Thập niên 70, trở về trước khi cùng gia bạo tra nam lãnh chứng một ngày - 1772

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:13:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời nói của Cố Nguyệt Hoài khiến bầu không khí chùng xuống một cách đáng sợ. Một số người theo phản xạ mà thu tay lại, né tránh ánh mắt dò xét của cô.

Lúc này, ánh mắt Cố Nguyệt Hoài chợt dừng trên gương mặt Hoàng Thịnh.

Sắc mặt hắn đã có chút thay đổi. Nếu như trước đó hắn còn giữ được vẻ bình tĩnh, thì lúc này bàn tay giấu dưới tay áo đã siết chặt đến mức gân xanh nổi lên. Hắn cố gắng điều chỉnh biểu cảm, nhưng ánh mắt lóe lên một tia hoảng loạn.

Thấy thế, cô cười nhạt, giọng điệu mang theo một chút chế giễu:

"Hoàng Thịnh, nếu anh không có gì khuất tất, vậy sao không xắn tay áo lên cho mọi người xem thử?"

Những lời này như một mũi d.a.o đ.â.m thẳng vào tim kẻ đang chột dạ. Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía Hoàng Thịnh.

Hắn siết chặt tay, rồi hừ lạnh, cố tỏ ra bình tĩnh:

"Cố Nguyệt Hoài, cô đừng có ngậm m.á.u phun người! Dựa vào mấy câu nói của cô mà muốn vu oan cho tôi sao? Cô có bằng chứng gì? Nếu tôi không xắn tay áo thì nghĩa là tôi có tội à? Cô tưởng mình là ai mà có quyền thẩm vấn người khác?"

Hoàng Thịnh nói xong liền nhìn sang Bí thư chi bộ Vương Phúc, muốn mượn thế áp chế. Nhưng Vương Phúc lại im lặng, ánh mắt nặng nề quan sát hắn.

Đúng lúc này, một giọng nói khác cất lên, đầy vẻ khiêu khích:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tro-ve-truoc-khi-cung-gia-bao-tra-nam-lanh-chung-mot-ngay/1772.html.]

"Tôi thấy Cố Nguyệt Hoài rõ ràng đang cố tình gây sự! Cô ta muốn mượn chuyện này để đổ vạ cho người khác, chẳng phải vì muốn nâng cao danh tiếng của mình hay sao? Tôi thấy Cố gia cũng không phải dạng vừa đâu!"

Người lên tiếng là Lôi Đại Chùy, một kẻ có thù oán với Cố gia từ lâu.

Hắn đứng khoanh tay, ánh mắt khiêu khích nhìn Cố Nguyệt Hoài, giọng điệu đầy châm chọc:

"Cố Nguyệt Hoài, cô cứ nói người ta có tội, vậy cô có dám thề trước mặt mọi người không? Nếu cô nói sai thì sao? Cô có chịu trách nhiệm không? Hay chỉ muốn tung tin đồn thất thiệt để đạt được mục đích của mình?"

Câu nói này khiến không ít người d.a.o động. Nhưng Cố Nguyệt Hoài vẫn không nao núng. Cô lạnh nhạt đáp:

"Tôi không cần phải thề, bởi vì tôi nói toàn bộ đều là sự thật. Người g.i.ế.c Lý Nhĩ Tân chắc chắn có dấu vết trên người. Nếu anh ta không dám đưa tay ra cho mọi người xem, vậy chẳng phải càng đáng ngờ hơn sao?"

Cô quay sang nhìn thẳng vào Hoàng Thịnh, giọng nói mang theo uy lực khiến người ta không thể xem nhẹ:

"Hoàng Thịnh, nếu anh không làm, tại sao lại sợ?"

Cả sân im lặng đến nghẹt thở, toàn bộ ánh mắt của những người có mặt đồng loạt hướng về phía Hoàng Thịnh.

Nga

Sắc mặt Hoàng Thịnh lúc xanh lúc trắng, bàn tay giấu trong tay áo dường như càng siết chặt hơn.

 

 

Loading...