Phu quân mỹ nhân tóc bạc mắt đỏ của ta - Chương 26
Cập nhật lúc: 2025-03-05 06:15:34
Lượt xem: 1
Đây cũng là lần đầu tiên Thẩm Phong Niên dự buổi chầu triều sau khi về kinh, vị trí ngồi ở bên trái hàng thứ hai.
Khi Hoàng đế bước vào, ông thấy rất rõ, sắc mặt Hoàng đế cực kỳ tốt, tinh thần phấn chấn, mắt mày rạng rỡ, vui vẻ tột cùng, ngay cả bước chân cũng đầy vẻ đắc ý.
Triều phục đỏ tươi phủ xuống, đợi cung nhân xướng đọc xong, Hoàng đế không đợi Thẩm Phong Niên kịp lên tiến đã mở lời, việc đầu tiên là ban chiếu chỉ tứ hôn, còn phong cho nàng danh hiệu “Nghi Phi.”
Hai bên văn võ bá quan đều chúc mừng Hoàng thượng , chúc mừng Thẩm Phong Niên, trên triều đình tràn ngập không khí vui vẻ, ấm áp và hài hòa.
Hoàng đế hơi nghiêng người, giọng điệu như đang nói việc nhà: “Đây là thánh chỉ do trẫm đích thân viết, không biết Nghi Phi sau khi nhìn thấy sẽ có ý kiến gì.”
Có vẻ như ngài thật sự muốn biết phản ứng của Thẩm Nguyên Tịch khi nhận được hôn chỉ.
Thẩm Phong Niên đành nghiến răng cảm tạ, nhưng lúc đứng lên, trong lòng thoáng hiện lên gương mặt của con gái, suýt chút nữa không kìm được mà bật khóc ngay tại chỗ.
Sau buổi triều, thái giám bên cạnh Hoàng đế nâng hôn chỉ, mang theo đợt lễ vật đầu tiên, vừa tấu nhạc vừa hướng về phủ tướng quân mà đưa tới.
Thẩm Nguyên Tịch đã sớm bị lôi dậy, nhóm người từ trong cung đến báo trước còn chu đáo mang theo một ma ma, đứng bên cạnh hướng dẫn nàng mặc trang phục chỉnh tề, từ sớm đã chờ ở cửa phủ tướng quân, chỉ đợi hôn chỉ tới sẽ tiếp nhận một cách trịnh trọng.
Ma ma đã căn dặn ba lần về cách đứng dậy, cách nhận hôn chỉ, nhận xong thì phải hồi đáp như thế nào.
May
Thẩm Nguyên Tịch gật đầu qua loa, miệng lẩm nhẩm những bước cần làm, vừa xoa xoa thái dương nhức nhối. Da đầu nàng bị kéo căng do kiểu tóc, cả người như bị một sợi dây vô hình nâng lên, treo lơ lửng trên xà nhà.
Cuộc sống sau này, e là cũng sẽ chỉ như thế này thôi.
Tiếng nhạc đã đến gần.
Ma ma nở nụ cười tươi, tinh thần cũng phấn khởi.
Chỉ còn một khúc quanh nữa thôi, hôn chỉ sẽ tới nơi.
Thế nhưng tiếng nhạc đột nhiên ngừng bặt, như thể bị ai đó bóp nghẹn ở cổ, “kẹt” một tiếng, không nghe thấy gì nữa.
Ma ma lộ vẻ căng thẳng, lẩm bẩm: “Làm sao thế này?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-my-nhan-toc-bac-mat-do-cua-ta/chuong-26.html.]
Đợi mãi cũng không thấy đội đưa hôn chỉ tới.
Ma ma sai một cung nhân đi xem thử tình hình, chẳng bao lâu sau, cung nhân ấy hớt hải chạy về, vẻ mặt vừa phấn khích vừa bối rối, nói: “Tam Điện hạ!!”
Ma ma: “?”
Cung nhân lớn tiếng hơn, rõ ràng rành mạch và đầy khí thế: “Tam Điện hạ đã đốt hôn chỉ rồi!”
Giọng hắn nghe đầy kích động, đến nỗi vừa dứt lời mới nhận ra, c.h.ế.t thật, đây là hôn chỉ cơ mà! Hoàng thượng tự tay viết đó! Sự việc này nghiêm trọng rồi!
Hắn vội vàng điều chỉnh lại vẻ mặt hoảng hốt, dè dặt nói: “Là Tam Điện hạ, Tam Điện hạ đã đốt hôn chỉ, bảo Cảnh công công dẫn mọi người quay về.”
Ma ma: “A?!”
Thẩm Nguyên Tịch chớp chớp mắt, cũng thốt lên: “A?”
Ma ma sững sờ đến ngây người: “Tam Điện hạ? Cảnh công công? A? Sao lại quay về rồi? Vậy hôn chỉ này có còn tuyên không?”
Cung nhân đáp: “Tôi không biết nữa!”
Ma ma không cam lòng, lại hỏi: “Nguyên văn Tam Điện hạ nói thế nào? Nói lại rõ ràng cho ta nghe!”
Cung nhân đáp: “Lúc tôi đến, hôn chỉ đang nằm trong tay Tam Điện hạ, ngài ấy lập tức ‘xoẹt’ một cái, đốt sạch hôn chỉ. Sau đó tôi nghe thấy Tam Điện hạ nói với Cảnh công công…”
Hắn hắng giọng, bắt chước: “Cút về.”
Sau khi trở về từ khung cảnh náo nhiệt ở Phượng Hoàng đài, Tam Điện hạ lại tiếp tục chịu cảnh mất ngủ.
Mặt trời mùa đông không gay gắt, ánh sáng chiếu lên da cũng không gây cảm giác nóng rát rõ rệt. Hoặc cũng có thể ánh sáng đó càng làm chàng bình tĩnh suy ngẫm hơn.
Lá thư gửi cho mẫu thân đã được gửi đi, để cẩn thận hơn, chàng còn để cho một con quạ đích thân mang đi. Sau khi xua đuổi lão già phiền phức đó đi, Tam vương phủ càng trở nên tịch mịch.