Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 99:: Đại Kết Cục (Thượng) (3)

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, hiện thực đang cho nàng , rằng hãm trong nhà tù là bởi vì một chính vẫn luôn coi là bằng hữu. Mình màng sinh t.ử nghĩ cách cứu viện , nhưng vì hoàng TV của , vì thiên thu đại nghiệp của Đông Lăng mà tính kể nàng, chuyện thể , nàng thể chấp nhận ?

Nghĩ thể, ánh mắt1nàng về phía Hoàng Phủ Dạ, tràn đầy vẻ đau đớn và dám tin! Lúc đầu là sư phụ của , về là Hồ, hiện nay, đến cả Hoàng Phủ Dạ cũng phản bội sự tín nhiệm và tình hữu nghị của nàng ư?!

Nàng hỏi xong, Hoàng Phủ Hoài Hàn hừ lạnh một tiếng, đầu , lạnh lùng trả lời nàng một câu: “Nếu , cho rằng thế nào?”8Lúc cũng dùng động tác tay, xiềng xích Hoàng Phủ Dạ cũng tháo bỏ.

Một câu của , khiến cho lòng Nam Cung Cẩm đ.á.n.h xuống đáy cốc! nàng cũng tin tưởng, ánh mắt chỉ mang theo một tia hi vọng cuối cùng Hoàng Phủ Dạ, giọng trong trẻo của nàng mang theo vẻ băng hàn nay từng : “Hoàng2Phủ Dạ, cho ! Ta chính miệng !”

Cả Hoàng Phủ Dạ Đã cứng ngắc, cảm nhận cảm giác đau đớn , bên tại vẫn còn vang vọng lời của hoàng , cảm giác trái tim như đang bóp nghẹt từng cơn! Hắn dám mở miệng, thậm chí là dám suy nghĩ tới khi mình4nói đáp án hoàng , ánh mắt nàng sẽ như thế nào. Chỉ cần nghĩ tới việc nàng dùng ánh mắt tràn ngập hận ý để , cảm thấy đau đớn đến thể thở nổi!

Thấy ngây lời nào, lòng Nam Cung Cẩm cũng từ từ lạnh . Nàng chòng chọc đôi mắt màu tím của khỏi miệng từng chữ từng chữ một: “Hoàng Phủ Dạ, cho , chuyện thật sự là do cùng tính kế ? Bởi vì nhớ rõ từng đáp ứng với rằng nếu gặp rủi ro, đó là núi đao biển lửa cũng xông , cho nên liền lợi dụng điều để tỉnh kế đúng ?”

Lợi dụng tình hữu nghị của nàng đối với để tính kể, ! Được lắm!

Câu hỏi bén nhọn của nàng khiến cho Nam Cung Cẩm hồi lâu, trong lòng căng lên, co rút đau đớn, trái tim như đao cắt. Cuối cùng, khuôn mặt còn diễm lệ hơn so với con gái hiện lên một nụ khổ: “Thật xin !”

Nói xong, còn dám liếc nàng một cái nào, ngoài cửa. Hắn chỉ thể xin , lừa dối nàng, nhưng cũng thể thật, như thể thể một câu “Thật xin !” , tình huống thế , xin chính là cách ngâm thừa nhận nhất!

Khi bước chân của đến ngoài cửa, Nam Cung Cẩm cũng chán nản bệt xuống, nàng thà ràng bởi vì chính vô dụng, mà Hoàng Phủ Hoài Hàn bắt , chứ nguyện ý thấy bằng hữu của biến thành kẻ địch chỉ trong một đêm!

Hoàng Phủ Hoài Hàn ánh mắt nàng bỗng nhiên ảm đạm xuống, trong đôi mắt màu tím đen của bỗng hiện lên một tia gì đó, lòng cũng mềm nhũn xuống một nửa. Hắn mãi vẫn nhấc chân lên, cuối cùng thì hừ lạnh một tiếng, !

Hắn như thế, là để triệt để cắt đứt quan hệ giữa Dạ và cô gái , hi vọng coi là ruột, tín nhiệm nhất, một ngày nào đó trong tương lai bởi vì một cô gái mà phản bội chính . Cũng là để cho cô gái nhận một bài học, để biểu hiện cơn tức hẳn nghẹn trong lòng một thời gian dài như !

kỳ quái là, mặc dù thành công kích nàng, thấy nàng khó chịu, nhưng trong lòng của cũng cao hứng! Còn Nam Cung Cẩm vẫn một mực ngơ ngác đất, nàng đột nhiên cảm thấy lạnh, lạnh đến nỗi nàng vòng tay ôm chặt lấy chân . Dạng tình cảm chân thành tha thiết còn thể là giả dối, thì còn cái gì là thật? Trên đời , gọi trừ Bách Lý Kinh Hồng, còn ai để nàng thể tin tưởng nữa đây?

