Khổng Diệc Chương dĩ nhiên hiểu rõ ý tứ trong lời nàng, bởi lẽ tình cảnh của vị cô nương , hôm qua cho dò xét, tất nhiên cũng chuyện xảy trong nhà nàng: "Được, vốn dĩ cũng định trao thưởng và giấy khen vinh danh cho ngươi."
Thấy Khổng Diệc Chương nhận lời, Liễu Sơ Tuyết mỉm cất tiếng cảm tạ: Có vinh dự , chẳng những trong thôn, mà ngay cả nhà họ Liễu gì cũng suy tính , cuộc sống của gia đình nàng trong thôn cũng sẽ dễ thở hơn đôi chút.
Hàn huyên vài câu, hai mới ai về đường nấy.
Ấy thế mà lúc tại thôn Liễu Thụ, lời tiếng nổi lên bốn phía: "Các ngươi xem, chuyện của đứa con gái thứ hai nhà Sơn Lương thật đấy?"
"Có thật thì chẳng rõ, nhưng dù chuyện cũng là do nhà họ Liễu tung ."
"Các ngươi đừng mà nhai lời ong tiếng ve, đây chẳng là cố tình bôi nhọ thanh danh của ?"
"Chúng đặt điều , chuyện là do chính miệng bác dâu cả của nó , trách chúng ?"
" thế, nếu nó thật sự trong sạch, thì lời chẳng thể lọt ngoài."
Cách đó xa, Liễu Như Hương đang về nhà đẻ thăm , gương mặt nàng lộ rõ vẻ đồng tình: "Mẹ, chuyện quá đấy, đợi chú hai thím hai về những lời là do đồn , chẳng sẽ ầm lên với ?"
Cát Tú Lan tỏ vẻ chẳng hề bận tâm: "Chỉ với cái dáng vẻ nhu nhược của chú hai thím hai ngươi, mà sợ chúng nó ."
Liễu Như Hương đầu óc rối như tơ vò: "Mẹ, tại cứ gây khó dễ cho nhà hai chứ, Sơ Tuyết chọc giận gì , mà nhất quyết hủy hoại thanh danh của nó?"
Cát Tú Lan sa sầm mặt mày: "Ngươi rốt cuộc là nhà nào?"
"Mẹ, đây chuyện về phía nào, như , bảo cha và chú hai ăn với ?"
Cát Tú Lan sợ đứa con gái lớn gạn hỏi đến cùng, liền : "Thôi , , con gái gả như bát nước hắt , chuyện nhà đẻ ngươi bớt xía ."
Chuyện giao dịch giữa nàng và nhà họ Trần vốn chẳng trong sạch gì, tất nhiên thể là vì tiền đồ của con trai nên mới : "Mạch Mang còn nhỏ, ngươi việc gì thì về sớm mà trông con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-linh-ca-tinh-dan-dau-dai-vien-phat-tai-nghich-tap/chuong-65-tin-don-day-song.html.]
Vừa giọng điệu của , nàng liền chuyện đang giấu , khỏi nhắc nhở: "Mẹ, con giun xéo lắm cũng quằn, liệu mà , đừng để thực sự gây chuyện lớn."
Lời hết, nàng cũng ở thêm nữa.
Trong khi đó, ở góc tường, vợ chồng nhà Tam cuộc đối thoại của con nhà cả, vợ hỏi: "Sơn Lĩnh, ngươi thấy chuyện thế nào?"
Liễu Sơn Lĩnh liếc bóng lưng Cát Tú Lan đang rời : "Chị dâu cả là thế nào chẳng lẽ ngươi còn rõ? Đó là hạng lợi thì chẳng dậy sớm, bên trong chắc chắn uẩn khúc."
"Mấy ngày nay chuyện về Sơ Tuyết, cả làng đồn thổi ầm ĩ, tin cha thấy, mà họ chẳng hề ngăn cản nửa lời. Cứ chờ xem, đợi nhà hai trở về, e là chuyện to."
"Dù cũng chẳng liên quan đến nhà chúng , ngươi cuống lên gì?"
"Tiểu Mãn nhà chúng năm nay mười sáu , sắp tính chuyện gả chồng. Con bé nhà hai mà mang tiếng , ngươi nghĩ nhà chúng sẽ , đúng là cái đầu heo."
"Vậy còn nhà cả..."
Hắn còn kịp dứt lời vợ cắt ngang: "Nhà cả thì sợ cái gì? Như Hương ba đứa con , vợ của Kiến Cường cũng m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng . Còn hai đứa nhỏ , ngươi Lão Gia T.ử Kiến Đông tìm việc thành, ít hôm nữa là ? Còn đứa út Như Hoa, nó mới mười ba tuổi, đợi đến lúc nó xem mắt, chuyện trôi dĩ vãng từ lâu .
Chuyện nếu cứ để mặc quan tâm, chịu vạ lây chỉ nhà chúng mà thôi."
"Vậy ngươi xem thế nào?"
"Dĩ nhiên là tìm cán bộ thôn để giải quyết."
"Không với cha một tiếng mà thẳng đến chỗ cán bộ thôn, liệu ?"
"Tìm họ thì giải quyết chắc? Nếu họ thật sự lòng, sự việc chẳng đồn thổi đến mức . Ta thấy chính là do họ dung túng cả đấy, thật hiểu nổi họ đang nghĩ cái gì nữa?"
--------------------