Thập Niên 70: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Làm Quân Tẩu - Chương 49: Vợ cậu thân thể yếu ớt, chú ý một chút

Cập nhật lúc: 2025-08-28 14:21:27
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Hạ trở về là để đón Tô Nhiễm Nhiễm về đơn vị, thực tế, xin xong giấy tờ tùy quân.

Chỉ là ngờ cô dứt khoát đòi ly hôn với đến thế!

Vốn tưởng rằng căn nhà gia đình quân nhân xin xuống sẽ dùng đến, nhưng ngờ cô đổi ý.

Nhìn Tô Nhiễm Nhiễm bên cạnh, lúc sắc mặt hồng hào, đáy lòng khỏi dâng lên một nỗi may mắn.

May mà cô vẫn ở .

Sau khi khám bác sĩ xong, hai vợ chồng cũng nán lâu, chỉ mua một ít thịt về thẳng nhà.

Kỳ nghỉ của Thẩm Hạ chỉ còn vài ngày, hai nữa, chỉ ở nhà thu dọn đồ đạc.

Thực tế cũng chẳng gì nhiều để thu dọn, đồ đạc của cô ít ỏi, chỉ một vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân.

Những thứ khác Thẩm Hạ cần mang theo, nhà gia đình quân nhân thể nhận, thiếu gì thì đến lúc đó mua thêm.

Phan Thủy Phương tin cô sắp theo chồng, cũng ý kiến gì, chỉ dặn dò Thẩm Hạ chăm sóc cô thật .

"Nếu chăm sóc thì điện báo cho , sẽ qua đó. Vợ giờ đang thai, thể so với , cẩn thận một chút thừa ."

Ngày xuất phát, Phan Thủy Phương vẫn ngại phiền mà dặn dò tỉ mỉ, sợ bỏ sót điều gì.

Thẩm Hạ hề tỏ sốt ruột, bà đều nghiêm túc lắng .

Biết con trai cả của điềm đạm, đáng tin, Phan Thủy Phương cũng yên tâm.

Chỉ là vẫn khỏi nhà, đột nhiên nhớ điều gì đó, bà kéo Thẩm Hạ sang một bên, nhỏ vài lời.

Mà Tô Nhiễm Nhiễm vô tình ngang qua, lỏm , tức thì đỏ mặt tía tai.

Thần sắc của Thẩm Hạ cũng chút tự nhiên.

"Mẹ, con hiểu ."

"Hiểu là , vợ thể yếu ớt, chú ý một chút."

Thẩm Hạ: ...

Nhìn bóng dáng thướt tha của cô chạy đến cửa, đáy mắt Thẩm Hạ hiện lên một tia bất lực.

Tuy rằng vợ bây giờ còn cự tuyệt , nhưng cô đang mang thai, nào dám hành động gì?

Buổi tối ôm cũng thật cẩn thận.

Cũng may Phan Thủy Phương thêm gì nữa, xách theo hai túi đặc sản lớn mà bà nhặt nhạnh, tiễn hai cửa.

Tô Nhiễm Nhiễm thai, thể xe máy kéo, Thẩm Hạ chở cô bằng xe đạp đến huyện, còn Thẩm Dược thì mang hành lý bằng máy kéo, đợi đưa lên xe xong, đạp xe về.

Mọi thứ đều sắp xếp thỏa, cả nhà tiễn hai vợ chồng cửa.

"Bác dâu ơi ~ đừng mà!"

Tiểu Đậu Đậu còn nhỏ, trong thế giới của nó thể hiểu "tùy quân" là ý gì, chỉ bác dâu và chú quân nhân , lâu lâu mới trở về.

"Đậu Đậu ngoan, đợi bác nghỉ phép, bác sẽ về thăm con, mang kẹo ngon cho con nhé."

Tô Nhiễm Nhiễm cũng chút lưu luyến tiểu Đậu Đậu, an ủi con bé, cô móc trong túi một nắm kẹo sữa nhét túi áo nhỏ của nó.

"Chị dâu, , chị để dành xe mà ăn."

Sau chuyện lũ lụt, Từ Tuệ Liên bây giờ tâm phục khẩu phục chị dâu , một chút thoải mái ngày xưa cũng sớm tan thành mây khói.

"Không , chị mua là để cho các cháu ăn mà."

Nói , Tô Nhiễm Nhiễm đưa kẹo cho mấy đứa cháu nhỏ khác đang với ánh mắt mong đợi, mỗi đứa một cái.

"Cảm ơn bác dâu!" Thẩm Chính Minh phấn khích nhảy cẫng lên!

Lập tức nó vỗ cho một cái.

"Ăn một cái là , còn cất."

Vừa lời , Thẩm Chính Minh xìu xuống như quả bóng xì .

Những đứa khác thấy , đều nhịn .

cũng ai Cao Phương Hà sai, dù thì đồ ăn vặt chuyện cho ăn đủ no?

Người lớn cất , thỉnh thoảng cho chúng nó ăn một cái là lắm .

Tô Nhiễm Nhiễm cũng xen chuyện khác dạy con , kẹo cho thì cứ để họ tự sắp xếp.

Vân Vũ

Cả nhà náo nhiệt về phía trụ sở đại đội.

Chưa đến nơi, từ xa thấy một đám đông đen nghịt đang chiếc máy kéo.

Vừa thấy họ đến, trong đám đông bỗng truyền một tiếng: "Họ tới ."

Tô Nhiễm Nhiễm: ...

Không hiểu , bỗng nhiên một loại dự cảm chẳng lành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-tram-ty-vat-tu-lam-quan-tau/chuong-49-vo-cau-than-the-yeu-ot-chu-y-mot-chut.html.]

