Tô Dung có thể nghĩ ra một cách để vượt qua—nếu chị Đường ném cô qua bức tượng, đó cũng là một phương án. Nhưng khoảng cách hơn mười lăm mét, cộng với việc không biết mình sẽ va chạm vào thứ gì, thì dù thế nào cũng không có khả năng sống sót. Hơn nữa, điều khiến cô bận tâm nhất là cảm giác có gì đó không thích hợp.
Từng trải qua nhiều quái đàm, Tô Dung có chút hiểu biết về nguồn ô nhiễm. Một nguồn ô nhiễm sẽ không thể bị lợi dụng đơn giản như vậy được. Nếu chỉ cần có thêm vài người, người này ném người kia, thì chẳng phải ai cũng có thể dễ dàng tiếp cận pho tượng mà không cần lo lắng về nguy cơ bị ô nhiễm? Một phương án đơn giản như thế, làm sao "Nó" lại không lường trước? Pho tượng này đặt ở đây, dường như che giấu một âm mưu lớn hơn.
"Em sợ thì cứ quay về trước đi." Chị Đường đanh giọng, ánh mắt kiên định. "Chị có thể chịu được. Nếu không tiêu diệt được nguồn ô nhiễm này, tất cả chúng ta đều phải chết. Thay vì như vậy, chi bằng chị liều mình phá hủy nó, biết đâu phần thưởng khi tiêu diệt nguồn ô nhiễm có thể giúp chị sống lại."
Chị Đường mạnh mẽ là thế, Tô Dung biết mình không thể kéo cô ấy lại bằng sức lực. Im lặng một giây, cô bình tĩnh lên tiếng: "Chỉ có em mới có thể tiêu diệt nguồn ô nhiễm của quái đàm này. Dù chị có qua đó cũng vô dụng thôi."
Câu nói ấy khiến chị Đường sững lại. Cô đã quên mất điều quan trọng nhất—cho dù có đến gần, cô cũng chẳng làm được gì. Mọi hy vọng đều đặt vào Tô Dung.
Hơn nữa, cô có đạo cụ bảo vệ tính mạng, nhưng Tô Dung thì không. Nếu cô có khả năng tiêu diệt nguồn ô nhiễm, cô nhất định sẽ xông lên không chút do dự. Nhưng không thể vì suy nghĩ của mình mà ép buộc người khác mạo hiểm tính mạng.
Cuối cùng, chị Đường quay lưng: "Trở về thôi."
Tô Dung nhìn dáng vẻ không cam lòng của chị Đường, trầm mặc một lúc rồi chợt nói: "Có khi nào… thứ đó không phải là nguồn ô nhiễm?"
Chị Đường không tin, nghĩ rằng cô chỉ đang viện lý do để bao biện cho sự chần chừ của mình.
"Không sao cả, em không cần an ủi chị." Giọng chị Đường trầm xuống. "Bây giờ nghĩ lại, nếu thật sự biến thành người đầu cá, chị thà nhảy xuống biển tự sát còn hơn. Chết vẫn tốt hơn là bị giam cầm vĩnh viễn trong quái đàm này."
Tô Dung mở miệng định giải thích rằng cô có lý do để nghi ngờ pho tượng không phải nguồn ô nhiễm. Nhưng ngay khi nghe câu "nhảy xuống biển tự sát", một tia sáng lóe lên trong đầu cô.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Nhảy xuống biển tự sát?!"
Dòng suy nghĩ mơ hồ bỗng chốc trở nên rõ ràng. Nhờ khoảng cách xa dần pho tượng, đầu óc cô càng tỉnh táo hơn.
"Chị Đường, em nghĩ em đã tìm ra điều gì đó!"
Không kịp nói thêm, Tô Dung lập tức chạy đi. Nếu tiếp tục trì hoãn, chỉ sợ ngay cả cơ hội tìm hiểu sự thật cũng không còn.
