Liễu Sơ Tuyết chẳng thèm để tâm đến kẻ hỏi, nàng chỉ chen lách qua đám đông, thẳng đến bên cạnh mẫu . Nàng cất lời, giọng đầy gai góc: “Đại Bá Nương, nghiện cái thói ức h.i.ế.p Nhị phòng chúng ? Người nghĩ rằng cha thương ở nhà, ai che chở chúng , nên càng thêm phần ngang ngược, còn kiêng dè gì nữa ?”
“Ngươi, cái nha đầu c.h.ế.t tiệt , dám ăn với trưởng bối như thế hả?”
“Lời gì sai ư? Người xứng đáng trưởng bối của ? Có trưởng bối nào hủy hoại danh tiếng của chính tiểu bối nhà ?”
Ba câu hỏi liên tiếp, cứ thế đẩy Cát Tú Lan thế bí, chẳng khác nào đặt lên giàn lửa mà nầm nướng.
Những vây xem xung quanh lập tức xì xào bàn tán: “Nha đầu Sơ Tuyết chẳng sai chút nào. Vợ Sơn Cương quả thật quá đáng, quá mức ức h.i.ế.p khác . Dù nữa, đó cũng là cháu gái ruột thịt của nàng , với những hành động nàng hôm nay, nàng thật sự xứng trưởng bối.”
Lúc , Liễu Bà T.ử cũng kịp thời phản ứng . Bà hiểu rốt cuộc con dâu cả đang gây chuyện gì, nhưng cũng cảm thấy nàng quá giới hạn. Bởi lẽ, nếu danh tiếng của cái nha đầu c.h.ế.t tiệt hủy hoại, thì danh tiếng của nhà họ Liễu còn thể bao nhiêu chứ: “Con dâu cả, suốt ngày ngươi cứ ăn hồ đồ cái gì thế hả?”
Bà đương nhiên hề con dâu cả đang tính toán mưu đồ gì, chỉ nghĩ rằng cái nha đầu c.h.ế.t tiệt sắp sửa nghiệp và gả . Nếu danh tiếng hỏng, thể đòi hỏi một khoản tiền lớn từ nhà họ Trần nữa? Chẳng lẽ con dâu cả úng nước đầu : “Sơ Tuyết, đừng Đại Bá Nương ngươi ở đó năng lung tung. Nàng là lo lắng cho ngươi, nhưng cách ăn , nên mới thể diễn đạt rõ ràng thôi.”
Nếu tối qua Liễu Sơ Tuyết về nhà một chuyến, e rằng nàng những lời cho cảm động . giờ đây, nàng quyết tâm cho chuyện ầm ĩ lên, thể để Liễu Bà T.ử như ý : “Màn kịch hôm nay, quả thật khiến mở rộng tầm mắt. Nãi (Bà), dẫn theo tiểu bối trong nhà ngăn cản mẫu cho nàng vay tiền. Đại Bá Nương càng tiếc hủy hoại danh tiếng của . Các đây là đang bắt tay , hợp sức để cho Nhị phòng chúng một con đường sống nào nữa!”
Trong đám đông, tiếng bàn tán xì xào vang lên: “Nha đầu Sơ Tuyết quả thật lý. Nhà họ Liễu chịu bỏ tiền chữa chân cho Lão Nhị thì thôi , đằng còn ngăn cản vợ Lão Nhị cho nàng vay tiền. Làm gì cha nào mong con trai khỏe mạnh như thế chứ?”
“Quả thật là quá mức ức h.i.ế.p .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-linh-ca-tinh-dan-dau-dai-vien-phat-tai-nghich-tap/chuong-21-tat-ca-cam-mieng-het-cho-ta.html.]
“Ngày thường, hai lão già nhà họ Liễu gặp ai cũng rằng họ hề tư tưởng trọng nam khinh nữ, đối xử với Lão Nhị và hai con trai đều như . Thế nhưng, cứ gặp chuyện là lộ ngay. Nếu như Lão Đại và Tam Nhi mà xảy chuyện, chắc chắn họ sẽ bao giờ như .”
Liễu Lão Đầu vội vã chạy đến, thấy những lời bàn tán của , mặt lập tức xanh mét như sắt, gầm lên: “Gây rối cái gì thế hả? Không thấy mất mặt lắm ? Tất cả cút về nhà hết cho !”
Gầm xong, , sải bước thẳng về nhà.
Hắn thật sự ngờ rằng lão bà t.ử nhà ngu xuẩn y hệt con dâu cả. Đây chẳng là tự dâng chuyện để dân làng cớ mà bàn tán ? Màn kịch hôm nay, danh tiếng của gia đình xem như thối nát .
Suốt dọc đường về, ngừng nhíu mày suy tính đối sách: Vì chuyện đến nước , đằng nào cũng mất mặt , chi bằng dứt khoát một cho xong. Trước đây phân gia là vì Nhị phòng giúp đỡ nuôi nấng mấy đứa cháu trai, nhưng giờ đây Lão Nhị ngay cả bản còn lo xong, chi bằng cứ thuận thế mà phân nhà, cũng là cách để trút bỏ gánh nặng cho con cháu.
Thật hiếm khi trong thôn chuyện náo nhiệt đến thế, lòng hiếu kỳ và sự tò mò của dân làng cứ như ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội. Thấy nhà họ Liễu bỏ , đám đông vây xem chẳng mấy chốc tụ tập đông nghịt cổng lớn nhà họ Liễu.
Liễu Bà T.ử sân lầm bầm c.h.ử.i rủa, phắt , trừng mắt giận dữ ba con Nhị phòng đang theo . Bà nghiến răng, quát lớn: “Còn mau đóng chặt cổng lớn , cút hết đây cho !”
Thế nhưng, lời bà dứt, thấy tiếng Liễu Lão Đầu mang theo cơn thịnh nộ truyền đến: “Như Hoa, ngoài ruộng gọi cha ngươi và Tam Thúc ngươi về đây!”
Liễu Như Hoa tuy tình nguyện chạy chuyến , nhưng thấy khuôn mặt đen sầm, nặng trịch của gia gia , nàng nào dám thốt chữ ‘’. Nàng đáp lời một tiếng vội vã chạy ngoài.