Vừa nghĩ , cô thấy đám mỗi cầm đủ loại đồ vật về phía họ.

Nhìn thấy cái thế , Tô Nhiễm Nhiễm nhớ đến đãi ngộ tặng đồ với đủ kiểu cách trong thời gian .

Quả nhiên...

"Cô Tô thanh niên trí thức, đây là trứng gà mái nhà đẻ, ở nhà thì tiết kiệm, ngoài thì chịu khó, hai mang một ít đơn vị nhé."

"Thẩm Hạ, đây là con gà mái già nhà nuôi tám năm, cô Tô thanh niên trí thức thai, cái nhận lấy để cô tẩm bổ."

"Thẩm Hạ, đây là cá khô nhà phơi..."

"Đây là dưa muối nhà phơi..."

"Đây là lạc để dành..."

...

Tô Nhiễm Nhiễm từng khuôn mặt nhiệt tình, tức thì chút lúng túng.

Cô chẳng qua chỉ những việc đó để giảm bớt gánh nặng cho chồng , nhưng họ coi cô như ân nhân cứu mạng.

"Cô Tô thanh niên trí thức, đây là khoai mài nhà trồng, cô mang lên , hầm với gà mái già ăn thể tẩm bổ cho đứa bé trong bụng."

Đột nhiên, một bà lão kéo tay cô , nhét tay cô một thứ hình dạng kỳ lạ.

Chuyện như thế Tô Nhiễm Nhiễm tuy đầu trải qua, nhưng cô hề thấy xa lạ.

Kiếp khi lướt video ngắn, mỗi bộ đội cứu hộ rút lui, hai bên đường đều đầy dân chuẩn "đầu uy."

Cách đây lâu, cô cũng tiễn biệt chi đội cứu hộ .

Hình ảnh đó giờ đây nghĩ vẫn cô xúc động thôi.

đến lượt , cô cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

"Bà Bảy ơi, cái cháu thể nhận, bà mau mang về ."

Bị nhét đồ nhiều, kinh nghiệm từ chối của Tô Nhiễm Nhiễm cũng phong phú hơn.

Chỉ là bà lão cũng kiên quyết, nhất định đưa củ khoai mài cho cô, nhét cách chế biến món .

Khuôn mặt đầy vẻ quan tâm khiến Tô Nhiễm Nhiễm xúc động vô cùng.

cảm động thì cảm động, những tấm lòng thể tùy tiện nhận.

Chồng cô là quân nhân, thể lấy của dân một cây kim sợi chỉ nào, bản cô là vợ lính, cũng ý thức .

Nói , thêm sự giúp sức của nhà họ Thẩm, cuối cùng mới từ chối ý của bà lão.

Người nhà họ Thẩm cũng đầu trải qua cảnh tượng như , dân đều công nhận con trai và con dâu , trong lòng họ tự hào vô cùng.

tự hào thì tự hào, những thứ thể nhận.

Ngay cả Cao Phương Hà, vốn thích chiếm lợi nhỏ, cũng nhịn xuống đưa tay nhận những đặc sản nhiệt tình .

"Tấm lòng xin nhận, nhưng những thứ mang về . Chúng chuẩn nhiều đồ, ăn mặc cái gì cũng ."

Mấy đàn ông nhà họ Thẩm cản những dân nhiệt tình, còn hai chị dâu và Thẩm Hạ thì cẩn thận che chở Tô Nhiễm Nhiễm, để ai đụng cô.

Phan Thủy Phương thì phụ trách khuyên những khác mang đồ về.

Tô Nhiễm Nhiễm còn đang thai, dân cũng dám cố nhét, sợ tổn thương cô.

Thành , thứ cứ lúng túng, đồ vật thể đưa .

"Tô Nhiễm Nhiễm, bảo trọng nhé, nghỉ cùng Thẩm Hạ về thăm làng nha."

Đồ vật đưa , dân đều chút thất vọng, theo , họ hô to về phía Tô Nhiễm Nhiễm.

Nhìn từng ánh mắt nóng bỏng phía , Tô Nhiễm Nhiễm trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Cũng là rời , kiếp Thẩm Hạ mãi mãi ở trận lũ , còn cô thì đối mặt với những ánh mắt lạnh nhạt và lời giễu cợt từ bốn phương tám hướng.

Kiếp , chồng cô bình an, còn cô cũng giành sự tôn trọng của .

Ở một góc khuất, Lưu Quế Mai nhà họ Thẩm vẻ vang, sắc mặt xám xịt như tro tàn.

Nửa tháng qua giống như một cơn ác mộng.

Mấy đứa con trai đánh hơn mười ngày trời, cuối cùng cũng phân gia, vốn dĩ phong quang vô hạn, giờ chỉ còn một bãi chiến trường.

Mà cô con dâu út khiến họ mang tiếng mới thả về, đứa con trai út thấy cô càng điên cuồng hơn!

Tích tụ đầy lòng uất hận, Lưu Quế Mai lập tức chịu nổi, giơ đòn gánh lên phang con dâu vô liêm sỉ .

Đến khi cô bất tỉnh nhân sự mặt đất, Lưu Quế Mai mới giật bừng tỉnh.

Tưởng g.i.ế.c , bà vứt đòn gánh xuống chạy ngoài.

Nào ngờ gặp dân làng đang tiễn hai vợ chồng nhà họ Thẩm?

Nhìn những nhà họ Thẩm phong quang rực rỡ, ruột gan Lưu Quế Mai hối hận đến xanh xao!

Lúc gì mà đ.â.m đầu chọc cái con nha đầu chứ?

Loading...