Thập Niên 70: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Làm Quân Tẩu - Chương 86: Chuyện này cứ giao cho anh
Cập nhật lúc: 2025-08-28 17:56:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy , mắt Tô Nhiễm Nhiễm sáng lên, kịp chào hỏi Tề Tu Niên, nàng vội vàng chạy về phía Thẩm Hạ.
“Cẩn thận, chậm thôi.”
Thẩm Hạ bước nhanh đến đón, cau mày, vẻ mặt đầy sự đồng tình.
Tô Nhiễm Nhiễm nào còn lo lắng gì khác? Nàng nắm lấy cánh tay Thẩm Hạ, vội vàng : “Em mới từ trạm khí tượng về, cơn bão cấp mười tám!”
Nghe lời , lính Thẩm Hạ lập tức khỏi hít một . Cấp mười tám! Đó là khái niệm gì? Nếu thật sự thổi qua, đảo còn gì?
Sắc mặt Thẩm Hạ cũng khó coi, nhưng vẫn bình tĩnh với Tô Nhiễm Nhiễm: “Đừng vội, chuyện cứ giao cho . Em về nhà chuẩn một chút, chờ đợi sơ tán.”
Tô Nhiễm Nhiễm lúc sợ hãi cũng chẳng giải quyết gì, điều nàng nên nhất là tự chăm sóc bản , đừng phiền .
“Yên tâm, em sẽ chăm sóc cho . Anh cũng cẩn thận.”
“Được.”
Tề Tu Niên đôi vợ chồng vội vàng vài câu tách ở cách đó xa, ánh mắt chút phức tạp. cũng thêm gì, mà theo đội của Thẩm Hạ về đơn vị. Bây giờ là lúc nghĩ đến những chuyện đó.
Rất nhanh, tin tức về cơn bão cấp mười tám lan truyền khắp thị trấn nhỏ, thậm chí đến tận Kinh Thành. Cấp coi trọng cơn bão , lệnh an trí nhân dân thật .
Cả huyện từ chính quyền đến quân đội đều khẩn cấp hành động. Sợ bão gây gián đoạn vật tư, Thẩm Hạ sớm xin một lô vật tư khi Tô Nhiễm Nhiễm thông báo cho . Hơn nữa còn dẫn các quân nhân dọn dẹp điểm an trí trong đơn vị.
dân quê nào từng chứng kiến cơn bão lớn như ? Họ căn bản tin bão thể đạt tới cấp mười tám. Điều khiến các quân nhân xuống thôn sơ tán gặp khó khăn từng . Khó khăn lắm mới tập hợp , nhưng ai cũng vẻ tình nguyện.
“Đồng chí quân nhân, bão chúng thấy bao giờ, năm nào cũng mấy . Có cần lớn chuyện như ?” Có nhịn oán giận.
Ngày mai họ còn bận rộn bắt cá, nếu bão đổ bộ, khơi cũng cơ hội.
“ đấy, lúa trong ruộng nhà còn gặt, cái điểm an trí nào cả.”
Mọi qua , ý tứ đều ở nhà chứ rời . Thậm chí căn bản thu dọn đồ đạc, tay đến đây.
Nghe những lời cãi vã và oán giận ồn ào, các quân nhân bất lực sốt ruột. Họ giống với dân, ở trong quân lâu nên ngành khí tượng của đất nước phương tiện dò xét. Trước đây các đồng chí ngành khí tượng bao giờ đặc biệt đến đơn vị, nhưng chỉ gọi điện thoại đến, mà còn cả đến. Có thể thấy sự việc nghiêm trọng như thế nào.
“Các bà con, trật tự một chút, một câu.”
Phương Lợi Bân tay cầm loa, giọng khản đặc, nhưng phía vẫn ồn ào, ngừng . Trong phút chốc, chỉ cảm thấy đau đầu. họ thể cưỡng chế sơ tán những dân .
Bất đắc dĩ, đành xin giúp đỡ Thẩm Hạ, an ủi xong dân chúng ở bên .
“Đưa họ đến điểm an trí một.”
Phía quần chúng của Thẩm Hạ mang theo đồ vật quý giá và lương thực, ai cũng vẻ mặt nặng nề.
“Rõ!”
Phương Lợi Bân đối với phó đoàn trưởng nhà thật sự là từ trong lòng kính nể. Sức chiến đấu mạnh mẽ, tác chiến tiên tiến đành, bây giờ đến cả những dân khiến đau đầu cũng thể trị ngoan ngoãn. Không nể phục !