Trong ngự thư phòng.

Hoàng Phủ Dạ quần áo tả tơi, ngự án, trông còn vẻ tùy tiện như lúc nữa. Đôi mắt đào hoa tà mị cũng còn vẻ kính trọng đối với Hoàng Phủ Hoài Hàn nữa, mà trong đó xen lẫn một cảm xúc khó mà tả rõ .

Mùi m.á.u tươi tràn ngập bộ đại điện. mặt của , cũng vẻ đau đớn khó nhịn, như là căn bản cảm thấy đau đớn .

Mà ở long ỷ, vẫn là vị để vương cao quý vô song . Hắn mặc một t.ử kim sắc long bào, cả đôi mắt màu tím xám sắc lạnh , tất cả đều biểu hiện sự cao quý, tượng trưng cho chí cao vô thượng! Màu tím, đời là màu sắc biểu hiện cho sự cao quý, trầm , ở kẻ đó phát huy vô cùng tinh tế.

Đội trầm mặc thật lâu. Cuối cùng, giọng khàn khàn do nhiều ngày uống nước của Hoàng Phủ Dạ vang lên: “Vì g.i.ế.c ?” Những ngày , đến thẩm vấn , hỏi mục đích ẩn nấp ở Đông Lăng nhiều năm như là gì. Những tất nhiên đều là hoàng phái tới, chỉ cảm thấy buồn , tình cảm nhiều năm như thế, mà đối phương chút nào, còn đến thẩm vấn, nên cũng nhiều lời một câu. Bình yên chờ c.h.ế.t trong lao ngục.

Cho tới bây giờ, vẫn cảm thấy chuyện xảy ngày hôm nay thật sự là thể tưởng tượng nổi! Hoàng bắt hẳn , mục đích là để dẫn nàng tới cứu ? Hơn nữa, dẫn nàng tới, cũng bắt nàng, tại còn bức bách thừa nhận mặt nàng rằng cũng tham gia kế hoạch , ý là cũng tính kể nàng ?

Hắn thật sự rõ! “Như như trẫm thật sự g.i.ế.c , hoặc là trẫm thật sự tín nhiệm , cho rằng, để còn sống đến thời điểm ?” Giọng lạnh như băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn vang lên từ long ý. Nếu như thật sự hoài nghi thì những thẩm vấn cũng đủ để lột của một lớp da, thể chỉ thương ngoài da thế .

Hoàng Phủ Dạ khổ một tiếng, khuôn mặt còn diễm lệ hơn so với con gái tràn đầy đau đớn: “Cho nên tất cả chuyện chẳng qua chỉ là diễn trò, mà mục đích thì chỉ vì Tiểu Cẩm Cẩm. Thế nhưng mà hoàng , hiểu, tại thừa nhận đây là kế sách của ?”

Chuyện , rõ ràng . Nếu như thừa nhận, thì chính thức đẩy giao tình của và Tiểu Cẩm Cẩm đến đường cùng! Sau nay, ngay cả bằng hữu cũng . , tình huống như , thể thừa nhận, nếu thì cách nào đảm bảo an của Đạm Đài Minh Nguyệt! Vượng chân chính của , vì để nhận với ngại từ vạn dặm phương xa tới đây, thậm chí vì lo lắng an của nỡ rời . Hắn há thể bởi vì sự ích kỷ của bản , bất hòa với Tiểu Cẩm Cấm mà bỏ mặc sinh t.ử của ?

Nhận thấy sự giày vò trong lòng , Hoàng Phủ Hoài Hàn nhúc nhích chút nào. Chỉ lạnh lùng : “Trẫm cũng chỉ vì cho thôi! Chỉ triệt để cắt đứt quan hệ với nàng , mới thể nhận thức rõ ràng phận của , mới thể ngoan ngoãn chuyện của ! Lui một bước mà , chuyện đó trẫm cho , nhưng nếu trầm cho , để phối hợp với trẫm để bày xuống bố cục mà đợi nàng nhảy , để đáp ứng ?”

