Thấy Sơ Tuyết thẳng dậy, Liễu mẫu sợ con gái nhận điều bất thường, bèn vội vàng nén cảm xúc, cất tiếng gọi: “Tuyết.”
Sơ Tuyết xoay , vội vàng đón lấy chiếc bát sứ thô tay Liễu mẫu: “Con mới thưa với cha là mua một cái phích nước, như sẽ tiện hơn một chút.”
Liễu mẫu con gái tiêu tiền, liền vội vàng lên tiếng ngăn : “Xuống lầu lấy chút nước cũng chẳng tốn công sức gì, hơn nữa chẳng mấy ngày nữa là chúng về , mà tiêu khoản tiền oan uổng đó.”
Sơ Tuyết nào hiểu suy nghĩ của bà, nàng bèn kéo Liễu mẫu bên cửa sổ, khẽ khàng thì thầm lặp một nữa những lời với Liễu Nễ đó.
Liễu mẫu vội đưa tay lên che kín miệng, hồi lâu vẫn dám tin mà giơ lên ba ngón tay: “Con là ba mươi đồng ư?”
Sơ Tuyết gật đầu với bà: “Vâng, lầm .”
Sợ Liễu mẫu tin, nàng móc thẳng tiền từ trong túi , dúi tay bà: “Số tiền cứ cầm , cộng thêm mấy tấm phiếu hôm qua con đưa nữa, mấy ngày nay cha đừng tằn tiện, chỉ cần thể khỏe mạnh trở , còn sợ gì ngày tháng tươi phía .”
Sau một thoáng sững sờ, Liễu mẫu dúi tiền ngược tay Sơ Tuyết: “Đây là tiền con vất vả kiếm , con cứ giữ lấy cho .”
Sơ Tuyết một nữa dúi tiền tay Liễu mẫu: “Thôi , ở đây đông phức tạp, con đừng qua đẩy đưa nữa. Hơn nữa, mấy ngày con đều đến bên Hồ Thành Hồ để câu cá, lỡ như chuyện gì bất trắc, cầm tiền cũng tiện bề xoay xở hơn, ạ?”
Liễu mẫu ngẫm nghĩ, thấy lời con gái cũng lý, bèn chia tiền hai phần: “Trứng gà thể bỏ chung một giỏ, bệnh viện rồng rắn lẫn lộn, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn. Chỗ con cầm lấy .”
Lần Sơ Tuyết từ chối nữa: “Vâng, cứ theo lời . Khi nào tiêu hết, con sẽ đưa thêm cho .”
Cô con gái thứ hai trong nhà là chủ kiến nhất, thế nên Liễu mẫu cũng chẳng gì yên lòng.
Sơ Tuyết cất tiền cẩn thận: “Mẹ, tay con vẫn còn mấy tấm phiếu công nghiệp, lát nữa con sẽ hợp tác xã mua một cái phích nước mang về, như cũng đỡ vất vả hơn một chút. Vả , về nhà chúng vẫn dùng , cứ coi như sắm sửa cho nhà một món đồ giá trị, để mừng chúng ở riêng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-linh-ca-tinh-dan-dau-dai-vien-phat-tai-nghich-tap/chuong-86-thoi-lai-van-chuyen.html.]
Trong đáy mắt Liễu mẫu ánh lên ý , nhị phòng nhà họ quả thực thể là trong rủi may.
Kể từ ngày ở riêng, chuyện cứ như thể thời lai vận chuyển, tất cả đều thuận buồm xuôi gió đến mức cảm giác thật.
Giờ đây, cha của bọn nhỏ phẫu thuật thành công, y sinh chỉ cần tĩnh dưỡng cho thật , nửa năm tháo đinh thép là sẽ chẳng khác gì bình thường.
Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là trong mấy tháng , ngoài việc đảm bảo dinh dưỡng đầy đủ, còn tuyệt đối việc nặng nhọc, nếu chỉ cần một chút sơ sẩy là e rằng công sức đó đều đổ sông đổ biển.
Trước đó bà vẫn luôn phiền muộn, với cảnh của gia đình lúc , cho ăn uống t.ử tế một chút e rằng còn chẳng , gì đến chuyện bồi bổ dinh dưỡng đầy đủ.
Thế nhưng giờ đây, con gái cho bà thấy ánh sáng hy vọng. Dù , chẳng hiểu vì , trong lòng bà dâng lên một nỗi chua xót khôn cùng, thật sự khổ con gái của , một cô nương vốn mềm mại yếu đuối cảnh ép trở thành trụ cột chống đỡ cả gia đình: “Được, lời con.”
Mọi việc thu xếp thỏa, nàng đỡ Liễu Phụ lên xe lăn, đưa vệ sinh một chuyến, khi trở về và sắp đặt cho hai xong xuôi, nàng mới : “Mẹ, con hợp tác xã một lát.”
Liễu mẫu dặn dò mấy câu: “Về sớm một chút nhé con.”
Ra khỏi bệnh viện, nàng một mạch đến hợp tác xã cách đó xa, chỉ mua phích nước mà còn mua thêm một món đồ điện gia dụng là chiếc đèn pin.
Bất kể là cái phích nước chiếc đèn pin, ở thành phố lẽ chẳng đáng là gì, nhưng ở quê thì đó là những món đồ xa xỉ phẩm, chẳng mấy nhà sắm nổi.
Nàng vốn định bụng mua cho Liễu mẫu một ít bánh ngọt đang bán để bà nếm thử, nhưng đáng tiếc phiếu mua bánh kẹo, nên đành bỏ ý định.
Nhìn tấm phiếu công nghiệp cuối cùng còn trong tay, nàng bèn mua luôn một chiếc hộp cơm bằng nhôm. Món đồ nàng định cất gian để tiện cho dùng . Mãi cho đến khi tay còn một tấm phiếu nào, nàng mới bước chân khỏi hợp tác xã.
--------------------