Thập Niên 70: Vợ Lính Cá Tính Dẫn Đầu Đại Viện Phát Tài Nghịch Tập - Chương 62: Oan gia ngõ hẹp
Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:18:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Sơ Tuyết bất giác ngoảnh đầu sang: Hừ, đúng là oan gia ngõ hẹp, đây chẳng là tên vị hôn phu cặn bã của nguyên ?
Mình còn tìm đến cửa sổ nợ với , mà tự dâng tới tận cửa. Có điều, nếu vạch trần ngay bây giờ thì quá hời cho .
Ngay lúc nàng đang mải mê suy tính xem báo thù cho nguyên chủ thế nào, thì thấy cô gái bên cạnh gã đàn ông cặn bã thỏ thẻ: “Vệ Bình ca, tin .”
Nói còn cúi đầu với vẻ mặt e thẹn, ngượng ngùng.
Chà, còn là một đóa bạch liên hoa nữa chứ.
Rõ ràng đối phương đính ước, mà vẫn xen chân , bây giờ còn gây án mạng, đúng là phẩm hạnh.
Thấy hai họ bệnh viện, nàng cũng vội vàng đuổi theo, dù thì cuộc đối thoại của họ, nàng sót một chữ. Nàng tính toán thật kỹ xem nên thế nào mới thể khiến nguyên chủ an lòng nhắm mắt.
Suy cho cùng, nguyên chủ mất mạng, nhà họ Trần của bọn họ cũng là kẻ chủ mưu.
Dù gì thì hai họ cũng mới viện, chẳng cần nghĩ cũng tại họ chạy lên tận thành phố, chẳng vì ở huyện quá nhiều quen, sợ phát hiện đó .
Vừa mải nghĩ, nàng bước nhanh về phía cửa hàng cung tiêu xã ở gần đó.
Vì trong túi tiền nong chẳng mấy dư dả, nàng dạo một vòng chỉ mua hai chiếc hộp cơm bằng nhôm, đó vội vã trở bệnh viện.
Nàng đến phòng đun nước ở tầng một tráng rửa hai chiếc hộp cơm một lượt, lấy thêm một ít nước sôi mới lên lầu.
Nàng hề đả động với Liễu mẫu chuyện thấy Trần Vệ Bình, để tránh nàng kiềm chế mà chạy thẳng đến tìm tính sổ, hỏng kế hoạch của .
Chỉ riêng việc nhà họ Trần thể tìm đến chi trưởng nhà họ Liễu để tay với nguyên chủ, cũng đủ cho thấy nhà họ Trần chỉ lòng lang sói mà còn trơ tráo hổ. Nếu lúc chạy tới vạch trần, e rằng vì danh tiếng, Trần Vệ Bình sẽ c.ắ.n răng chối bay chối biến, đời nào thừa nhận đứa bé là của , đến lúc đó còn lắm chuyện rắc rối.
Điều nàng là một đòn trúng đích, khiến đóng đinh vĩnh viễn cây cột ô nhục, bao giờ cơ hội lật . Đây là món nợ mà , , là cả nhà họ Trần của bọn họ nợ nguyên chủ.
Nàng đưa hộp cơm bằng nhôm cho Liễu mẫu: “Con qua chỗ y tá hỏi , hôm nay cần đóng viện phí, nhưng ngày mai chắc chắn là xong . Tình hình của cha cũng tạm , con định sông Hộ Thành một chuyến nữa.”
Liễu mẫu đương nhiên hiểu ý trong lời của con gái, bản chẳng giúp chút gì, vẻ mặt nhất thời phần ủ rũ: “Sơ Tuyết, .... Haiz, thật khó cho con .”
Liễu Sơ Tuyết vỗ về an ủi: “Mẹ, đừng chứ, con quyết chí sẽ phụng dưỡng cha lúc về già mà. Con gái của tài giỏi lắm đấy.”
Liễu mẫu thấy con gái lúc vẫn còn tâm trạng đùa cợt, cũng những lời chán nản con nhụt chí: “ , con gái của quả thực tài giỏi. Vậy con sớm về sớm nhé.”
Nàng chào Liễu Phụ một tiếng mới rời khỏi phòng bệnh.
Lúc nàng ngoài, còn thấy ở phòng bệnh phía đang bàn tán: “Chính là nàng , chính là nàng đó, chính cô nương dùng một cái bát đ.á.n.h ngất đấy.”
“Lợi hại thật đấy, mà sức khỏe phi thường như thì mấy.”
