Không biết hậu quả của việc vi phạm là gì, nhưng Tô Dung chắc chắn rằng tốt nhất không nên thử nghiệm.
Cô đưa mắt nhìn khắp buồng xe, cố gắng tìm ra chỗ ngồi có số chẵn. Nhưng trong lúc căng thẳng, cô lại không thể xác định được.
Đột nhiên, cô nghĩ đến một lỗ hổng trong quy tắc.
Quy tắc chỉ cấm hành khách trao đổi với nhau, nhưng không nói rằng hành khách không thể trao đổi với nhân viên an toàn.
Cùng một logic như vậy, nếu nhờ nhân viên an toàn trực tiếp giúp đổi chỗ có thể vi phạm quy tắc, thì chỉ cần hắn ám chỉ nhẹ cho cô một chút về vị trí an toàn, hẳn là sẽ không có vấn đề gì.
Nghĩ vậy, Tô Dung lập tức ngẩng đầu nhìn về phía nhân viên an toàn.
Trùng hợp, nhân viên an toàn cũng đang nhìn về phía cô, nhưng ngay khi ánh mắt hai người chạm nhau, hắn lại lập tức nghiêng đầu đi, dường như không muốn giao tiếp với cô.
Hắn không định giúp sao?
Tô Dung căng thẳng. Nếu không thể nhờ hắn giúp, cô phải nghĩ cách khác...
Nhưng đúng lúc này, cô chợt nhận ra một điều bất thường—ánh mắt của nhân viên an toàn không phải tùy tiện đảo qua nơi khác mà vẫn luôn cố định ở một chỗ ngồi.
Chỗ đó, lại rất gần với cô.
Trong nháy mắt, Tô Dung liền hiểu ra.
Cô giả vờ như vô tình, đưa tay đặt lên chỗ ngồi đó. Sau đó, không chút do dự, đứng dậy, nhắm mắt lại và ngồi xuống vị trí đó.
Khi mở mắt ra, cô nhận thấy nhân viên an toàn đã không còn nhìn về phía cô nữa.
Quả nhiên, cô đoán đúng!
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
——
Sau khi ngồi vào vị trí an toàn, Tô Dung khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Qua chuyện này, cô đã có một nhận thức mới về câu "có thể tin tưởng nhân viên an toàn".
Hiển nhiên, hắn cũng hiểu rõ rằng nếu trực tiếp giúp cô điều chỉnh chỗ ngồi, có khả năng sẽ gây ra hậu quả gì đó. Vì thế, hắn chỉ có thể dùng cách gián tiếp này để nhắc nhở cô.
Điều này cũng chứng minh một chuyện: nếu nhân viên an toàn thực sự nhúng tay vào, hắn ta có thể sẽ rơi vào nguy hiểm.
Mà nếu nhân viên an toàn gặp nguy hiểm, vậy buồng xe sẽ trở thành cái dạng gì?
Tô Dung không nghĩ tiếp nữa. Một số chuyện chỉ có thể tìm được câu trả lời khi nó thực sự xảy ra.
Cô thu hồi tâm trạng, bắt đầu quan sát buồng xe lần nữa.
Từ khi chiếc xe tiến vào quái đàm, nó đã có những thay đổi nhỏ nhưng rõ ràng. Vì lo tìm vị trí an toàn, ban nãy cô không chú ý đến điều này.
Bảng tuyến đường gần cửa xe đã thay đổi.
Ban đầu, trên bảng có rất nhiều trạm dừng, nhưng bây giờ, nó chỉ còn sáu trạm đơn giản.
Mà hiện tại, xe buýt đã gần đến trạm thứ hai.
Nếu không tính trạm đầu và trạm cuối, thì trong suốt hành trình, chỉ có bốn trạm thử thách.
So với quái đàm taxi mà cô từng trải qua trước đó, quái đàm lần này mặc dù có vẻ nhắm thẳng vào cô, nhưng Tô Dung vẫn cảm thấy tình huống này có lợi hơn.
Cô lập tức lên tinh thần, chờ đợi thử thách tiếp theo.