Lời , khiến cho Hoàng Phủ Dạ triệt để trầm mặc. Trong lòng của rõ ràng, nếu chính nguồn gốc sự việc, nếu như đó hoàng với , vì lợi ích của hoàng thất, nhất định cũng sẽ đáp ứng. Nghĩ thông chuyện , cũng còn dây dưa suy nghĩ nhiều thêm, chỉ lạnh nhạt : “Sẽ!”

Một chữ rơi xuống, đôi mắt đào hoa tà mị cũng nhẹ nhàng nhắm . Lông mi thật dài run rẩy, thể hiện rõ sự ai trong lòng . Nửa đời của , điều mà thấy, chỉ là quần áo lụa là, nên , chỉ cẩm tú phồn hoa. Còn hào quang quanh , nhưng, nỗi bi ai của , cho tới bây giờ cũng ai thể hiểu !

Hoàng quyền là cái gì, hoàng thất Đông Lăng là cái gì? Đối với , chẳng là cái gì cả. , thiểu hoàng thất một phần ân tình thể trả ! Mười hai năm , phụ hoàng... thể coi như là phụ hoàng . Người mà gọi là phụ hoàng đó, khi lâm chung, triệu kiển chính chứ Đại hoàng . Ông đưa một khối ngọc bội cho , , của hoàng thất Đông Lăng, là do năm đó ông du lịch với Hoàng hậu Đông Lăng Nạp Lan Tuyết nhặt . Khi đó đầu của va tảng đá, mất trí nhớ, quên mất là ai.

Mà khi đó, sinh đôi của Hoàng Phủ Dật là Hoàng Phủ Khắc bệnh mà c.h.ế.t, dung mạo cực kỳ tương tự với Hoàng Phủ Dật, đôi mắt giống với đôi mắt khác thường của Hoàng Phủ Hoài Hàn, bọn họ nghĩ rằng xuất hiện là vì trời cao cho bọn họ đứa bé . Cho nên mới thu dưỡng , chăm sóc như một hoàng tử, đồng thời cũng đè ép chuyện xuống hết sức, hầu như là nào , cũng liền trở thành một hoàng t.ử điện hạ Đông Lăng cao quý!

Mà cái ngọc bội , là đeo khi bọn họ nhặt . Phụ hoàng là nếu điều tra thể của , thì thể dùng nó để thăm dò.

Huyết thống hoàng thất chấp nhận lẫn lộn, điều ai cũng . Cho nên bí mật , mãi cho đến khi phụ hoàng lâm chung, cũng cho bất cứ kẻ nào, bao gồm cả Đại hoàng của , mà chỉ cho chính . Hắn còn nhớ rõ ông lão cho dù thoi thóp những vẫn còn uy nghiêm với : “Dạ nhi, mặc dù con là con ruột của trẫm, nhưng nhiều năm qua, trẫm vẫn một mực coi con như con ruột mà đối đãi! Đáp ứng với trẫm, bí mật , cho ai, cũng cần cho cả Đại hoàng . Tính tình nó đa nghi, nếu như mà , tất nhiên sẽ bất lợi đối với an nguy của con!”

Mỗi câu mỗi chữ, đều là suy nghĩ cho an nguy của . Vốn trong lòng chút cam lòng. Mặc dù Đại hoàng ưu tú, nhưng cũng kém nửa phần, tại phụ hoàng truyền ngôi cho Đại hoàng ? , khi bí mật , hiểu , rõ ràng.

Sau , phụ hoàng ban cho một tờ thánh chỉ, nội dung thánh chỉ là cho dù phạm sai lầm gì, cũng thể miễn đổ tội c.h.ế.t. Cũng là bởi vì phụ hoàng tính tới một ngày phận Đại hoàng . Phụ hoàng cũng dặn dò , phụ tá cho Đại hoàng thật .

Từ đó trở , liền nợ hoàng thất Đông Lăng một phần ân tình thể nào trả nổi! Ân cứu mạng, ân nuôi dưỡng, còn cả ân tình phụ hoàng đến c.h.ế.t vẫn lo lắng cho an nguy của ! Hắn thể báo đáp ? Sao thể báo đáp cho ? Cho nên, qua nhiều năm như , vẫn luôn tuân theo nguyện vọng của phụ hoàng, tận tâm tận lực phụ tả Đại hoàng , trong tay ôm một chút quyền lợi nào, chuyện đều lấy Đông Lăng đầu. Thậm chí để che giấu bản , hẳn lưu luyến với lầu xanh quán rượu, trở thành Vương gia phóng đãng nhất Đông Lăng, chính là đế Đại hoàng băn khoăn lo nghĩ gì về .

