Phu quân mỹ nhân tóc bạc mắt đỏ của ta - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-03-05 06:09:00
Lượt xem: 2

Sau khi gặp hai đứa trẻ, Tần Thượng thư mới bắt đầu giải thích về nghi lễ phong thưởng tại Phượng Hoàng Đài vào ngày hai mươi tháng Giêng.

Thẩm Nguyên Tiêu suy nghĩ một lát rồi đề nghị: “Nếu vậy, tại sao chúng ta không đến Phượng Hoàng Đài diễn tập trước? Để tránh thất lễ trước Hoàng thượng, chắc chắn phải kiểm tra trước Phượng Hoàng Đài. Cao bao nhiêu, đi bao nhiêu bước, chỉ khi nhìn thấy trước mới có thể sắp xếp kỹ càng, không để xảy ra sai sót.”

Tần Thượng thư thầm nghĩ, quả nhiên là con gái của tướng quân, trong lời nói thể hiện rõ sự dũng cảm.

“Cha cũng nghĩ vậy!” Thẩm Phong Niên vỗ đùi, vui vẻ tán đồng.

Tần Thượng thư nhanh chóng can ngăn sự hào hứng của hai cha con, khuyên: “Ngày mai, để ngày mai! Bản đồ lễ nghi của Phượng Hoàng Đài vẫn ở trong cung. Ngày mai, chúng ta xem qua bản đồ, ta sẽ giải thích sơ qua rồi cùng đi tập dượt…”

Chuyện cứ vậy mà quyết.

Sau khi chuyện chính xong xuôi, Thẩm Phong Niên lại nói: “Tần đại nhân, ta còn có một chuyện riêng muốn hỏi ngài.”

May

“Tướng quân đừng khách sáo, cứ nói.”

“Tam điện hạ… chính là Tam điện hạ của Đại Chiêu, Tần Thượng thư biết cách nào để bái kiến ngài ấy không? Cần phải viết bái thiếp, hay là…”

“Ồ?” Tần Thượng thư không ngờ Thẩm Phong Niên lại đột nhiên nhắc đến Tam điện hạ, bối rối một lúc rồi tò mò: “Tướng quân có việc muốn xin ý kiến Tam điện hạ sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-my-nhan-toc-bac-mat-do-cua-ta/chuong-4.html.]

“Cũng không hẳn.” Thẩm Phong Niên nhẹ nhàng vỗ tay con gái Thẩm Nguyên Tiêu, “Tam điện hạ đã ban ân cho gia đình ta. Nguyên Tiêu có thể ra đời đều là nhờ vào việc thiện của Tam điện hạ năm xưa. Giờ trở về kinh thành, ta muốn đến tận nhà tạ ơn.”

“Trước khi đến cần gửi bái thiếp.” Tần Thượng thư hướng dẫn, “Tướng quân chỉ cần ghi rõ lý do, cho người đưa đến phủ Tam vương ở hẻm Chu Tước phía Đông thành, đặt bái thiếp dưới chân sư tử đá rồi gõ cửa ba cái, về nhà chờ tin tức là được.”

“Chỉ có điều…” Tần Thượng thư lại nói, “Tam điện hạ vốn không thích gặp người. Ngay cả Hoàng thượng, quanh năm cũng chỉ gặp được vài lần, còn Tam vương phủ thì không ai có thể vào, nên việc tướng quân mong được diện kiến e rằng sẽ không như ý.”

“Không sao, đa tạ ngài.” Thẩm Phong Niên chắp tay cảm ơn.

Trước khi xuống xe, Tần Thượng thư dường như nhớ ra điều gì, dặn dò thêm: “Còn nữa, Tam điện hạ tính tình có phần kỳ lạ. Theo kinh nghiệm, tướng quân nên chọn người viết chữ đẹp để chép lại bái thiếp.”

Ông hạ giọng, ghé lại gần nói thêm: “Nghe nói nếu chữ trên bái thiếp không đẹp, Tam điện hạ sẽ thấy nhức đầu mà trả lại, kèm theo hai chữ lớn — ‘Luyện lại’.”

Thẩm Nguyên Tịch ngồi trong nội viện, cẩn thận sắp xếp những cuốn sách và thư tịch từ Bắc Mạc mang về. Trước khi lên đường đến kinh thành, nàng đã tặng phần lớn sách quý của mình cho người khác, chỉ để lại những cuốn thật sự không đành lòng chia tay, phải vượt ngàn dặm đem theo.

Nói là sắp xếp, thực ra chỉ là cái cớ để có dịp xem lại. Chẳng mấy chốc đã tới trưa, ánh mặt trời bị mây che khuất, trong sân nổi lên một làn gió nhẹ, Nguyên Tịch khẽ ho vài tiếng, rồi quấn tấm áo lông cáo bên cạnh vào người, quấn kín cả cổ, sau đó đặt sách lên bậc thềm trên cùng, ngồi xổm dưới thềm tiếp tục đọc.

Thể chất nàng vốn yếu ớt, dù dựa vào tinh thần bất khuất mà mỗi ngày đều cùng Tiết Tử Du luyện kỵ mã b.ắ.n cung, nhưng cũng không thể luyện thành một thân thể khoẻ mạnh, sức lực mãi chẳng nâng lên được. Thời tiết nóng lạnh thay đổi nàng cảm nhận rõ hơn người bình thường, mỗi khi giao mùa lại phải uống bổ dược mấy ngày.

Quấn chặt mình trong áo ấm, nàng tiếp tục giữ tư thế kỳ lạ mà xem sách. Sách cũng chẳng phải chính thư, chỉ là vài câu chuyện kỳ bí đêm khuya, nhưng nàng lại xem đến say mê. Mái tóc buộc hờ từ sáng đã xổ ra, từng lọn tóc buông xuống trên trang sách, đến khi muốn lật trang, nàng mới hơi ngẩng đầu, động đậy cổ rồi gạt tóc ra sau. Nhưng chưa bao lâu, tóc lại rũ xuống trang sách.

Loading...