——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/133.html.]
Xe buýt nhanh chóng dừng lại ở trạm.
Không có ai xuống xe.
Nhưng từ ngoài cửa, một người phụ nữ toàn thân ướt nhẹp, run rẩy bước lên.
Theo từng bước chân của cô ta, trên sàn xe xuất hiện những vệt nước loang lổ, nhỏ tí tách xuống như thể cô ta vừa rơi xuống sông và mới được vớt lên.
Người phụ nữ không liếc nhìn ai, cũng không do dự, chỉ đi thẳng đến ngồi xuống bên cạnh Tô Dung.
Sau đó, cô ta vòng tay ôm lấy cơ thể, đôi môi tái nhợt run rẩy lẩm bẩm:
"Lạnh quá... lạnh quá..."
Quả nhiên, thử thách nhắm vào cô!
Tô Dung không tỏ ra hoảng loạn. Nhưng khi người phụ nữ này ngồi gần, cô lập tức cảm nhận được cái lạnh thấu xương tỏa ra từ cô ta.
Cô bình tĩnh quan sát một chút, rồi nhanh chóng đưa ra kết luận—người phụ nữ này đã chết.
Hơn nữa, chết đuối.
Làn da của cô ta có màu xám xanh đặc trưng của người chết. Cơ thể sưng phù, còn mang theo mùi hôi nhàn nhạt của t.h.i t.h.ể ngâm trong nước quá lâu.
Nhìn kỹ hơn, có thể thấy trong lỗ mũi của cô ta còn có bùn đất và cát sỏi, rõ ràng là do bị dìm xuống nước mà chết.
Là một thám tử, Tô Dung đã tiếp xúc với vô số thi thể.
Để tránh những tình huống quái dị như thi thể biến mất, nhà xác bất ngờ bốc cháy, cô đã rèn luyện cho mình kỹ năng phán đoán nguyên nhân tử vong ngay tại hiện trường. Thậm chí, nếu có một ngày cô không làm thám tử nữa, đi làm giám định viên pháp y chắc chắn cũng không có vấn đề gì.
Nhưng... một người c.h.ế.t làm sao có thể lên xe?
Chẳng lẽ đây là xe tang đưa người xuống Quỷ Môn Quan?
Tô Dung lập tức gạt bỏ suy nghĩ này.
Bởi vì trên xe không chỉ có người phụ nữ này. Ngoài cô ta ra, tất cả những người khác đều còn sống.
Nhưng một chuyện có thể khẳng định—ở chung xe với người c.h.ế.t tuyệt đối không phải là chuyện tốt.
Theo như quy tắc, cô phải khiến người phụ nữ này xuống xe ở trạm tiếp theo.
Bởi vì khi đến trạm kế tiếp, sẽ có hành khách mới lên xe. Nếu để số lượng người vượt quá 10, thì càng kéo dài, nguy hiểm càng gia tăng.
Sau khi hiểu rõ mục tiêu, Tô Dung nhìn người phụ nữ kia lần nữa.
Cô ta vẫn không ngừng lẩm bẩm "lạnh quá", đôi mắt đầy tia m.á.u chằm chằm nhìn cô, giống như không phải đang nói "lạnh quá" mà là "muốn ăn".
Tô Dung chẳng thèm quan tâm.
Cô đã từng bị Hoàng Đào dọa qua, chút ánh mắt này chẳng là gì.
Nếu cô ta cảm thấy lạnh, vậy nếu cô ta thấy ấm hơn, có thể xuống xe không?
Tô Dung tìm kiếm trên người, nhưng nhanh chóng phát hiện mình không có bất kỳ thứ gì để giữ ấm.
Thứ duy nhất có thể làm được điều đó… là áo khoác cô đang mặc.
Nhưng nếu cởi áo khoác, cô sẽ phải lấy "Ví Sinh Tiền" trong túi ra.
Mà món đồ này… nếu phải lấy ra ngoài, có khi cô sẽ c.h.ế.t ngay lập tức khi ra khỏi quái đàm!