Còn Đại hoàng , cũng vô cùng tín nhiệm , thái độ đối đãi cũng là ruột thịt. Vốn hẳn một chút cam lòng, nhưng cũng tan biến sự tâm ý bảo vệ của đối phương. Cuối cùng, những chuyện liên quan đến cuộc đời cũng biến thành trống rỗng, trong lòng, trong đầu chỉ còn hoàng thất Đông Lăng, chỉ còn lợi ích của hoàng thất Đông Lăng! Đến mức mà về , khi Đạm Đài Minh Nguyệt điều tra về thể của , dồn đến mặt , cũng nhận . Bởi vì , dù nhận nhận, cũng thể trở thảo nguyên. Thế thì cớ gì để cho Minh Nguyệt ngóng trông trở về: Cái mạng của là do hoàng thất Đông Lăng cứu về, so với Hoàng Phủ Dật, Hoàng Phủ Vũ, bất kỳ nào khác, cũng trách nhiệm và mắc nợ nhiều hơn. Thế nên, cũng chỉ mãi mãi trói buộc ở đây! Mãi cho đến khi sinh mệnh kết thúc!

Khi đó, đầu động tâm với nàng, thổ lộ . Nàng nàng thể lựa chọn , bởi vì chính vĩnh viễn cũng đặt nàng vị trí thứ nhất. Khi đó, nắm lấy tay nàng, với nàng, chúng di di!

Từ nay trời cao biển rộng, mặc kệ những cái gọi là trách nhiệm hoàng thất .

, thế. Hắn trói buộc trong trách nhiệm và ân tình, cho dù là giống như Dật, quỳ ở ngoài cửa cầu hôn thì cũng , dám, mà vì phiền nhiễu tới hoàng . Phụ hoàng phụ tá hoàng , thể ngược ý chứ?

Cuối cùng, sinh hoạt trong cuộc đời , chỉ là chuyện nên mà thôi, còn sống thì còn nợ.

Mãi cho đến ngày đó, Hoàng bắt và Vương ở khách sạn, thể lấy thánh chỉ phụ hoàng lưu cho , nhưng lấy. Hắn nghĩ, nếu Hoàng lấy mạng của , thì lấy .

nữa, cũng còn gì cả.

Hắn nàng, cũng bởi vì ân tình đó mà thể về thảo nguyên. Điều còn duy nhất, cũng chỉ là chút tình cảm đó mà thôi, nếu ngay cả chút tình cảm đó cũng còn, thật sự còn gì để lo lắng. chính , hại cho nàng lao tù, thậm chí khiển cho hai bọn họ thể rơi cảnh đối địch với !

Bị thương! Thực sự thương! Thậm chí bây giờ hy vọng hô hấp, cảm giác, để mà thể nhận chuyện xung quanh, như thể sẽ giải thoát, như thể cũng sẽ khó xử khi kẹp giữa ân tình và tình yêu nữa.

Nghe thấy một chữ “Sẽ!” như thế, mày kiếm của Hoàng Phủ Hoài Hàn nhướng lên, giọng lạnh như băng: “Nếu như thế, thì trẫm gạt nàng thì gì khác biệt?” thế. Không gì khác biệt, khác biệt duy nhất chỉ là đối phương với mà thôi. Đôi lông mi thật dài của run rẩy nhẹ nhàng, giọng vẫn tà mị như : “Hoàng ... Không, Hoàng thượng, ngài bắt Tiểu Cẩm Cẩm là vì Thượng Quan Cẩn Duệ ?”

Hiện nay, điều hoàng ưu phiền nhất dĩ nhiên là Thượng Quan Cẩn Duệ. Mức độ ưu phiền vượt qua d.ụ.c vọng chinh phục thiên hạ của , bởi vì là một đế vương thông minh, hiểu rõ, diệt bên ngoài thì hết yên bên trong .

!” Hoàng Phủ Hoài Hàn thẳng thắn: “Nam Cung Cẩm nghĩ trẫm bắt nàng là để đổi lấy lợi ích từ Nam Nhạc. , nàng thật sự đoán sai, cho dù là Bách Lý Kinh Hồng chấp nhận dùng một nửa giang sơn để đổi, trẫm cũng nhất định hết diệt trừ cho Thượng Quan Cẩn Duệ!”

