Thập Niên 70: Vợ Lính Cá Tính Dẫn Đầu Đại Viện Phát Tài Nghịch Tập - Chương 22

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:16:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liễu Bà T.ử kín đáo liếc lão nhà , ánh mắt như thầm hỏi định gì.

 

Liễu Lão Đầu chẳng chẳng rằng, cứ thế một mạch thẳng gian nhà chính xuống chiếc ghế chủ tọa, đoạn châm cho một nồi t.h.u.ố.c rê, đôi mày chau , trong đầu cấp tốc suy tính xem lát nữa nên mở lời thế nào.

 

Sơ Tuyết bảo Hạ Thu dìu Liễu mẫu nhà chính, còn nàng thì khuân một chiếc ghế băng dài theo: “Mẹ, chị, hai .”

 

Cát Tú Lan cất cái giọng a dua the thé, chặn : “Gây chuyện mất mặt như thế mà còn dám ?”

 

Sơ Tuyết cũng chẳng hề nao núng: “Bác dâu cả đúng là thú vị thật, tự chuyện mờ ám mà chẳng hổ, chúng thì gì mà dám chứ?”

 

“Con ranh , là bác dâu cả của ngươi, ngươi dám ăn với trưởng bối như thế hả?”

 

“Bác dâu cả thì dáng một bác dâu cả chứ, bác ?”

 

“Nhà chú Hai, chị cứ trơ mắt quản thế ?”

 

“Ta chẳng thấy Sơ Tuyết nhà gì sai cả, chị dâu bảo quản cái gì?”

 

Liễu Lão Đầu ở ghế đám ồn ào cãi vã cho phiền c.h.ế.t , bèn gắt lên: “Tất cả im miệng cho .”

 

Lời dứt, Liễu Gia Lão Đại và Lão Tam vội vã bước nhà: “Thưa cha, chúng con về.”

 

Từ sáng sớm, hai em họ cha sai chăm sóc mảnh đất riêng, vì nơi đó cách làng một quãng khá xa nên họ chẳng hề thấy tiếng ồn ào cãi vã trong thôn.

 

Trên đường trở về, cả hai Như Hoa kể đầu đuôi sự việc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-linh-ca-tinh-dan-dau-dai-vien-phat-tai-nghich-tap/chuong-22.html.]

Vừa bước sân, Liễu Gia Lão Đại thấy tiếng đối đáp trong nhà, liền lớn giọng: “Nhà chú Hai, xem cái chuyện mà nhà các kìa, khiến cả nhà cửa gà ch.ó yên, xem cha các chọc giận đến mức nào ?”

 

Liễu Sơ Tuyết sự vô liêm sỉ rành rành chọc cho bật : “Bác cả và bác dâu cả quả hổ danh là vợ chồng, mặt dày như cả.”

 

Nghe những lời , Liễu Gia Lão Đại lập tức sa sầm mặt mũi: “Sơ Tuyết, cái con bé càng ngày càng phép tắc thế, lời là một đứa con cháu như ngươi thể ? Chữ nghĩa ngươi học đều vứt cho ch.ó gặm hết ? Nếu để nhà họ Trần cái nết của ngươi, ngươi nghĩ đến hậu quả ?”

 

Ha, sang dọa nạt nàng : “Mặc kệ họ nghĩ thế nào, chẳng lẽ bắt nạt mà cũng phản kháng , thế thì chẳng biến thành kẻ ngốc , bác cả đúng ?”

 

Câu khiến Liễu Gia Lão Đại chút chột , nghĩ đến chuyện vợ , bất giác dịu giọng : “Đều là một nhà, khó tránh khỏi lúc va chạm, lỡ lời một chút, thể gọi là bắt nạt . Bác dâu cả của con ít học, ăn qua suy nghĩ, Sơ Tuyết đừng chấp nhặt với bác gì.”

 

là cao tay gắp lửa bỏ tay , nàng chẳng thèm để tâm đến nữa.

 

Liễu Lão Đầu liếc mắt ngoài sân, thấy tường viện bao nhiêu đang đu bám hóng chuyện, rằng dù đuổi thêm nữa cũng vô ích, bèn cầm nõ điếu gõ mạnh mấy cái lòng bàn chân: “Chuyện xảy hôm nay, các đều rõ cả , .”

 

Liễu mẫu là lên tiếng tiên: “Chân của nhà thể kéo dài thêm nữa, thì dù cầu xin thế nào nhà cũng chẳng đoái hoài, chúng đành tự tìm cách, lẽ nào như cũng sai ?”

 

Cát Tú Lan trong lòng đang nén một bụng tức, mặc cho con dâu cả của níu kéo, vẫn : “Thím cứu chú Hai thì sai, nhưng bây giờ nhà phân gia, thím vay nhiều tiền như thì tính sổ của ai?”

 

“Chị dâu, chị còn lương tâm ? Chồng thương là vì cái gì, chẳng là vì cái nhà ?”

 

“Trong làng sửa đập nước chỉ , khác chẳng cả, mỗi gặp chuyện, thế mà cũng đổ tại cả nhà ? Chẳng là do vô dụng thì là gì.”

 

Liễu Sơ Tuyết lãng phí thời gian thêm nữa, nàng bèn bước thẳng lên một bước: “Ông bà nội, bây giờ là lúc cãi vã, cha con đang cần tiền gấp để cứu mạng. Hai suy nghĩ gì thì mau thẳng , đừng bắt chúng con đoán, cũng đừng ép con phát điên.”

 

--------------------

 

 

Loading...