Phu quân mỹ nhân tóc bạc mắt đỏ của ta - Chương 50

Cập nhật lúc: 2025-03-05 06:16:23
Lượt xem: 1

Nghĩ đến mấy chuyện linh tinh ở trường, Tiết Tử Du thản nhiên ăn một miếng mứt, lẩm bẩm khen ngon rồi nói: “Biết không, Phất thúc đi Nhai Châu rồi, nhậm chức Thứ sử Nhai Châu.”

“Lúc nào vậy?”

“Hôm qua nhận chỉ, sáng nay đã lên đường.” Tiết Tử Du nói, “Phía đông xảy ra chuyện, sắp đánh trận rồi.”

Thẩm Nguyên Tịch nhíu mày, nhạy bén hỏi: “Vậy phụ thân thì sao?”

“Hôm nay bọn ta được nghỉ vì các tiên sinh đều bận vào cung diện thánh bàn việc. Tin tức đến từ mấy ngày trước, nói rằng phía đông có giặc cướp quấy nhiễu, đã mất ba thành, Tri Châu không giữ nổi nên mới báo lên triều đình.”

“Trời ơi, nghiêm trọng đến thế sao. Phụ thân vừa từ Mạc Bắc trở về, Hoàng thượng chắc không định để người…” Thẩm Nguyên Tịch thăm dò.

“Phải xem ý Hoàng thượng.” Tiết Tử Du đáp, “Nếu đã phái thúc phụ đi trước, khả năng lớn việc ở Nhai Châu sẽ giao cho nghĩa phụ xử lý.”

“Đệ cũng sẽ đi theo sao?”

Tiết Tử Du không nói gì.

Thẩm Nguyên Tịch lại khuyên: “Chuyện này chưa quyết định, chúng ta cũng đừng đoán mò.”

Ánh mắt Tiết Tử Du vô tình rơi xuống chiếc vòng tay của Thẩm Nguyên Tịch, im lặng một lúc, rồi than thở: “Xem ra, tỷ sớm xuất giá… cũng là chuyện tốt.”

*

Tam Điện hạ vẫn thường đến vào ban ngày, có lần suýt bị bà lão do Đoan Vương phủ phái tới bắt gặp, khiến Thẩm Nguyên Tịch lo lắng, sợ chuyện mình và Tam Điện hạ “gặp gỡ riêng” trước khi cưới bị bà ta phát hiện rồi đồn đại khắp nơi.

Chẳng bao lâu sau, bà lão ấy được gọi về Đoan Vương phủ, nói rằng Đoan Vương phi có bệnh, để tránh điều không may và chăm sóc Đoan vương phi nên mới rời đi.

Thẩm Nguyên Tịch băn khoăn liệu có cần sai người đến Đoan Vương phủ thăm bệnh tặng lễ hay không, nhưng Tam Điện hạ lại bảo: “Không cần phiền muộn, bà ấy không bệnh, chỉ tìm cớ để rút lui.”

“Tại sao?” Thẩm Nguyên Tịch hỏi.

Tam Điện hạ đáp: “Bà ta không an phận.”

May

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-my-nhan-toc-bac-mat-do-cua-ta/chuong-50.html.]

“Bà ta đã làm gì sao?” Thẩm Nguyên Tịch sợ đến tái mặt, lo rằng bà lão đã làm gì đó trong phủ mà mình không biết.

“Không, bà ta chính là nhĩ thính.” Tam Điện hạ nhẹ nhàng nắm lấy dái tai Thẩm Nguyên Tịch, khóe môi mang nụ cười mà nói: “Là nhĩ thính mà Đoan Vương dùng để thỏa mãn lòng hiếu kỳ, thế nên những gì bà ta thấy ở đây, khi trở về chắc chắn sẽ thêm mắm dặm muối mà kể lại.”

Đoan Vương từ nhỏ đã rất hiếu kỳ về Tam Điện hạ, nhưng lại không thể thường xuyên gặp, nay có Tam vương phi, Đoan Vương tự nhiên nắm bắt cơ hội này.

“Ta nhìn người rất chuẩn.” Tam Điện hạ chống tay lên đầu, ánh mắt mang ý cười nhìn Thẩm Nguyên Tịch, “Người sống không đến trăm năm, lòng dạ nghĩ gì, muốn gì, thường khó che giấu được, dù gương mặt có che đậy, vẫn lộ ra từ đôi mắt.”

Thẩm Nguyên Tịch né tránh ánh nhìn ấy.

“Tránh ta làm gì.” Tam Điện hạ dịch tới, lại ngồi ngay trước mặt nàng.

Thẩm Nguyên Tịch che mắt không dám nhìn ngài.

Nếu ngài có thể nhìn thấu lòng người như thế, chẳng phải đã sớm biết tâm tư của nàng rồi sao? Tim Thẩm Nguyên Tịch đập thình thịch như trống dồn.

“Nàng sợ ta nhìn ra chút tâm tư thiếu nữ của nàng sao?” Tam Điện hạ nhếch môi, nói chậm rãi, “Sớm đã nhìn thấu rồi, không cần che giấu nữa.”

“Ngài đã nói thế, thì chắc chắn là chưa nhìn thấu.” Thẩm Nguyên Tịch nghiêm giọng đáp, cố tỏ ra mạnh mẽ.

“Hừ…” Tam Điện hạ cười khẽ, càng thấy nàng đáng yêu, “Dù sao ta cũng biết, dù nàng có điều không rõ, nhưng gả cho ta, nàng vẫn rất vui mừng.”

Thẩm Nguyên Tịch bị nói trúng tim đen nên ngượng ngùng ho khan.

Nàng luống cuống rót trà uống nước, rồi để che giấu bối rối, hỏi Tam Điện hạ có muốn uống trà không, ngài chỉ mỉm cười nhìn nàng.

Khi đã rót trà cho Tam Điện hạ, nàng lại nghe ngài hỏi: “Vậy nàng không hiểu điều gì?”

“Ừm…” Thẩm Nguyên Tịch ngàn vạn lời chỉ gói lại thành một câu: “Tại sao lại là ta?”

“Ta cũng chẳng biết.” Tam Điện hạ cười đáp, “Chỉ là nàng thôi.”

“Vậy thật sự là vì…” Thẩm Nguyên Tịch muốn nói thẳng ra là vì máu, nhưng lại không thốt nên lời, dù sao nói như vậy là thừa nhận ngày đó mình đến kỳ nguyệt sự, mà Tam Điện hạ thì có thể ngửi được mùi ấy.

Loading...