Quả thật là như thế. Chỉ điều là lúc ngờ tới chuyện chứ? Hẳn và hoàng đều dẫn Thượng Quan Cẩn Duệ , nhưng ngờ rằng đối phương dùng cách để dẫn Thượng Quan Cẩn Duệ ! Trong khách sạn, chỉ thấy Hoàng phẫn nộ, chỉ thấy khuôn mặt thất vọng đến cực điểm của , cho nên che đậy bởi biểu hiện của đối phương. Cho rằng thật sự lấy tính mạng của . Mãi cho đến khi Tiểu Cấm Cấm tới cứu , thậm chí còn nhắc nàng một câu cần thận! “Thế, Hoàng thượng định xử lý... thảo dân thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-99-dai-ket-cuc-thuong-3.html.]

Lời của , khiến cho Hoàng Phủ Hoài Hàn lên. Giày Bàn Long giẫm sàn nhà từ bạch ngọc, chậm rãi tới bên cạnh , đưa tay đặt lên vai , đôi mắt màu tím xám tràn đầy vẻ chăm chú, từng chữ một: “Dạ, mặc dù ruột thịt của , nhưng, trẫm một mực coi ruột thịt. Cho nên, chỉ cần trẫm còn sống, vĩnh viễn là vương tôn quý của Đông Lăng , điều , cho dù là ai cũng thể đổi !”

Giọng lạnh lùng, âm vang hữu lực!

Hoàng Phủ Dạ mở mắt , nhưng trong lòng thì khổ ngừng, hiện nay tình nguyện một ít lời quyết tuyệt của hoàng , để dũng khí chặt đứt quan hệ giữa với Đông Lăng. , đến một bước , mặc dù bọn ruột thịt, thậm chí còn là của hoàng thất nước khác, mà Hoàng Phủ Hoài Hàn vẫn nguyện ý cho vinh dự và tín nhiệm như thế, thì thể vong ân phụ nghĩa ?

“Được , xuống rửa ráy sạch sẽ ! Mấy ngày nay, chịu khổ . Sự chân thành của đối với Đông Lăng, đối với trẫm, trẫm , mặc kệ chân thành đối với trẫm, trẫm cũng thèm để ý. Trẫm chỉ là, là chân tay của trẫm, là ruột thịt!” Đôi mắt tím xám của Hoàng Phủ Hoài Hàn chằm chằm , trong ánh mắt tràn đầy sự chăm chú và chân thành, một chút hoài nghi nào, càng vẻ thăm dò.

Hoàng Phủ Dạ một lúc, nhếch môi yếu ớt gật nhẹ đầu : “Vậy còn, Đạm Đài Minh Nguyệt...” “Đệ yên tâm, trẫm sẽ g.i.ế.c ! Hiện nay Mạc Bắc rời khỏi chiến tranh thiên hạ, trẫm cũng cần thiết gây thù hằn khắp nơi, chỉ giữ mấy ngày thối!” Giữ mấy ngày, chờ động tỉnh phía Mạc Bắc. “Vậy thì thần xuống !” Hoàng Phủ Dạ thở dài một trong lòng, .

Sau khi ngoài, Hoàng Phủ Hoài Hàn theo bóng lưng một lúc lâu.

Cho đến khi bóng lưng biến mất thấy gì nữa, một cô gái mặc cung trang màu đỏ lửa chậm rãi từ phía bình phong , dáng vẻ vẫn vô cùng ưu nhã, nghiêng tới khuôn mặt đế vương mà ái mộ sâu đậm mà thở dài: “Hoàng thượng, ngài như thế, quả thật là quá mức tàn nhẫn đối với Dạ Vương!”.

Nếu như chỉ bắt Nam Cung Cẩm, thì cần gì bắt bọn họ bất hòa chứ? Hoàng Phủ Dạ vì hoàng thất Đông Lăng mà từ bỏ tình yêu, còn ép bọn họ đến nỗi còn cả tình bằng hữu

Bàn tay đang chắp lưng của Hoàng Phủ Hoài Hàn nắm thật chặt, hồi lâu vẫn gì. Sao thế là quá mức tàn nhẫn đối với Da, nhưng chỉ thể , mới dám tuyệt đối tín nhiệm đối phương ! Một chữ tình , thể khiến cho điên cuồng đến trình độ nào, theo như chuyện của phụ hoàng và mẫu hậu, thể thấy rõ ràng! “Nàng cũng cảm thấy trẫm như là sai ?”

