Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 96:: Vương Huynh Của Mạc Bắc Vương
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào một đêm tối mưa gió cổ quái, một nhân vật thần bí tới hoàng thành Đông Lăng.
Mà giờ khắc , xuất hiện mặt nhân vật thần bí là Dạ Vương Đông Lăng vang danh thiên hạ, Hoàng Phủ Dạ.
Đôi mắt đào hoa đầy tà mị của mở to, cưỡng chế sự chấn kinh và mất tự nhiên trong lòng mà đàn ông ngoại hình giống như đúc nhẹ : “Không Mạc Bắc Hoàng đêm hôm khuya khoắt tìm bản vương là chuyện1gì? Nếu như chuyện, mong là các hạ mau chóng , sắc trời tối, trong nhà còn mỹ nhân đang chờ!” Đạm Đài Minh Nguyệt thế, ngẩng đầu chằm chằm, tìm tòi gương mặt dấu vết sự bối rối, hoặc là sự trấn định, đáng tiếc, tìm điều gì. Đường xa vạn dặm mà đến, thật vất vả mới hôm nay đối phương ở chỗ , nhưng đối phương hề ý nhận , cam tâm nhận kết quả8như ?
Sau một lát trầm mặc, chậm rãi: “Vương , thật sự chịu nhận ?”
Hắn xong, Hoàng Phủ Dạ chấn động, chợt “soạt!” một tiếng, mở cây quạt xếp mạ vàng trong tay , phe phẩy phong lưu mà vạn phần ưu nhã, giọng phong lưu hoa lệ vang lên: “Tha thứ cho bản vương ngu dốt, thật rõ lời của Mạc Bắc Vương là ý gì. Bản vương là vương Đông Lăng, thể chịu hai2chữ Vương của các hạ chứ!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Vương , thiên hạ hai nào mà ngoại hình giống như thế ! Ngoại trừ , tuyệt đối là khác!” Giọng điệu của Đạm Đài Minh Nguyệt chắc chắn, đôi mắt cũng tương đương như đôi mắt đào hoa của Hoàng Phủ Dạ chằm chằm .
Hoàng Phủ Dạ , phe phẩy cái quạt mấy , để ý lắm mà : “Nếu như Mạc Bắc Vương trông thấy cửu hoàng đế của bản vương, cũng sẽ nói4như thế!” Dáng dấp của Hoàng Phủ Dật cũng giống bọn họ!
Lời kích thích Đạm Đài Minh Nguyệt đến cả lên, vô cùng vui mà : “ trong thiên hạ , tròng mắt màu tím nhạt, chỉ một !” Giọng điệu bén nhọn hơn ít, thật sự rõ, bọn họ là em ruột, nhưng Vương nhận!
“Mạc Bắc Vương, cố chấp như thế?” Mày kiếm của Hoàng Phủ Dạ nhíu , ánh mắt vẻ bất đắc dĩ.
“Bởi vì là trưởng duy nhất của trẫm, là vương ruột thịt cùng một sinh ! Cũng là duy nhất gầm trời vì trẫm mà dùng thể trẻ thơ của ngăn cản rắn độc!” Hắn nhớ rõ ràng, khi còn bé bọn họ ở trong ngự hoa viên chơi đùa, gặp một con rắn độc, mẫu phi dọa sợ hãi đến nỗi kêu to liên tục, chỉ Vương vẫn mặt : “Đệ , đừng sợ, ca ca bảo vệ !”
Từ đó về , Vương bắt đầu học nuôi rắn, là gặp rắn thì sợ nữa, cũng là để cho ai dùng rắn thương . Thực , bọn họ rõ ràng là lớn như , vương chỉ đời nửa canh giờ mà thôi, nhưng vương che chở như thế. Hắn thể nào chấp nhất cho ?
Chuyện cũ thế , khiến cho Hoàng Phủ Dạ cũng chút động dung, khóe môi giật giật, nhàn nhạt: “Không ngờ là tình cảm của Mạc Bắc Vương và vương thâm hậu như thế, khiến cho bản vương hâm mộ vô cùng!” Nói Xong, bền dậy.
