Phu quân mỹ nhân tóc bạc mắt đỏ của ta - Chương 61

Cập nhật lúc: 2025-03-10 22:51:39
Lượt xem: 0

Tiết Tử Du khó chịu, muốn thẳng lưng đi qua không để ý, nhưng cuối cùng vẫn vòng một vòng rồi ngồi xuống.

“Ngươi biết tên mẫu thân của mình không?” Tam Điện hạ hỏi.

“Ca nữ phụ thân ta cứu về từ đoàn thương nhân, làm gì có tên.” Tiết Tử Du quay mặt qua chỗ khác, miễn cưỡng đáp.

“Một cái tên khác, bà ấy nhất định đã nói với ngươi.”

“Nói rồi, không có!” Tiết Tử Du đáp, “Bà ấy không có, ta cũng không có!”

“Đã vậy.”

Một tia sáng lạnh loé lên, cổ tay Tiết Tử Du bị rạch một vết máu.

Tiết Tử Du ôm tay lui về sau, nhìn Tam Điện hạ bằng ánh mắt sắc bén hơn hẳn.

Mùi m.á.u quen thuộc khiến Tam Điện hạ ngẩn người trong chốc lát, thu lại dao, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Vết thương không tự lành sao?”

“Nói rồi, ta là người!” Tiết Tử Du giận dữ nói, “Ta không liên quan gì đến U tộc của các ngài!”

Tam Điện hạ biến mất một lúc, sau khi trở lại, ném cho hắn rượu thuốc và băng vải, “Băng lại đi, nếu bị Nguyên Tịch nhìn thấy, cứ thành thật mà nói với nàng.”

Tiết Tử Du nghiến răng băng lại, cười cợt nói: “Ta tưởng ngài sẽ bảo ta câm miệng, không được méc với tỷ tỷ.”

“Giấu giếm là nguồn cơn của mọi hiểu lầm.” Tam Điện hạ đáp, “Khi sống đủ lâu, ngươi sẽ hiểu, có những chuyện nói ra rõ ràng còn tốt hơn là giấu kín.”

“Không cần, ta chỉ muốn sống vài chục năm rồi chết, không sống thọ như quỷ!”

Ngoài phố vang tiếng gõ mõ, lớn tiếng hô hào, từ hôm nay bắt đầu thiết lập lệnh giới nghiêm, mời mọi người về nhà đóng kín cửa.

Đây đã là lần thứ ba quan phủ loan tin khắp kinh thành.

Tiết Tử Du hỏi Tam Điện hạ: “Là người U tộc đến sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-my-nhan-toc-bac-mat-do-cua-ta/chuong-61.html.]

Tam Điện hạ đáp: “Mấy ngày trước ta gửi thư cho phụ vương, nói muốn kết duyên với Thẩm Nguyên Tịch, nhưng thư rơi vào tay kẻ khác.”

Tiết Tử Du không hiểu sao ngài lại nhắc đến chuyện này, “Gì cơ?”

“Nếu là ta, sau khi đột nhập Hoa Kinh, ta sẽ chia quân ba hướng. Một hướng tấn công tháp Yên Linh, một hướng cầm chân ta, còn một hướng sẽ xông đến chỗ Thẩm Nguyên Tịch, bắt nàng để uy h.i.ế.p ta.”

Tiết Tử Du giật mình, nhìn về phía giá binh khí.

“Họ tấn công tháp, ta không thể không đi ngăn cản.” Tam Điện hạ nói, “Phủ tướng quân thì…”

“Ta hiểu rồi.” Tiết Tử Du cầm lấy thanh đao, “Giao cho ta!”

May

Tam Điện hạ mỉm cười, giọng đùa cợt, “Phủ tướng quân, ta đã để lại người. Nói cho ngươi, chỉ là muốn thêm một cái khoá mà thôi.”

Thẩm Nguyên Tịch trời tối vẫn còn đang đọc sách, câu chuyện hôm nay chỉ còn lại đoạn cuối, nàng tay vuốt ấn thỏ ngọc, tay lật sách, đọc say mê.

Bất chợt nàng nghe thấy tiếng chuông vang vọng từ xa, tiếng chuông hỗn loạn như hàng ngàn chiếc chuông nhỏ vỡ vụn va vào nhau trong cơn gió dữ.

“Đây là… tiếng chuông Yên Linh sao?” Thẩm Nguyên Tịch ngẩng đầu, không yên lòng bước đến đóng thêm tấm chắn cho cửa sổ đã khoá.

Đúng lúc ấy, cửa sổ mở tung, cơn gió lạ thổi mạnh, nàng cảm thấy nhẹ bẫng, như bị ai đó ôm lấy, chỉ trong nháy mắt đã bay đi.

Sau lưng là tiếng binh khí va chạm và tiếng Tiết Tử Du hét lớn:

“Tỷ tỷ!!”

Kẻ bắt cóc Thẩm Nguyên Tịch là một U tộc cao lớn, sắc mặt trắng bệch pha chút xanh, lông mày và môi tái nhợt, hai con ngươi nhỏ như chấm m.á.u linh hoạt đảo tròn, để lộ nửa phần tròng mắt trắng dã. Hắn không để ý đến ánh mắt của Thẩm Nguyên Tịch, dường như không coi một nữ nhân yếu đuối như nàng vào mắt, bởi với hắn, nàng chỉ là công cụ để khống chế Tam Điện hạ, hoàn toàn không có sức phản kháng.

Hắn đang căng thẳng, tập trung phòng bị người phía sau. Cùng hắn đến phủ tướng quân lần này còn có sáu, bảy kẻ đồng mưu. Trong lúc đồng bọn bận đối phó với quân phòng vệ, hắn nhanh chóng tận dụng thời cơ, bắt Thẩm Nguyên Tịch mà không gặp quá nhiều trở ngại.

Ban đầu mọi việc diễn ra thuận lợi, dù trong phủ có một thiếu niên kỳ quái làm hắn trì hoãn chút ít, nhưng hắn vẫn thành công đột phá cửa sổ, tìm thấy người của Tam Điện hạ. Chỉ là vừa kéo Thẩm Nguyên Tịch ra khỏi cửa sổ lên mái nhà, hắn đã bắt gặp một bóng hình.

Loading...