Nam Cung Ninh Hinh im lặng hồi lâu nhàn nhạt: “Làm để vương, ngài như thế, là sai!”

, trưởng mà như thế, là bất cận nhân tình tới cực điểm! Hoàng Phủ Hoài Hàn thở dài một , giọng lạnh như băng vang lên, mang theo một tia bất đắc dĩ mà chính cũng hiểu : “Trẫm tiên là một đế vương, đó mới là một trưởng!” Hắn là một để vương, thì nên việc của đế vương! Tình cảm , tự nhiên là đặt đại nghĩa quốc gia!

Một câu dứt, liền cất bước ngoài Dưỡng Tấm Điện, chỉ để một câu: “Đi về nghỉ sớm !”

Để Nam Cung Ninh Hinh nguyên tại chỗ, thật lâu cũng lấy tinh thần. Mãi cho đến khi đèn đuốc trong phòng cháy hết, con đường lớn phía cánh cửa phòng đang rộng mở còn hình bóng của , nàng mới thu hồi ánh mắt của về hướng Cung Phượng Nghi. Tình cảm cũng thắng hai chữ thiên hạ!

Người đàn ông ...

Ít ngày , thiên hạ sôi sục tin tức, Đổng Lăng Hoàng bắt Công chúa vương triều Nam Cung, mấy ngày sẽ xử trảm mặt , để cho bộ hạ cũ của vương triều Nam Cung triệt để mất hết hy vọng. Tin tức truyền , thiên hạ vô cùng sợ hãi!

Mà khi Bách Lý Kinh Hồng Mộ Dung Thiên Thu ngăn cản ở Thiệu Dương nhận tin tức , trong nháy mắt cũng vô cùng kinh ngạc. Hắn vốn cho là Hoàng Phủ Hoài Hàn bắt nàng, là để bức h.i.ế.p , ngờ là công khai phận Hoàng hậu Nam Nhạc của nàng, mà công khai phận Công chúa vương triều Nam Cung của nàng ?!

“Hoàng thượng, ngài nghĩ chủ ý của Hoàng Phủ Hoài Hàn là gì?” Hủy cảm thấy vô cùng thể tin nổi. Bách Lý Kinh Hồng trầm ngâm một lát, trong đầu bỗng nhiên lóe lên một tia sáng, giọng vắng ngắt của vang lên: “Thượng Quan Cẩn Duệ.” Ai cũng , quyền chỉ huy bộ hạ cũ vương triều Nam Cung là trong tay Thượng Quan Cẩn Duệ, kể cả g.i.ế.c Cẩm Nhi thì cũng tác dụng gì. Hành động của Hoàng Phủ Hoài Hàn chẳng qua là để ép cho Thượng Quan Cẩn Duệ xuất hiện, để giải quyết hết ưu phiền nội loạn của Đông Lăng. Nhìn tình hình , xem nội loạn của Đông Lăng trở thành mối họa lớn trong lòng của Hoàng Phủ Hoài Hàn! Nghĩ thế, dậy: “Đi Đông Lăng.” Hiện nay, nhất định tự tới đó, mới thể hóa giải chuyện .

“Hoàng thượng, nếu ngài , Thiếu Dương nhất định sẽ thất thủ, ngay đó chúng sẽ Mộ Dung Thiên Thu truy sát, Nam Nhạc tất nhiên sẽ đ.á.n.h chiếm!” Khi đó mới thật sự là thể nào cơ hội cứu viện Hoàng hậu Nương Nương. Chuyện , tự nhiên là hiểu . trong lòng xác thực là đang nóng như lửa đốt, mất Nam Nhạc, chỉ còn hai bàn tay trắng, kể cả cứu Cẩm Nhi, thì cũng gặp chuyện Hoàng Phủ Hoài Hàn và Mộ Dung Thiên Thu đuổi g.i.ế.c! Sau khi trầm mặc hồi lâu, : “Mở cửa thành! Nghênh chiến!”

