“Lưu Hồng! Em linh tinh cái gì đấy?”
Vẻ mặt Nghiêm Dật Hưng khó coi. Cùng là vợ, vợ Tô Nhiễm Nhiễm chỉ xinh hiểu chuyện, còn bản lĩnh. Trước đây từng gây ấn tượng với sư trưởng nhờ chuyện trồng rau cần tây, bây giờ còn sắp thủy canh rau muống. Nếu thành công, thể tưởng tượng sẽ gây chấn động lớn đến mức nào.
Còn vợ thì ? Chỉ xúi giục dùng đặc quyền. Anh đồng ý thì nàng lóc. Bây giờ còn những lời hồ đồ.
Lưu Hồng vốn tủi vì thương và Nghiêm Dật Hưng mắng. Bây giờ thấy chỉ khen ngợi phụ nữ khác mặt , còn nể nang mắng , cơn giận trong lòng nàng càng thể kìm nén.
“Chẳng lẽ sai ? Không thấy Tô Nhiễm Nhiễm xinh ? Chồng còn ở đây, khen…”
lời của nàng còn dứt, Thẩm Hạ cắt ngang.
“Chị dâu ăn cẩn thận!”
Giọng Thẩm Hạ sắc bén, ánh mắt càng lạnh lùng đến đáng sợ. Câu “chị dâu” thậm chí chút khách sáo tối thiểu nào, chỉ sự chán ghét hề che giấu.
Lưu Hồng dọa cho giật .
Thẩm Hạ vốn là từng trải chiến trường, lúc lạnh mặt , khí thế bức khiến khỏi rùng .
Môi Lưu Hồng mấp máy gì đó, nhưng lời đến cổ họng nghẹn .
Ánh mắt Thẩm Hạ vẫn lạnh lùng thẳng nàng, miệng tiếp tục . “Trong cả bộ đội ai mà tham mưu trưởng Nghiêm là đối nhân xử thế đoan chính nhất? Lời của chị chỉ sỉ nhục vợ , mà còn sỉ nhục cả chồng chị. Chị dâu nếu là thông minh thì nên cái gì nên , cái gì nên .”
Tô Nhiễm Nhiễm là đặt ở trong tim, Thẩm Hạ căn bản thể bất cứ lời nào tổn hại đến danh dự của nàng.
Và lời của Thẩm Hạ càng khiến Nghiêm Dật Hưng thêm hổ. Anh đường đường là một tham mưu trưởng, vợ đức hạnh như , chỉ cảm thấy mất mặt đến cùng cực. dù , vẫn bảo vệ chút thể diện ít ỏi còn sót của nàng.
Với vẻ mặt hổ và xin , Nghiêm Dật Hưng vội vàng kéo Thẩm Hạ, đang mang vẻ mặt lạnh lẽo.
“Lão Thẩm, thật xin , vợ hôm qua hoảng sợ, hôm nay nhảm. Anh về , lát nữa sẽ qua tìm .”
Vừa xin , Nghiêm Dật Hưng tiễn Thẩm Hạ cửa.
Ánh mắt Lưu Hồng đờ đẫn bóng lưng hai , vẻ mặt chút méo mó.
…
Khi Thẩm Hạ về đến nhà, vẻ mặt khôi phục bình tĩnh, nhưng Tô Nhiễm Nhiễm vẫn nhận cảm xúc của đúng.
“Sao ? Báo cáo phê duyệt ? Có cần em bản báo cáo kỹ thuật chi tiết hơn ?”
Tô Nhiễm Nhiễm ăn cơm xong và tắm rửa, lúc đang lau mái tóc ướt dài và dày của .
Thẩm Hạ thấy nàng lau qua loa, dường như tay mỏi, liền tiến tới đưa tay lấy chiếc khăn.
“Để .”
Nghe lời , Tô Nhiễm Nhiễm chống cự, nhanh chóng đưa chiếc khăn qua.
Thẩm Hạ nhận lấy khăn bắt đầu vụng về lau tóc cho nàng.
Mái tóc đen nhánh và dày dặn của phụ nữ, khẽ lay động, một mùi hương độc đáo của nàng liền tràn ngập mũi . Sự khó chịu trong lòng Thẩm Hạ cũng xoa dịu.
“Báo cáo vấn đề, hạt giống thể ngâm .”
Hạt giống cần ngâm một đêm, dùng vải ẩm ủ , mềm vỏ hạt. Công việc ủ mầm Tô Nhiễm Nhiễm chuẩn trực tiếp trong gian. Thực tế, khi Thẩm Hạ ngoài, nàng ngâm hạt giống nước .