Khi đến nơi mà anh Hoa gọi là chỗ tắm rửa, cô thấy những người đầu cá vẫn còn đó, nhưng anh Hoa đã rời đi. Cô tùy tiện hỏi một người cá:
"Không phải đã nói nhảy xuống biển sẽ c.h.ế.t sao? Vậy tại sao ở chỗ này lại không sao cả?"
Lý do cô hỏi là vì trước đó, một nhân viên đồ đỏ đã vớt một bộ xương cá từ dưới biển lên. Người đầu cá kia vừa nhảy xuống không lâu theo sắp xếp của Tiền Hạo Vũ, mà đã hóa thành xương nhanh đến vậy, rõ ràng nước biển có vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/179-het-quai-dam-du-thuyen.html.]
Người đầu cá không quan tâm tại sao một người mới như cô lại biết chuyện này, chỉ hờ hững đáp:
"Vì chỗ này đặc biệt. Nếu không, tại sao chúng ta không đào hố khắp nơi mà vẫn có thể tắm rửa?"
Một người cá khác bổ sung: "Ngoài cái hố này, nước biển ở nơi khác đều có tính ăn mòn rất mạnh. Bất cứ thứ gì chạm vào cũng bị hòa tan, chỉ có xương cá là không. ‘Sở nghiên cứu số 3’ đã cho chúng ta uống thuốc, để dù có nhảy xuống biển, ít nhất bộ xương vẫn giữ được."
Hắn cười lạnh lùng, ánh mắt đầy cay đắng. Những người đầu cá xung quanh cũng lộ ra vẻ c.h.ế.t lặng, như thể tất cả đã chấp nhận số phận bi thảm của mình từ lâu.
"Vậy tại sao hố nước này lại đặc biệt?" Tô Dung hỏi tiếp.
"Ai mà biết." Người đầu cá lúc nãy nhún vai. "Cũng giống như việc chúng ta không biết tại sao mình lại xui xẻo đến thế."
Thì ra là vậy…
Tô Dung bỗng sững lại. Cô đã có câu trả lời!
Thực ra, cô đã sớm nghi ngờ vùng biển này chính là nguồn ô nhiễm. Quá nhiều dấu hiệu trùng hợp—không thể đến gần bồn tắm, tiếng nước chảy kỳ quái, bể bơi có vấn đề, đồ uống nhiễm bẩn… Tất cả đều liên quan đến nước.
Ở trên một con tàu, nơi cung cấp nguồn nước lớn nhất chính là biển cả.
Nhưng trước đó, cô không có bằng chứng, nên không dám kết luận. Đến khi thấy bộ xương cá vớt lên từ biển, cô mới hoàn toàn từ bỏ giả thuyết này.
Cô từng nghĩ, một vùng biển rộng lớn như vậy, làm sao có thể tiêu diệt? Nó không thể bị phá hủy, vậy thì có suy nghĩ cũng vô ích.
Nhưng bây giờ, cô đã có cách.
Cô khẽ ghé sát tai chị Đường, thì thầm: "Trước tiên hãy chúc mừng quái đàm này sắp kết thúc."
Cùng lúc đó, cô thả "Nấm đỏ đầu lâu" xuống biển.
Vừa chạm nước, nấm đỏ điên cuồng sinh trưởng, hấp thu nước biển để phát triển. Chúng lớn nhanh khủng khiếp, khả năng hút nước mạnh mẽ đến mức chỉ trong chớp mắt, một rừng nấm đỏ đã phủ kín mặt biển.
Ngay khoảnh khắc cây nấm đầu tiên nhô khỏi mặt nước, cơn choáng váng ập đến.
【 Chúc mừng điều tra viên "Cà Phê", "Đại tiểu thư Đường gia" của Hoa Hạ đã tiêu diệt nguồn ô nhiễm của du thuyền Giao Nhân. "Quái đàm quy tắc du thuyền Giao Nhân" sẽ không còn xuất hiện tại khu Hoa Hạ. 】