Hiện nay, chỉ mau chóng đ.á.n.h bại quân của Mộ Dung Thiên Thu, mới thể thoát . Hủy dám tin mà trợn to đôi mắt: “Bệ hạ, ngài điển ?” Nam Nhạc hiện nay chỉ ba mươi vạn binh mã, nhưng đối phương sáu mươi vạn binh mã, gấp đôi bọn họ, hiện nay mà mở cửa thành ngoài thì chẳng tìm c.h.ế.t ? “Trẫm điển, điểm binh, theo trẫm khỏi thành huyết chiến.” Nói xong, áo choàng tung lên, khỏi phòng. Hủy thở dài một , cho dù là bất đắc dĩ, cũng chỉ thể đuổi theo.

Đông Lăng, trong mật thất.

Nam Cung Cẩm đất, cái lồng chế tạo bằng huyền thiết bỏ , mà tay nàng trói bằng huyền thiết ngàn năm. Cả vì Tỏa Hồn Hương mà một chút sức lực nào. Sau đó, một loạt tiếng bước chân vang lên. Một mặc một t.ử kim sắc long bào xuất hiện ở chỗ , chậm rãi đến mặt nàng, thoáng qua đồ ăn bên cạnh nàng, lạnh lùng : “Nàng tuyệt thực ư?” Sắc mặt Nam Cung Cẩm trắng bệch, dựa bức tường, một lời. Hiện nay, tin tức bên ngoài truyền bá thể nào, nàng đám thái giám với cung nữ bàn tán bên ngoài cũng hiểu rõ ràng. Nơi đặc biệt, bên ngoài âm thanh bên trong, nhưng bên trong rõ ràng âm thanh bên ngoài. Hoàng Phủ Hoài Hàn bắt nàng, chẳng qua là vì Duệ ca ca. Hiện nay đám thần t.ử còn xót của vương triều Nam Cung đang bạo động ở Đông Lăng, nếu diệt trừ Duệ ca ca, thể an tâm cho ? Thế nhưng nàng thể liên lụy tới Duệ ca ca chứ? Hắn và Mộc Nguyệt Kỳ vất vả lắm mới tới với ! hiện , đừng là tự sát, ngay cả sức lực để chuyện nàng cũng , biện pháp duy nhất chỉ là tuyệt thực, nếu như nàng c.h.ế.t , Duệ ca ca tự nhiên cũng sẽ tới đây.

Nhìn bộ dạng sống của nàng, trong lòng Hoàng Phủ Hoài Hàn bỗng nhiên hiện lên sự tàn bạo! Nhìn khuôn mặt tái nhợt của nàng, cũng rõ cảm giác trong lòng là gì, xổm xuống, lạnh lùng : “Nam Cung Cấm, cho rằng ăn cơm, trẫm sẽ cách nào ? Đại khái trẫm thể tìm một hình tương tự ngươi mà đặt ở đó, cũng thể dẫn Thượng Quan Cẩn Duệ tới c.ắ.n câu!” Nam Cung Cẩm lạnh lùng nhếch môi, giọng suy yếu đến nỗi hầu như thể thấy , trong mắt tràn đầy sự trào phúng: “Vậy ngươi cứ tìm , nếu ngươi thật sự khả năng tìm giả mạo để lừa gạt Duệ ca ca, ngươi cũng sẽ tốn công tốn sức bắt ... Không ?”

Hoàng Phủ Hoài Hàn giận dữ, đưa tay bóp miệng nàng, c.ắ.n răng : “Nam Cung Cẩm, trẫm quả nhiên đ.á.n.h giá thấp ngươi! Kể cả rơi tình trạng , ngươi cũng từ bỏ sự đối nghịch đối với trẫm!”

Lần , Nam Cung Cẩm gì nữa, bởi vì mệt mỏi, câu bộ sức lực của nàng.

“Ngươi tuyệt thực, sợ trẫm g.i.ế.c Hạ Đông Mai ?” Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh lùng nàng, xem xem nàng phản ứng thế nào.

, rõ ràng là tính sai .

Nam Cung Cẩm từ từ nhắm hai mắt , căn bản là thèm để ý tới . Hạ Đông Mai giao tình với nàng sai, nhưng Nam Cung Cẩm nàng bên nào nặng bên nào nhẹ. Địa vị Duệ ca ca trong lòng nàng quan trọng hơn Hạ Đông Mai nhiều, nàng là Thánh Mẫu cứu vớt thiên hạ, nàng chỉ quan tâm bảo vệ nàng quan tâm mà thôi. Tầm quan trọng của Hà Đông Mai quá nhẹ so với Duệ ca ca! Dù đó cũng là tỳ nữ trong cung của Hoàng Phủ Hoài Hàn, chỉ cần sợ mang tiếng bạo quân lưng, cứ tùy tiện mà g.i.ế.c.

