Thập Niên 70: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Làm Quân Tẩu - Chương 89: Cô là ai?

Cập nhật lúc: 2025-08-28 17:56:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa nàng cứu , các bà vợ quân nhân ở đó đều kinh ngạc.

“Chị Trương, bên ngoài gió quá lớn, mưa quá to, ngoài căn bản thấy đường. Chị tìm nguy hiểm, Vương Xuân Muội ở khu gia đình, may còn tường che mưa chắn gió.” Chung Cúc Hoa vội vàng đưa tay giữ chặt nàng khuyên.

, chị Trương, gió càng lúc càng lớn, cho dù bây giờ chị , lát nữa chắc về .” Những khác cũng theo lời khuyên.

Trương Tiểu Hoa thấy họ đều ngoài cứu , khuôn mặt vốn tái nhợt nay càng còn chút máu. Ngẩng đầu, em về phía Tô Nhiễm Nhiễm với ánh mắt đầy vẻ đáng thương.

Tô Nhiễm Nhiễm: …

Thật lòng mà , với thể nhỏ bé của nàng, cũng là về. Nàng khâm phục sự dũng cảm và vô tư của Trương Ái Trân, nhưng tự vấn lương tâm, khi khả năng, nàng hùng.

Trương Ái Trân thật sự ý định tìm , nhưng mấy bà vợ quân nhân giữ , nàng cũng .

“Các chị mau tránh ! Vương Xuân Muội là một thành viên của khu gia đình chúng , nghĩa vụ đưa cô về.”

Mặc dù nàng cũng thích cách hành xử của Vương Xuân Muội. cũng là đồng chí của họ, đối với đồng chí, bỏ rơi, buông tay là nguyên tắc cơ bản nhất.

Ánh mắt Tô Nhiễm Nhiễm chút phức tạp về phía Trương Ái Trân. Mặt nàng vẫn là vẻ nghiêm nghị đó, nhưng giờ phút khiến Tô Nhiễm Nhiễm trong lòng dâng lên một sự kính nể.

Những bà vợ quân nhân khác trong lòng cũng cảm thấy hổ thẹn. Cùng là vợ quân nhân, nhưng giác ngộ của cao đến .

“Chị Trương, em cùng chị!” Chung Cúc Hoa phản đối nữa, mà .

“Cả nữa, cùng các chị.” Có mở lời, lập tức khác theo.

cũng !”

Một thể sẽ gió thổi bay, nhưng nhiều dùng dây thừng buộc với , lẽ sẽ hơn một chút.

Nhìn thấy mấy sợ chết, chuẩn đón bão ngoài cứu , Tô Nhiễm Nhiễm thực sự chấn động. Cho dù bản thể như họ, coi nhẹ sinh tử, nhưng điều đó ảnh hưởng đến sự kính nể của Tô Nhiễm Nhiễm dành cho họ.

Suy nghĩ một lát, nàng nhanh chóng tìm kiếm trong gian, xem thứ gì thể đảm bảo an cho họ .

Mấy bà vợ quân nhân cũng đang khẩn trương tìm dây thừng.

đợi họ tìm thấy, bỗng nhiên, cửa truyền đến tiếng “rầm rầm rầm” đập cửa. Tiếp đó, là một giọng Tô Nhiễm Nhiễm quen thuộc đến cực điểm.

“Mở cửa mau.”

Nghe là Thẩm Hạ, tim Tô Nhiễm Nhiễm nhảy dựng! Đầu óc còn kịp phản ứng, nàng đến bên cạnh cửa.

Vừa mở cửa, gió lớn thổi tạo thành một lực đẩy cực lớn. Gió to kèm mưa lớn ập mặt, Tô Nhiễm Nhiễm suýt nữa giữ cửa!

Thẩm Hạ ngờ mở cửa cho là vợ . Một tay đỡ Quách Đại Thông, đưa tay còn giữ lấy cánh cửa.

“Em mau !” Gió quá lớn, bất đắc dĩ, hét lên với Tô Nhiễm Nhiễm.

Gió lớn lẫn nước, còn ánh sáng, Tô Nhiễm Nhiễm căn bản rõ mặt Thẩm Hạ. Chỉ thể thấy hình cao lớn của đang cõng một bóng mặc quân phục khác.

“Em thể giữ cửa, mau .” Tô Nhiễm Nhiễm cũng hét lên với .

May mắn lúc , những bà vợ quân nhân khác cũng xông lên giúp đỡ. Người thì giữ cửa, thì đỡ , trong chốc lát, cửa một cảnh tượng bận rộn.

Vân Vũ

Cho đến khi một hàng dài bước trong phòng, mới phát hiện đội của Thẩm Hạ hơn mười lính, mỗi đều đỡ một .

“Lão Quách!”

Lữ Hải Yến lúc mới thấy Thẩm Hạ đang cõng chính là chồng ! Nhìn chân chảy m.á.u ngừng, giọng bà biến đổi.