Thẩm Hạ cũng nhiều, mang theo chiếc loa lớn của , đến một thôn khác mà Phương Lợi Bân phụ trách. Vừa đến điểm tập trung của thôn, thấy chuẩn rời về nhà.
Các binh lính đang lo sốt vó, thấy phó đoàn trưởng đến, mắt ai cũng sáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-tram-ty-vat-tu-lam-quan-tau/chuong-86-chuyen-nay-cu-giao-cho-anh.html.]
Thẩm Hạ trực tiếp gọi những đang bỏ , mà lập tức về phía đại đội trưởng của họ.
Các binh lính hiểu gì. Ai cũng lén lút Thẩm Hạ.
Cũng gì với vị đại đội trưởng , chỉ thấy sắc mặt ông đổi, trực tiếp lấy chiếc loa lớn trong tay Thẩm Hạ, lớn tiếng quát: “Mấy đứa chúng mày, mau chạy về cho tao!”
Giọng của đại đội trưởng lớn và vang dội, sức xuyên thấu cực mạnh.
Những một quãng đường, thấy giọng thất thường của đại đội trưởng, lập tức trong lòng giật . Chẳng lẽ bão cấp mười tám là thật?
“Tất cả chúng mày rõ đây, cơn bão là thật, Chủ tịch Lão nhân gia , bảo chúng ngoan ngoãn đến điểm an trí.”
Vừa Chủ tịch cũng về cơn bão , những vốn đang ồn ào đều hoảng loạn.
“Thật sự bão cấp mười tám ?”
Cấp mười tám a! Một cơn bão như thổi qua, đảo còn gì?
“Thế còn thể giả ? Đó là các nhà khoa học dùng radar đo đấy! Radar ? Có thể bay lên trời! Giống như Đông Phương Hồng 1 !”
Đại đội trưởng nào radar là gì? Ông chỉ Đông Phương Hồng bay lên trời. Đã chữ “radar”, chắc chắn cũng là đồ ở trời .
Ngay cả đại đội trưởng cũng radar là gì, dân trong thôn càng . cả đất nước ai Đông Phương Hồng 1? Đó là niềm tự hào của họ! Một thứ giống Đông Phương Hồng 1 lợi hại như , chắc chắn sai !
“ Chủ tịch, điểm an trí!” Có cao giọng hô một câu.
Ngay cả Chủ tịch Lão nhân gia cũng quan tâm họ! Họ thể lời ?
“ cũng !”
“Còn !”
…
“ cho chúng mày năm phút, nhanh chóng về nhà mang theo tiền và lương thực. Những thứ khác bỏ , điểm tập trung thể chứa !”
Đại đội trưởng hô qua loa một câu.
Người phía , lập tức dám trì hoãn, từng tản về nhà thu dọn đồ.
Các binh lính ai cũng há hốc mồm những dân bướng bỉnh lúc nãy, cứ thế ngoan ngoãn về lấy đồ, ngoan ngoãn điểm tập trung. Cuối cùng đếm , thiếu một ai.
Sau khi Thẩm Hạ sai một tiểu đoàn trưởng đưa dân chúng điểm an trí, lệnh cho vài binh lính đến các thôn khác.
Bầu trời cơn bão xanh đến mức dường như nhỏ mực. Thời tiết oi bức khiến chút khó thở. dân đảo dám coi thường một ngày nắng như ! Ngược , trời càng xanh kỳ lạ, họ càng sợ hãi.
Vân Vũ
Chẳng mấy chốc, tất cả đều chuyển đến điểm an trí. Người già, phụ nữ và trẻ em ở trong những tòa nhà kiên cố nhất, còn những đàn ông khỏe mạnh thì sắp xếp ở những ngôi nhà trệt bên ngoài. Tất cả các tòa nhà từ nhà trệt trở lên trong thị trấn Bình Châu đều an trí đầy . Mỗi điểm an trí đều binh lính duy trì trật tự.
Còn trong khu gia đình, Tô Nhiễm Nhiễm thu dọn sách trong phòng sách gian. Một đồ vật quý giá cũng cất cùng. Chỉ để một cái túi đựng đồ dùng của mấy ngày . Lương thực nàng sớm chuẩn và cất trong bếp, chỉ chờ lệnh sơ tán.
Lúc , bầu trời dần dần tối sầm , thỉnh thoảng một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn cát bụi mặt đất bay lượn. Tô Nhiễm Nhiễm hoảng loạn, thậm chí còn cầm ván gỗ và búa, bình tĩnh gia cố cửa sổ nhà .
Chưa kịp gia cố xong, phía nhà bỗng truyền đến một giọng giận dữ.
“Dựa cái gì cho mang theo những thứ ?”