“Ngươi!” Thái độ của nàng, khiến cho Hoàng Phủ Hoài Hàn phát hỏa một trận. Thấy nàng ý định hợp tác, tiếp tục : “Ngươi sợ trẫm tay với Dạ ?”

Hắn xong, Nam Cung Cẩm mở mắt , thưởng cho một nụ lạnh. Ánh mắt đó, phảng phất như , tuồng hí kịch của các ngươi, còn để ý tới sinh t.ử của , ngươi cảm thấy quá buồn ?

Ánh mắt , cũng khiến cho Hoàng Phủ Hoài Hàn cảm thấy thể gì! Lúc buộc Dạ thừa nhận chuyện là do bọn hợp lực bố trí, hiện nay tự nhiên cũng thể tự tát mặt khác ! Ngay đó, Nam Cung Cẩm nhắm nghiền hai mắt, cho dù gì, nàng cũng phản ứng gì. Hoặc lẽ là căn bản nàng ! Khi mà những lời của là rắm thối hết.

Hoàng Phủ Hoài Hàn uy bức dụ dỗ, dùng tất cả các biện pháp thể nghĩ , nhưng đem chút tác dụng nào! Nàng thờ ơ, mà thì như một con khỉ, cố sức diễn kịch, diễn cho một xem! xem căn bản là thèm xem!

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Mãi cho đến khi nhiệt độ căn phòng bởi vì khí tức bằng hàn tỏa mà lạnh xuống, mà Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng nhất quyết chịu thỏa hiệp, thái độ hợp tác rõ ràng, cuối cùng thì cũng dùng hết tất cả sự kiên nhẫn, nên thể nhịn nữa. Hừ lạnh một tiếng, dậy ngoài. “Không ăn thì đừng ăn, xem xem nếu c.h.ế.t đói thì trẫm nhíu mày một cái nào ?”

Sau khi Hoàng Phủ Hoài Hàn , ám vệ ở cổng thấy nàng dựa tường, bọn họ thầm nghĩ - điều! Nam Cung Cẩm căn bản là thèm để ý tới bọn . Nàng từ từ nhắm hai mắt , chờ nên tới đây. Đây là một tia hi vọng cuối cùng của nàng, nếu chịu giúp nàng, tình thế , sẽ thật sự là t.ử cục.

Cuối cùng, nàng cũng chờ tới thời điểm đó.

Buổi đêm thứ hai kể từ khi nàng tuyệt thực, một đàn ông mặc trang phục màu đỏ đẽ xuất hiện ở chỗ . Hắn tại cửa nàng hồi lâu, trong đôi mắt đào hoa tà mị lộ vẻ tả nổi, chậm rãi đến mặt nàng, cảm thấy bước chân chút thiếu tự tin. Một bước, hai bước, ba bước. Cuối cùng cũng : “Tiểu Cẩm Cẩm...”

Mắt phượng mở , ngẩng đầu lên , ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo. Ánh mắt , đ.â.m trong lòng khiến cảm thấy đau đớn, xổm xuống che mắt nàng : “Tiểu Cẩm Cẩm, đừng như ...”

Bị tay che đôi mắt, giọng mệt mỏi của Nam Cung Cẩm phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng: “Hoàng... Hoàng Phủ Dạ, chỉ hỏi , chuyện , cuối cùng là chủ ý của ?”

Tay Hoàng Phủ Da run lên một cái, chậm rãi thu hồi xổm xuống, trả lời câu hỏi của nàng, chỉ bê cái bát bên cạnh lên, dùng thìa đút cho nàng một thìa cơm. Chuyện , thể trả lời, nếu chủ ý của , thì thể đảm bảo an của Đạm Đài Minh Nguyệt, hoàng xưa nay đều . Cho nên hiện nay, cũng chỉ thể cố gắng lảng tránh vấn đề nên trả lời nàng. , dù thìa cơm ở bên miệng nàng, nhưng nàng ý ăn, đôi mắt phượng chỉ lạnh lẽo chằm chằm.

Ánh mắt quá mức lạnh lẽo, lạnh lẽo đến nỗi Hoàng Phủ Dạ cảm thấy cách nào mà thẳng. Hắn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng : “Tiểu Cẩm Cẩm, ăn một chút , cho dù vì bản , thì cũng nên suy nghĩ cho đứa bé trong bụng!”

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...