Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/xUep4p1T2w
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nguyệt Hoài nhìn đứa bé trong lòng, ánh mắt trầm lắng như mặt nước tĩnh mịch. Thời thế lúc này khắc nghiệt vô cùng, ngay cả người lớn còn phải đấu tranh để sinh tồn, huống chi là những đứa trẻ như Hân Nhi?
Chúng có thể làm gì ?
Cô chậm rãi siết nhẹ tay cô bé, giọng điệu ôn hòa nhưng kiên định:
“Không ai sinh ra đã biết nói dối, chỉ là hoàn cảnh ép buộc mà thôi. Nhưng nếu sau này có chị ở đây, Hân Nhi không cần phải gạt ai nữa.”
"Hơn nữa, em còn có thể cùng Hổ Tử học chữ, học đạo lý. Khi biết chữ, hiểu chuyện, sau này lớn lên có thể trở thành người có ích cho quốc gia, cho xã hội.”
Lời nói của cô không mang theo nửa điểm trách cứ mà đầy bao dung, dịu dàng nhưng kiên định, như ánh mặt trời len lỏi vào lòng hai đứa trẻ. Hân Nhi cùng Hổ Tử ngẩng đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng rực rỡ, tựa như một cánh cửa vừa được mở ra trước mắt chúng. Hân Nhi kích động đến mức giọng nói cũng run rẩy:
“Thật sự có thể học chữ ạ? Em cũng có thể đọc sách sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tro-ve-truoc-khi-cung-gia-bao-tra-nam-lanh-chung-mot-ngay/1754.html.]
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, nụ cười càng thêm chắc chắn:
“Đương nhiên! Hai đứa sẽ không chỉ học chữ mà còn học được nhiều kỹ năng mới. Sau này lớn lên, có thể vào xưởng làm việc, kiếm được tiền lương. Đến lúc đó, em có thể mua quần áo mới, ăn bánh bao nhân thịt nóng hổi, không còn phải chịu đói rét nữa. Con đường phía trước sẽ rộng mở, chỉ cần chịu khó học hành và làm việc, các em sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn .”
Hân Nhi và Hổ Tử tròn mắt nhìn nhau, đôi tay nhỏ bé siết chặt, trong lòng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt chưa từng có. Lời của Cố Nguyệt Hoài tựa như ánh lửa ấm áp trong mùa đông lạnh lẽo, nhóm lên trong trái tim non nớt của hai đứa trẻ hy vọng về một tương lai tươi sáng. Chúng đã quen với cái nghèo, quen với những ngày tháng thiếu ăn thiếu mặc, chưa từng dám nghĩ đến một ngày có thể mặc áo mới tinh, được ăn bánh bao thơm ngậy, lại càng chưa từng nghĩ rằng mình cũng có thể học chữ, có thể thay đổi số phận.
Nga
Ánh mắt Hổ Tử rực sáng, thằng bé không kiềm được mà nắm lấy tay Hân Nhi, như muốn chia sẻ niềm vui sướng vừa được chạm đến. Hân Nhi cũng không kìm được mà run rẩy môi, hai hàng mi dài khẽ chớp, trong lòng tràn ngập kích động và mong chờ.
Cố Nguyệt Hoài lặng lẽ quan sát biểu cảm của hai đứa trẻ, trong lòng cô cũng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Cô không chỉ muốn dạy dỗ chúng học chữ, mà còn muốn giúp chúng hiểu rằng, con người nếu muốn có một cuộc sống tốt thì không thể dựa vào vận may hay chờ đợi người khác cứu giúp. Chỉ khi tự mình cố gắng, tự mình nắm lấy cơ hội thì mới có thể thực sự thay đổi vận mệnh.
Ánh mắt cô kiên định, không chỉ đối với tương lai của hai đứa trẻ, mà còn đối với con đường cô sắp đi. Cô muốn làm một người phụ nữ có thể đứng vững giữa thời cuộc, không chỉ lo cho bản thân mà còn giúp đỡ những người xung quanh có một tương lai tốt đẹp hơn. Đây không chỉ là trách nhiệm mà còn là tâm huyết của cô.