Lúc , một giọng khác chen : “Đồ nhà quê, ngoài chút sức trâu thì còn gì nữa? Chẳng qua chỉ là mèo mù vớ cá rán, để cho nàng nhặt của hời mà thôi.”
Có bất bình lên tiếng: “Lúc chẳng ngươi là kẻ trốn nhanh nhất , bây giờ ở đây mát, đúng là loại gì nữa?”
“Còn là ghen tị với , trở thành ân nhân của Cố phó xưởng trưởng đó . là ăn nho thì chê nho xanh.”
“Ngươi, các ngươi... Hừ...”
Kiếp , sóng gió nào mà nàng từng trải qua, chút chuyện thấm . Vả , miệng lưỡi thế gian, gì nàng cũng chẳng quản , mấy lời ong tiếng ve thể tổn thương nàng.
Nàng tìm đường về phía khoa sản, quả nhiên trông thấy cặp đôi ch.ó má .
Nàng mới đến nơi thì thấy một cô y tá gọi lớn: “Đinh Tố Dung, Đinh Tố Dung.”
Gọi hai tiếng mà ai đáp , cô y tá hỏi: “Đinh Tố Dung ở đây ?”
Ban đầu, Sơ Tuyết cũng ngỡ rằng y tá đang gọi khác, nhưng ngay lúc cô y tá chuẩn gọi tiếp theo thì nàng trông thấy cặp đôi ch.ó má bật dậy: “Có ạ, ạ, xin , xin , chúng để ý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-linh-ca-tinh-dan-dau-dai-vien-phat-tai-nghich-tap/chuong-62-oan-gia-ngo-hep.html.]
--------------------
CHƯƠNG 63. MẸ KIẾP, CHẲNG LẼ TA ĐÃ XUYÊN VÀO SÁCH RỒI Ư?
Liễu Sơ Tuyết những lời , đôi mắt nàng liền nheo đầy sắc lạnh: "Mất tập trung" ư, ha, quả thực dám mở miệng lời ?
Rõ ràng đó, nàng tên tra nam gọi là Tiểu Như, thì tên của phụ nữ ít nhất một chữ "Như" . Xem cái tên mà nàng đang dùng hiện giờ chắc chắn là giả mạo, quả nhiên là một kẻ đầy tâm cơ xảo quyệt.
Chỉ rằng, kẻ xui xẻo nào nàng lôi để hứng chịu tai họa cho đây.
Nàng lập tức thả lỏng tinh thần lực, lắng cuộc đối thoại bên trong phòng khám. Chẳng cần đợi quá lâu, nàng thu tin tức mong : phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i hơn năm mươi ngày .
Ha! Nếu vội vàng đến mức , thì cứ khóa chặt lấy , đừng mà lén lút bò ngoài để tiếp tục hại khác nữa.
Thấy hai họ bước khỏi phòng khám, nàng liền lẳng lặng theo phía , ngóng xem liệu đôi gian phu dâm phụ còn to nhỏ những gì với nữa.
Nàng thấy cô gái đưa tay vuốt ve cái bụng của , cất giọng nỉ non: "Vệ Bình ca, bác sĩ rằng chỉ cần đến tháng thứ ba là bụng sẽ lộ rõ . Đứa bé hơn năm mươi ngày, chuyện của chúng e rằng thể kéo dài thêm nữa. Em thì cả, nhưng mà đứa bé..."
Vừa dứt lời, nàng bắt đầu nức nở, giọng nghẹn đầy tủi .
Điều khiến tên tra nam đau lòng khôn xiết, vội vàng lên tiếng trấn an: "Đừng sợ, đừng sợ hãi gì cả, chuyện lo liệu. Ta tuyệt đối sẽ để con của chúng chịu cảnh danh phận."
Ngay đúng lúc , một tờ giấy bất ngờ rơi từ trong túi áo của phụ nữ. Chỉ là cả hai đang quá đắm chìm nên chẳng hề để ý đến chi tiết nhỏ nhặt .
Phải đợi đến khi đôi tình nhân trao một hồi "ngươi nồng thắm" chán chê, họ mới chịu rời khỏi nơi đó.
Liễu Sơ Tuyết bước nhanh vài bước tới, nhặt tờ giấy lên mở xem. Ha, hóa đó là một bức thư giới thiệu! Người phụ nữ tên là Hồ Lệ Như, hiện đang là nhân viên bán hàng tại Hợp tác xã Cung tiêu trong huyện.
Ánh mắt nàng trầm xuống, dõi theo bóng dáng hai đang xa dần, ngón tay khẽ búng nhẹ tờ giấy: "Rất ."