Đạm Đài Minh Nguyệt chịu thả rời nến lớn tiếng : “Đạm Đài Minh Nhật, nếu vẫn kiên trì là vương của trẫm, thì cho trẫm bên hông của cái bớt hình mặt trời !” “Chuyện , bản vương trả lời với Mạc Bắc Vương , bản vương đường đường là Dạ Vương Đông Lăng, cởi áo cởi quần mặt khác là đạo lý gì!” Hoàng Phủ Dạ cũng đầu mà trả lời.
Thấy cho dù thế nào, giọng điệu vẫn lạnh lùng và cứng rắn, Đạm Đài Minh Nguyệt lạnh một tiếng: “Vậy thì , nếu vương thừa nhận, trẫm cũng miễn cưỡng, chỉ là trẫm là Mạc Bắc Vương, đến Đông Lăng, trình quốc thư, nếu Dạ Vương điện hạ là vương Đông Lăng, cũng nên chút chuyên cho Đông Lăng chứ, nên bắt trẫm đúng ?”
Lời khiến cho Hoàng Phủ Dạ nhíu mày , trong lúc nhất thời thật sự là nên trả lời thế nào, nhớ tới chuyện ngày đó ở Mạc Bắc nên cố láo: “Lúc bản vương Mạc Bắc, Mạc Bắc Vương cũng khó bản vương, cho nên hôm nay, coi như là bản vương trả ân tình cho Mạc Bắc Vương, để tâm như thế?”
“Ở Mạc Bắc, trẫm để , là vì trẫm là Mạc Bắc Vương, bộ Mạc Bắc đều do trẫm định đoạt. hiện nay Dạ Vương thả trẫm , nhưng nghĩ tới rằng, Đông Lăng Hoàng , thì sẽ cảm tưởng gì, sẽ đồng ý với hành động của ?” Đạm Đài Minh Nguyệt hôm nay quyết tâm bắt hẳn thừa nhận, từng câu từng chữ đều đ.â.m thẳng tim.
Hắn xong, Hoàng Phủ Dạ trầm mặc, lâu cũng phản bác .
Đạm Đài Minh Nguyệt thấy thái độ buông lỏng, lúc như là thấy một chút hy vọng như ánh rạng đông, cho nên tiếp tục cố gắng : “Vương , tìm hai mươi năm, thật sự tuyệt tình thế ? Hay là nỗi khổ gì?”
“Mạc Bắc Vương thật sự là suy nghĩ nhiều quá, bản vương là vương của ngươi, chắc chắn là . Nhiều lời vô ích, bản vương về phủ !” Hoàng Phủ Dạ xong thì cất bước .
“Vương , hạ nhân hầu hạ chuyện tắm rửa của phủ Dạ Vương, xác nhận bên hông một cái bớt. Lần đến, chẳng qua là tự thừa nhận mà thôi.” Thấy tới cổng, Đạm Đài Minh Nguyệt nếu còn , thừa nhận còn khó hơn.
Lời , quả nhiên khiến cho Hoàng Phủ Dạ ngừng bước, tiếp về phía nữa, lưng về phía Đạm Đài Minh Nguyệt im lặng hồi lâu khổ : “Nếu như , còn đến hỏi gì?”
“Đương nhiên là chính miệng thừa nhận! Vương , thật sự rõ, nếu chúng là ruột thịt, hơn nữa chính cũng , vì nhận với trở về Mạc Bắc?” Trong giọng điệu của Đạm Đài Minh Nguyệt mang theo sự đau thương khó nén.
Hoàng Phủ Dạ thở dài một , cũng tránh né nữa, cũng tránh né vô dụng, nhàn nhạt: “Ta cũng chỉ mới đây vài ngày, vốn là chỉ điều tra tới hoàng thất Mạc Bắc, mãi đến khi thấy ngươi, mới xác định. Chỉ là và hiện nay lập trường khác biệt, nhận cũng hẳn là !”
Đạm Đài Minh Nguyệt nghĩ như thế, nếu như là ruột thịt, cho là bất kỳ lý do gì mà nhận . Sau một lát, bỗng nhiên với Hoàng Phủ Dạ: “Vương , về Mạc Bắc cùng ?”
Hoàng Phủ Dạ khổ một tiếng, như là sớm đối phương nhất định sẽ lời , đây cũng là chuyện một mực trốn tránh, là nguyên nhân chịu nhận : “Ta là Dạ Vương Đông Lăng, thì vẫn luôn là Dạ Vương Đông Lăng, khả năng trở về Mạc Bắc.”