“Lão Quách, , lão Quách, đừng dọa em sợ!”

nào ai đồng tình với bà ? Nếu do bà tự thì Quách Đại Thông cần mạo hiểm ngoài ? Họ chỉ đồng cảm với Trần Vĩ Đống, sai thôi. May mắn là , trong tay còn xách hai cái túi ướt sũng, đưa cho Lữ Hải Yến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-tram-ty-vat-tu-lam-quan-tau/chuong-89-co-la-ai.html.]

“Chị dâu, chỉ tìm hai cái túi.”

lúc Lữ Hải Yến nào còn tâm trạng quan tâm đến túi ? Thì chồng bà cây đè trúng chân!

Thẩm Hạ đặt xuống một tấm ván gỗ kê sẵn. Những tấm ván gỗ là để phòng khi thương, chỗ để .

Tô Nhiễm Nhiễm chạy đến, Thẩm Hạ ướt sũng nhưng thương, nàng khỏi thở phào.

Lữ Hải Yến sấp bên tấm ván gỗ lóc ỉ ôi.

Còn Tô Nhiễm Nhiễm tìm thấy bông cồn, povidone và băng gạc. Biết ngày bão sẽ thương, trong túi nàng mang ít vật tư cấp cứu.

Thẩm Hạ nhận lấy băng gạc và thuốc, nhanh chóng xử lý vết thương ở chân cho Quách Đại Thông.

“Lão Quách, ?”

Lữ Hải Yến ở một bên ngừng, nhưng Quách Đại Thông từ đầu đến cuối mở miệng.

Còn bên , Trương Tiểu Hoa đầy mặt kinh hoảng Vương Xuân Muội.

“Mẹ ơi, đừng chết… Hu hu hu… Mẹ đừng bỏ con!”

Thì Vương Xuân Muội tìm thấy khi hôn mê, vẫn là do một chiến sĩ nhỏ cõng về. Bây giờ cũng tấm ván gỗ. Trương Tiểu Hoa còn nhỏ, hiểu sự khác giữa hôn mê và chết. Nhìn mặt trắng bệch tấm ván gỗ, em sợ hãi cuống quýt.

“Tiểu Hoa đừng , cháu , chỉ là ngất thôi, lát nữa sẽ tỉnh.” Chung Cúc Hoa an ủi em.

Nghe chết, Trương Tiểu Hoa cảm giác vui sướng như mất mà tìm .

“Con … hu hu… sẽ lời… việc nhiều hơn…”

Nghe lời , các bà vợ quân nhân ở đó đều vẻ mặt phức tạp. Vương Xuân Muội việc còn đủ nhiều ? Cả khu gia đình bà vợ quân nhân nào việc nhiều hơn bà . hai con họ sống đáng thương hơn bất cứ ai. Thậm chí nếu bão, Trương Tín Vinh giờ đuổi họ về quê .

“Trước tiên quần áo cho cô .” Trương Ái Trân thở dài.

Một góc trong điểm an trí dựng tạm một khu vệ sinh bằng ván gỗ. Mấy bà vợ quân nhân cùng đưa Vương Xuân Muội đến chỗ đó, bộ quần áo ướt .

Còn bên , Tô Nhiễm Nhiễm cùng Thẩm Hạ băng bó miệng vết thương cho Quách Đại Thông.

Vết thương băng bó xong, Thẩm Hạ cũng rảnh rỗi, tiếp tục kiểm tra những thương khác. May mắn là các bà vợ quân nhân nhanh nhẹn, băng bó xong cho những khác.

Tô Nhiễm Nhiễm Thẩm Hạ ướt sũng, xót xa vô cùng. Ban đầu nàng còn nghĩ ở điểm an trí chỉ huy duy trì trật tự, ai ngờ dẫn lính ngoài cứu ?

Thẩm Hạ đầu thì đối diện với ánh mắt thôi của vợ . Cẩn thận đánh giá nàng một lượt, thấy nàng , mới mở lời: “Anh mạo hiểm , đừng lo lắng.”

Bây giờ sức gió đó cấp mười đến mười hai, còn lúc ngoài cứu chỉ cấp tám, chín. Gió thế đối với họ thành vấn đề.

Mặc dù nhẹ nhàng, nhưng Tô Nhiễm Nhiễm thể tưởng tượng rằng sự việc hề nhẹ nhàng như , dù chân của Quách Đại Thông còn đè trúng thương. Chỉ là nàng cũng đây là trách nhiệm của .

Cắn môi, Tô Nhiễm Nhiễm gì nữa, mà lấy một bộ quân phục sạch sẽ đưa cho .

“Em mang theo quần áo cho , bộ đồ ướt .”

Biết ngày bão sẽ tình huống , nàng để quân phục và khăn mặt của túi.

Thẩm Hạ bình tĩnh vợ một cái, dừng một chút, : “Được.”

Nói , nhận lấy quần áo nhà vệ sinh .

Vương Xuân Muội quần áo, lúc vẫn tấm ván gỗ với vẻ mặt tái nhợt, Trương Tiểu Hoa ở bên cạnh chăm sóc bà .

Cũng qua bao lâu, Tô Nhiễm Nhiễm bỗng thấy giọng kinh ngạc của Vương Xuân Muội.

“Cô là ai?”

Loading...