Sau khi nắm thông tin cần, nàng còn bận tâm theo dõi đôi gian phu dâm phụ nữa. Đợi nàng giải quyết xong công việc đang dang dở, nàng nhất định sẽ đích mang đến cho bọn họ một "món quà lớn", đảm bảo sẽ khiến tên tuổi của họ vang danh khắp Xương Bình.
Xong xuôi, nàng gấp tờ giấy , bộ như nhét túi áo, nhưng thực chất là thu nó gian tùy của .
Chỉ là cứ để mặc cho bọn họ rời dễ dàng như , nàng thực sự cam tâm chút nào. Nàng đầu , chợt thấy xa đang đất cho chậu hoa, mà chủ nhân lúc mặt ở đó. Trong chốc lát, một ý tưởng tinh quái nảy trong đầu nàng.
Nàng bước nhanh vài bước tới, thoăn thoắt đổ nước bên cạnh đống phân bón trộn sẵn. Nàng chẳng màng đến chuyện vệ sinh , trực tiếp dùng tay nặn thành bốn quả "bom đất" tròn trịa.
Thấy lỡ tay "phá hoại" mất một nửa phân bón của , nàng chợt cảm thấy ngại ngùng. Sau khi rửa tay qua loa trong chậu, nàng móc từ trong túi năm phân tiền, đặt đè lên mép chậu hoa, cầm "vũ khí" bỏ ngay lập tức.
Đôi tình nhân lẽ vẫn đang mải mê tâm sự, thổ lộ nỗi lòng nên bao xa. Liễu Sơ Tuyết tìm đúng thời cơ, mỗi tay ném một quả, nhắm trúng mục tiêu một cách chuẩn xác.
Chỉ thấy hai tiếng "Á!" thất thanh vang lên, ngay đó là tiếng gã đàn ông gầm gừ: "Thằng khốn nạn thất đức nào cái trò hả? Mau đây cho lão tử!"
Liễu Sơ Tuyết nhanh chân ẩn ngay khoảnh khắc những quả b.o.m đất nổ tung bọn họ.
Tuy rằng chúng chỉ bằng đất mà thôi, nhưng với sự gia trì của lực lượng từ nàng, thì bọn họ chắc chắn sẽ chịu đựng một phen đau đớn thấu trời.
Quả nhiên ngoài dự đoán: "Vệ Bình ca, lưng đau quá!"
Trần Vệ Bình cũng chẳng khá hơn là bao, gào thét, c.h.ử.i bới nửa ngày trời, thấy chẳng ai nhận tội, tức đến mức sắp nổ tung. Những chỗ ném trúng cũng đau nhức dữ dội. Nghe thấy Hồ Lệ Như lóc kể lể, đành gạt nỗi đau của sang một bên: "Nàng đau ở ? Mau để xem thử."
Thế nhưng, khi rõ tình trạng lưng của Hồ Lệ Như, lập tức lộ vẻ mặt đầy kháng cự và ghê tởm. Khắp nơi lưng nàng đều là bùn đất nhão nhoét văng tung tóe, căn bản là thể nào xuống tay giúp đỡ . Tức giận quá độ, tiếp tục c.h.ử.i rủa om sòm.
Trong khi đó, kẻ chủ mưu đang ẩn tại nơi kín đáo mang vẻ mặt đầy vẻ trêu ngươi, giễu cợt. Món "lợi tức" thu về tay, nàng chuẩn lo công việc của .
Chỉ là ngay khoảnh khắc nàng , một luồng ý nghĩ đột ngột xẹt qua tâm trí: Đinh Tố Vinh, Hồ Lệ Như, Trần Vệ Bình... nàng nghĩ đến Liễu Kiến Đông. Mẹ kiếp, chẳng lẽ xuyên sách ư?
Nàng xuyên thành nhân vật pháo hôi trong cuốn tiểu thuyết mang tên *Thừa Phong Phá Lãng Chi Niên Đại Nghịch Tập* (Nghịch Tập Niên Đại Cưỡi Gió Rẽ Sóng) mà cô trợ lý nhỏ kiếp giới thiệu cho nàng xem. Nhân vật hãm hại, vu oan tội thông dâm và bắt quả tang ngay tại trận, danh tiếng tan tành, vị hôn phu hủy bỏ hôn ước. Liễu gia vì chê nguyên chủ mất mặt gia tộc, nên trực tiếp đuổi nàng khỏi nhà.
--------------------