“Vì ? Chẳng lẽ Mạc Bắc thể cho phận cao quý như thế ? Vương , , thuộc về thảo nguyên, là nam nhi Mạc Bắc, chảy xuôi huyết thống vương thất Mạc Bắc. Nếu kiêng kỵ tạ vì vương vị, nguyện ý nhường vương vị!” Giọng điệu Đạm Đài Minh Nguyệt vô cùng thành khẩn và thoải mái cởi mở, khuôn mặt như trăng sáng của đây vẻ nghiêm túc.
Hoàng Phủ Dạ thể, đầu tiên là một tiếng lập tức lắc đầu, đang gì đó, sắc mặt chợt chăm chú , Đạm Đài Minh Nguyệt cũng nhíu mày, hai đồng loạt cổng, mà lúc cửa cũng mở , một tiếng quát lạnh vang lên, bộc phát sự tức giận là lãnh ý: “Quả nhiên là tình thâm!”
Vừa dứt lời, đám thị vệ nối đuôi mà , bao vây bọn họ , ngoài cửa một đó, dung mạo lãnh túc, thể nghi ngờ gì chính là Hoàng Phủ Hoài Hàn. Đôi mắt tím đen của tràn ngập sự thất vọng, chằm chằm Hoàng Phủ Dạ, ánh mắt như thế, khiến cho Hoàng Phủ Dạ chút kinh hãi, thậm chí còn dám thẳng , là hổ.
Đạm Đài Minh Nguyệt cũng ngờ Hoàng Phủ Hoài Hàn mai phục ở đây chờ , hiển nhiên chỉ chuyện mà Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng !
“Mạc Bắc Vương, từ khi chia tay đến giờ vẫn chứ!” Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh lùng chào hỏi, Đạm Đài Minh Nguyệt ký kết hiệp ước với Nam Nhạc, từ đó xé bỏ hiệp ước đây với bọn , chuyện , Hoàng Phủ Hoài Hàn nhất định sẽ quên.
Đạm Đài Minh Nguyệt khổ một tiếng, thoáng qua Hoàng Phủ Dạ chút luống cuống, đó nhàn nhạt với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Từ khi chia tay đến giờ, chuyện vẫn chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-96-vuong-huynh-cua-mac-bac-vuong.html.]
Diệp Châu, Nam Cung Cẩm đang hài lòng hưởng thụ sự yên tĩnh khó , chỉ đến bẩm báo: “Chủ nhân, tin tức mới nhất, Dạ Vương Đông Lăng điều tra phận chân thật, chính là vương của Mạc Bắc Vương, Đạm Đài Minh Nhật, khi Hoàng Phủ Hoài Hàn thì vô cùng tức giận, ít ngày nữa sẽ xử trảm Hoàng Phủ Dạ!”
“Cái gì?!”
Vẫn thể hiểu sự chấn kinh của Nam Cung Cẩm, thực khi tin cũng vô cùng chân kinh! Chấn kinh và một trong những vang danh thiên hạ. Dạ Vương Đông Lăng, là của hoàng thất Mạc Bắc.
, đáng sợ hơn là, Hoàng Phủ Dạ cho dù là của hoàng thất Mặc Bắc, cũng nhiều việc cho hoàng thất Đông Lăng trong nhiều năm như , quan hệ đối với Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng coi như là tình thâm, nhưng đối phương mà bởi vì nguyên nhân , mà chút do dự hạ sát thủ, thậm chí là nể chút tình cảm nào?!
Nam Cung Cấm dậy, tới lui mấy bước, trong lòng thấp thỏm cảm giác bất an, đây khi quan hệ của Hoàng Phủ Da và Đạm Đài Minh Nguyệt, nàng lo lắng nếu chuyện Hoàng Phủ Hoài Hàn , thì sẽ hậu quả như thế nào. Thế nhưng, mặc dù nàng thông minh cũng nghĩ tới Hoàng Phủ Hoài Hàn tuyệt tình đến như .
