Ta Có Thể Nhìn Thấy Chính Xác Quy Tắc Quái Đàm - 122

Cập nhật lúc: 2025-03-24 22:19:47
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới bầu trời xanh trong của Đại học Q, một trong những trường đại học hàng đầu cả nước, khuôn viên rộng lớn và phong cảnh tuyệt đẹp khiến người ta không cảm thấy nhàm chán dù có đi dạo cả ngày.

Tô Dung may mắn có một người bạn đồng hương là Tạ Kha Kha, cả hai cùng rời quê hương để theo học tại đây. Mỗi ngày, Tạ Kha Kha đều ghé qua ký túc xá tìm cô, như thể sợ cô buồn.

Cậu ta đặc biệt có tài trong việc khám phá quán ăn ngon. Dù mới đến chưa được bao lâu, Tạ Kha Kha đã nắm rõ mọi hàng quán nổi tiếng xung quanh trường. Hôm nay, hai người cùng đi ăn bún ở một quán nhỏ trong khu phố thương mại gần đó. Tạ Kha Kha không chút do dự gọi ngay một phần siêu đầy đủ, có đậu hũ cá, thịt xông khói, nấm kim châm và cả rau xanh, nhìn vô cùng hấp dẫn. Đến khi tô bún của Tô Dung được bưng lên, cậu ta chỉ có thể nhìn mà thèm thuồng.

Tuy nhiên, miệng của Tạ Kha Kha chưa bao giờ chịu yên. Cậu ta vừa ăn vừa hào hứng nói:

"Nghe nói còn có mấy quán mới mở, đồ ăn siêu ngon, nhưng phải đợi đến khai giảng mới chính thức hoạt động. Lúc đó, chúng ta đi thử hết nhé!"

Tô Dung vừa nuốt một miếng bún, vừa tò mò hỏi: "Bạn cùng phòng của cậu đã đến chưa?"

"Chưa."

"Vậy sao cậu biết mấy chuyện này?"

Nghe vậy, Tạ Kha Kha lập tức đắc ý: "Cậu cũng không xem tôi là ai à? Lúc trước ba tôi mua một căn hộ gần đây cho tôi, tiện thể tôi cũng tìm hiểu hết khu vực xung quanh."

Tô Dung lập tức câm nín, nụ cười trên môi cứng đờ. Đúng là người có tiền thật đáng sợ!

Tạ Kha Kha không nhận ra biểu cảm kỳ lạ của cô, tiếp tục nói: "Với lại, lúc tôi đi ăn trong căng-tin và chạy bộ trong sân thể dục, tôi cũng nghe các đàn anh nói chuyện phiếm nên biết hết rồi."

Nhắc đến chạy bộ, Tô Dung liền có chút hứng thú. Cô vừa gắp đũa bún, vừa thuận miệng hỏi: "Cậu chạy lúc mấy giờ? Ngày mai tôi đi cùng!"

Dù tốc độ của cô đã được nâng cao, nhưng chạy bộ vẫn là một việc cần kiên trì rèn luyện. Kiếp trước, cô chưa từng bỏ qua điều này.

"6 giờ sáng. Chạy khoảng một tiếng rồi về chuẩn bị, sau đó đến lớp lúc 8 giờ."

Tạ Kha Kha suy nghĩ một chút rồi nói thêm: "Nghe nói sau này Xã đoàn Quái Đàm cũng sẽ tổ chức rèn luyện bằng cách chạy bộ, có thể sẽ phải điều chỉnh lại lịch trình."

"Đây là cậu nghe từ Mai Lạc sao?" Tô Dung hỏi.

Với tư cách là điều tra viên của Xã đoàn Quái Đàm, cô biết rõ tính bảo mật của tổ chức này. Không phải ai cũng có thể lấy được tin tức như vậy.

Quả nhiên, Tạ Kha Kha gật đầu xác nhận: "Đúng vậy! Mai Lạc nói rằng sau khi khai giảng, chắc chắn sẽ rất bận rộn. Cậu ấy bảo chúng ta chuẩn bị sẵn sàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/122.html.]

