Phu quân mỹ nhân tóc bạc mắt đỏ của ta - Chương 22
Cập nhật lúc: 2025-03-05 06:09:34
Lượt xem: 1
Khoác lên chiếc áo gấm tím khói, tiện tay kéo chiếc áo choàng trắng như tuyết trùm lên đầu, Tam Điện hạ như một làn khói tuyết, nhẹ nhàng bước vào ánh dương.
Trên Phượng Hoàng Đài, tiếng cười rộn ràng tưng bừng.
Vị Hoàng đế hiện tại của Đại Chiêu chưa quá ba mươi, vẫn đang ở độ tuổi tráng niên. Theo lời đồn, ngài là một vị Hoàng đế thích phô trương, cũng yêu mỹ nhân, lại có phần phong lưu đa tình.
Dù chẳng phải hôn quân, ngài cũng từng nghĩ đến việc làm một kẻ say mê tửu sắc đến lú lẫn, nhưng tiếc thay, ngài quá thông minh, muốn làm hôn quân cũng không nổi, ngay cả phong lưu cũng chỉ đạt đến tầm “sành sỏi” mà thôi.
Vị Hoàng đế phong lưu ấy tên là Tiêu Minh Tắc, diện mạo cũng khôi ngô, khi không cười đã mang chút ý cười, còn khi cười lại hoàn toàn là dáng vẻ của một con hồ ly ranh mãnh.
Vương Phất quả không đoán sai, Thẩm Nguyên Tịch không nhất định phải nhập cung, nhưng việc nàng vào cung là điều tốt đẹp. Hoàng đế cũng có ý định trao tặng “ân thưởng” này cho Thẩm Phong Niên.
Tuy nhiên, biết Thẩm Phong Niên có một con trai nuôi, Hoàng đế bèn để lại một đường lùi, tạm gác chuyện này không vội. Trước hết là tổ chức đại lễ phong thưởng công thần cho rầm rộ, trong lúc đó ngài cũng sẽ xem qua con gái của Thẩm Phong Niên.
Nếu ngài thật sự không có hứng thú, Thẩm Phong Niên lại không muốn dâng con gái vào cung, chỉ cần Thẩm Phong Niên nói Thẩm gia và Tiết gia đã định hôn ước từ trước, chẳng quan trọng thật hay giả, ngài cũng vui vẻ thuận nước đẩy thuyền.
Buổi đại lễ phong thưởng diễn ra suôn sẻ, bách tính hứng khởi hô vang vạn tuế.
Tiêu Minh Tắc rất hài lòng, ngài đã biết, việc trao lễ này cho Tĩnh Vương đảm bảo mọi thứ sẽ trôi chảy.
Đến lúc tự tay giao ấn trượng đại tướng quân cho Thẩm Phong Niên, ông nâng biểu chương của Mạc Bắc Thập Tam Quận, dẫn con gái và con trai nuôi chậm rãi tiến lên bậc thềm.
Tiêu Minh Tắc liếc mắt nhìn qua tiểu cô nương đứng bên cạnh Thẩm Phong Niên.
Ừm, dáng vẻ tầm thường, dung mạo… cũng thường thôi.
Ngài nghĩ thầm, nếu nàng muốn vào cung thì vào cũng được, không vào cũng không sao, dù gì ngài cũng không mấy hứng thú với Thẩm Nguyên Tịch.
Đợi người đến gần trong gang tấc, dừng lại dưới bậc thềm, Tiêu Minh Tắc lại nghĩ, nhìn thoáng qua thì không ấn tượng, nhưng nhìn kỹ một lúc lâu lại thấy cũng ra dáng tiểu mỹ nhân.
Lễ quan trải thánh chỉ ra, theo bản mà đọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/phu-quan-my-nhan-toc-bac-mat-do-cua-ta/chuong-22.html.]
Lễ quan vừa đọc xong, từng vật phẩm cũng lần lượt được dâng lên.
Đều là những thứ mang tính nghi thức, những lời này, Tiêu Minh Tắc đã thuộc làu, trong đầu thầm đọc theo mấy câu, thẫn thờ nhìn từng cung nhân bưng khay lễ vật tiến lên, hành lễ, trưng ra rồi lại lui xuống.
Cuối cùng đến lượt Hoàng đế tự mình cầm lấy ấn trượng trên khay trao cho Thẩm Phong Niên.
Tiêu Minh Tắc vừa vươn tay, tay trượt, khay nghiêng, khiến ấn trượng rơi xuống.
Bên cạnh lễ quan còn chưa kịp kêu lên, Thẩm Nguyên Tịch đã nhanh tay đổi thế, một tay vẫn ôm bài vị mẫu thân, còn tay kia hứng lấy ấn trượng, thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm một câu: “Nguy hiểm thật.”
Bầu không khí lặng đi, thời gian như ngưng đọng.
Thẩm Phong Niên không dám ngẩng đầu, khẽ ho một tiếng: “Khụ… trả lại đi.”
Thẩm Nguyên Tịch ngẩn người một lúc, ngẩng lên nhìn hoàng đế, thấy ngài hơi nghiêng đầu đánh giá mình, nhưng không có vẻ gì tức giận. Thẩm Nguyên Tịch lặng lẽ và nhẹ nhàng đặt lại ấn trượng vào khay, còn khẽ đẩy khay về phía Tiêu Minh Tắc.
Xong xuôi, nàng giơ bài vị mẫu thân lên, che nửa khuôn mặt, đôi mắt to nhanh chóng lướt qua Tiêu Minh Tắc rồi trôi đi nơi khác.
Đôi mắt ấy linh động vô cùng. Trông thật thú vị!
May
Tiêu Minh Tắc bật cười: “Ha!”
Tinh thần ngài phấn chấn hẳn lên!
Nữ nhi nhà Thẩm Phong Niên thật là thú vị!
Nhìn lại Thẩm Phong Niên, ánh mắt Tiêu Minh Tắc như đang nhìn một người thân, đầy vẻ thân thiết.
Ngài thậm chí còn nghĩ, sau khi ban xong lễ cuối, sẽ lập tức tặng Thẩm Phong Niên một đại lễ nữa, phong cho Thẩm Nguyên Tịch làm phi ngay tại đây.