Nguồn gốc hạt giống rau muống cũng dễ giải thích. Dù nàng cũng đang nghiên cứu về kỹ thuật , mà đội Thủy Kiều rau muống khắp nơi, nên nàng chuẩn hạt giống là chuyện bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-tram-ty-vat-tu-lam-quan-tau/chuong-96-thom-thom-mem-mai.html.]
Nghe giọng trầm thấp, vui vẻ của nàng kể về kế hoạch của , ánh mắt Thẩm Hạ dịu dàng đến tưởng.
Dưới đầu ngón tay, những sợi tóc như tơ lụa lướt qua kẽ tay , thơm thơm, mềm mại, cứ như thế quấn lấy trái tim .
Tô Nhiễm Nhiễm hôm nay mặc bộ đồ ngủ khá kín đáo, nhưng chất liệu mềm và mượt, khi nàng cử động, dáng quyến rũ hề che giấu. Đặc biệt là từ góc độ của , một đường cong trắng như tuyết cứ ẩn hiện.
Thẩm Hạ đầu tiên lau tóc cho phụ nữ, động tác vốn vụng về, lúc càng cứng đờ như một khối sắt.
“A!”
Da đầu một nữa truyền đến một trận đau nhói, Tô Nhiễm Nhiễm kìm hít một .
Thẩm Hạ lập tức hoảng hốt.
“Làm em đau ?”
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cau của nàng, Thẩm Hạ đau lòng thôi. Sợ cẩn thận, cẩn thận , ngờ vẫn nàng đau.
Tô Nhiễm Nhiễm lắc đầu, “Anh .”
Vân Vũ
Biết vốn dĩ sức lực lớn, hơn nữa từng quen với mái tóc dài như , khó tránh khỏi kiểm soát lực. Tô Nhiễm Nhiễm thể nản lòng?
Sau khi vô tình vợ đau, Thẩm Hạ càng cẩn thận hơn, cho đến khi cuối cùng cũng nắm lực độ phù hợp.
Cũng là do mệt vì dọn dẹp nhà cửa cả ngày, là do lực đạo của quá thoải mái, Tô Nhiễm Nhiễm lâu liền lau đến mơ màng buồn ngủ, cuối cùng dứt khoát khách khí tựa . Nàng nhắm mắt mặc kệ nghịch tóc .
Thẩm Hạ: …
Người phụ nữ trong lòng thơm thơm, mềm mại, cứ thế tâm ý dựa . Cái thể chịu ?
Cố tình nàng như gì, cứ thế ngoan ngoãn dựa . Theo động tác lau tóc của , cả nàng cũng thể tránh khỏi việc dán chặt .
Hô hấp của Thẩm Hạ tức khắc khỏi trở nên nặng nề hơn.
“Vợ ơi?”
Thẩm Hạ hạ giọng gọi một tiếng, nhưng đáp chỉ là một tiếng lẩm bẩm mơ hồ của nàng, cái đầu nhỏ còn cọ cọ trong lòng .
Làm Thẩm Hạ mềm lòng đến rối bời. Dừng một chút, dứt khoát nửa ôm nàng lòng, điều chỉnh cho nàng một tư thế thoải mái, lau khô tóc cho nàng.
Còn dựa , ngủ say từ lúc nào.
Anh rũ mắt khuôn mặt ngủ say phấn hồng trong lòng, Thẩm Hạ chỉ cảm thấy khô nóng cách nào xoa dịu. Ánh mắt lướt qua một chút bất đắc dĩ, cuối cùng cúi đầu hôn lên thái dương của nàng, mới cẩn thận ôm nàng lên giường.
Vừa đắp chăn xong, bên ngoài truyền đến giọng kích động của Tào Chí Phương.
“Lão Thẩm ở nhà ?”
Thẩm Hạ theo bản năng Tô Nhiễm Nhiễm, thấy nàng đánh thức, lúc mới yên tâm. Anh nhẹ nhàng đóng cửa , cổng.
Vừa tới cửa, liền thấy Tào Chí Phương vẻ mặt ngưỡng mộ : “Giỏi nha, lão Thẩm, ngờ vợ tài giỏi đến !”
Tào Chí Phương ban đầu còn tưởng Tô Nhiễm Nhiễm chỉ là một cô tri thức trẻ xinh mà thôi, nào ngờ hiểu nhiều như ?
Không gì khác, chỉ việc nàng thể trồng rau cần tây ở đây, là đầu tiên khâm phục.
Thẩm Hạ , chỉ là mặt là vẻ kiêu ngạo hề che giấu.
Còn Nghiêm Dật Hưng cùng Tào Chí Phương, vô cùng im lặng.