Tô Dung hơi nghi hoặc: "Bận rộn hơn sao? Xã đoàn Quái Đàm cũng đâu bắt chúng ta phải thông qua quái đàm liên tục. Ngoài rèn luyện bên ngoài, còn có việc gì nữa chứ?"

"Chuyện này thì tôi không biết." Tạ Kha Kha lắc đầu, "Tôi có hỏi anh Mai, nhưng anh ấy bảo trước mắt chưa thể tiết lộ."

Khoan đã... Tô Dung chợt dừng lại, nghi hoặc hỏi: "Anh Mai? Anh?"

"Ừ, đúng rồi." Tạ Kha Kha gật đầu như lẽ hiển nhiên, sau đó nhìn cô với vẻ kinh ngạc: "Cậu không biết à?"

Khóe môi Tô Dung giật giật: "Nhưng ảnh đại diện của anh ta là đầu mèo, còn đặt biệt danh 'Neeko-chan'! Sao tôi không hiểu lầm cho được?"

Tạ Kha Kha cũng không biết lý do. Cậu ta chỉ đơn giản là hỏi thẳng giới tính của Mai Lạc ngay từ đầu.

Không muốn tiếp tục chủ đề khó xử này, Tô Dung nhanh chóng chuyển hướng: "Đúng rồi, 'Cục Điều Tra Quái Đàm' có đến tìm cậu không?"

"Có." Tạ Kha Kha thành thật trả lời. "Họ bảo tôi đủ tiêu chuẩn trở thành điều tra viên tinh anh, nhưng hơi đơn giản quá, nên quyết định nếu tôi có thể thông qua một quái đàm nữa, họ sẽ chính thức cho tôi gia nhập."

Điều tra viên tinh anh không hẳn lúc nào cũng giỏi hơn điều tra viên bình thường, nhất là những người đã trải qua nhiều quái đàm. Tuy nhiên, "Cục Điều Tra Quái Đàm" lại rất coi trọng nhóm này, bởi vì họ có kinh nghiệm tiêu diệt nguồn ô nhiễm—một thứ khó xác định vị trí và hình thái.

Hơn nữa, tiêu diệt nguồn ô nhiễm còn nhận được phần thưởng, chắc chắn là đồ tốt!

Lần trước, Tạ Kha Kha đã nhận được một cái xúc xắc làm phần thưởng. Tô Dung không hỏi công dụng cụ thể, nhưng với giá trị may mắn tối đa của cậu ta, lại còn có thêm cỏ bốn lá, chắc chắn đó là một món đạo cụ may mắn trời ban.

Sau khi ăn xong, Tô Dung trở lại ký túc xá. Cô bất ngờ phát hiện có thêm một người bạn cùng phòng mới.

Cô gái đó có mái tóc đen dày được tết gọn gàng, làn da màu bánh mật khỏe khoắn, đeo kính đen, mặc chiếc áo lông vũ trông có vẻ không quá đắt tiền. Lúc này, cô ấy đang khom lưng dọn dẹp giường chiếu của mình.

Nghe thấy tiếng động từ cửa, cô gái quay lại, có vẻ hơi bối rối nhưng vẫn nhanh chóng nhận ra Tô Dung. Cô ấy nắm chặt góc áo, có chút ngượng ngùng chào hỏi:

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Chào cậu, tôi là Lý Cầm Phương, học khoa tài chính. Chúng ta ở cùng ký túc xá."

Tô Dung nở nụ cười thân thiện: "Chào cậu, tôi là Tô Dung, khoa tâm lý. Rất vui được làm quen."

Lý Cầm Phương có vẻ hơi lúng túng, vỗ nhẹ hai bàn tay dính bụi vào quần áo, sau đó nhanh chóng ngồi xuống lục lọi rương hành lý.

"Tôi có mang theo ít đặc sản quê nhà, cậu có muốn thử không?"

Loading...