếu cô mượn xe. Nhưng không ai có ý kiến không có nghĩa là mình cứ thản nhiên hưởng lợi. Muốn giữ gìn quan hệ tốt đẹp, thì phải biết suy nghĩ cho người khác.

Mẹ chồng – Dư Hoa, thấy hai vợ chồng chuẩn bị về ngoại, bèn lấy thêm ít quà cho họ mang theo: "Đang dịp Tết, hàng xóm nhìn thấy các con đi tay không thì không hay. Cầm theo đi."

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Tần Chiêu Chiêu cảm thấy hơi buồn cười. Cô về nhà mẹ đẻ chứ có phải đi xa đâu. Hơn nữa, tháng nào chẳng về ít nhất bốn lần, có khi bảy tám lần cũng không chừng. Đồ mua cho bố mẹ cứ chất đầy, dùng không hết. Nhưng thấy mẹ chồng có lòng, cô cũng không từ chối.

Tuyết trắng trải dài trên từng con đường nhỏ trong khu gia đình xưởng dệt. Trẻ con nô đùa khắp nơi, tiếng cười nói giòn tan hòa cùng cái lạnh giá của mùa đông. Khi chiếc xe chạy vào khu, lập tức có mấy đứa trẻ reo lên, nhốn nháo chạy theo.

Mỗi lần về đây, Tần Chiêu Chiêu đều mang theo kẹo, thành ra lũ trẻ cứ thấy cô là gọi ríu rít: "Chị Chiêu Chiêu!", "Anh rể ơi!"

Lục Trầm nhìn qua gương chiếu hậu, thấy một hàng nhóc con đuổi theo xe, cười nói: "Anh dám chắc trong khu này, em là người được yêu thích nhất."

Tần Chiêu Chiêu nhướng mày đắc ý: "Đương nhiên rồi, vợ anh có sức hấp dẫn nhất với lũ nhóc đấy."

Lục Trầm bật cười ha hả: "Anh nghĩ sức hấp dẫn của kẹo còn lớn hơn em một chút."

Cô cũng cười theo. Chồng cô nói không sai, lũ trẻ nhiệt tình vậy là vì kẹo chứ còn gì nữa.

Loading...