Cũng dễ hiểu thôi, dù là Quân Vương của quốc gia nào, thì thể dễ dàng tha thứ cho hoàng thất của nước khác vương của nước nhiều năm như ? Nói nhẹ thì đây chẳng qua chỉ là một hiểu lầm. Nếu nặng thì đây là một âm mưu ngập trời mưu tính nhiều năm!
“Chủ nhân chuyện cho Hoàng thượng ?” Vẫn hỏi. Nam Cung Cẩm lắc đầu nhẹ nhàng : “Không cần cũng !” Tai mắt của ít hơn, lẽ còn sớm hơn . Khó trách tại gần đây Hoàng Phủ Hoài Hàn động tĩnh gì, binh mã Mộ Dung Thiên Thu đ.á.n.h tới đây, mà vẫn nhúc nhích, xem là đang điều tra chuyện của Hoàng Phủ Dạ?
Càng nghĩ nàng càng cảm thấy nôn nóng khó thể bình an! Sau khi tới lui hồi lâu, nàng hít một thật sâu: “ Không , đích tới Đông Lăng một chuyến!”.
“Chủ nhân, chuyện ...” Vẫn đồng ý lắm, hiện nay ba nước đang giao chiến, nếu chủ nhân Đông Lăng, thì tuyệt đối là một hành động sáng suốt, tất nhiên là vô cùng bất lợi đối với an của nàng. “Ta là nguy hiểm, nhưng...” nhưng Hoàng Phủ Dạ ơn đối với nàng, nàng nhớ rõ ràng, bản từng , nếu một ngày, Hoàng Phủ Dạ gặp kiếp nạn, cho dù là núi đao biển lửa nàng cũng sẽ xông ! Hiện nay đang tên Hoàng đế ch.ó má bắt để xử trảm, nàng thể nào ?
Vẫn cũng Nam Cung Cẩm là trong tình nghĩa, khuyên tiếp, nhưng cuối cùng cũng gì nữa, bởi vì khuyên cũng vô dụng. Thế là đành : “Chủ nhân thuộc hạ cùng với ngài!”
Nam Cung Cẩm lắc đầu: “Không, vẫn nên ở giúp Phong, mặt ở đây, một sợ là thủ Diễn Châu!”
“ mà chủ nhân, an của ngài mới là quan trọng nhất!” Vẫn kiên định phản bác.
Nam Cung Cẩm bật : “Giả sử bắt, với năng lực của ngươi, cũng cứu , mà kết quả cuối cùng, cũng chỉ là thêm một bắt, ?” Vẫn dừng , bởi vì hổ mà cả khuôn mặt đỏ bừng, dám tiếp tục một câu nào nữa. Đây là vì vô dụng! “Đi chuẩn giúp mấy thứ, tối nay sẽ xuất phát!” Nam Cung Cẩm mở miệng phân phó. Vẫn gật đầu: “Chủ nhân, ngài cũng cần quá vội vàng, thời điểm Hoàng Phủ Dạ xử trảm, ấn định ba ngày , ngài từ Diệp Châu tới Kinh Thành Đông Lăng, hai ngày là đủ !” “Ừm!” Nam Cung Cẩm gật đầu, cũng may cái t.h.a.i ba tháng, chỉ cần chú ý một chút đường , thì cũng vấn đề gì quá lớn.
Thiếu Dương.
“Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương tin Hoàng Phủ Dạ sắp xử trảm, đồng thời cũng đang nghĩ cách chuẩn cứu viện!” Hủy mặt Bách Lý Kinh Hồng bẩm báo.
Tay đang cầm báo cáo quân sự bỗng dừng một chút, hai đầu lông mày chau . Hắn dự đoán sẽ kết quả thế , nên gật nhẹ đầu lãnh đạm : “Ta !” “Bệ hạ, ngài ngăn cản ?” Mức độ nguy hiểm của chuyến thể dự đoán . “Ngăn ?” Bách Lý Kinh Hồng ngẩng đầu, đôi mắt như ánh trăng vô cùng mờ nhạt. Hủy dừng , trong chốc lát cũng thể bác ! Bọn họ đều hiểu rõ Hoàng hậu nương nương, nàng là một trọng nghĩ khí, còn là một ân tất báo, cho nên, cho dù là nguy hiểm đến cỡ nào, thì nàng nhất định cũng sẽ cứu Hoàng Phủ Dạ. “Thế bệ hạ, ngài ở chỗ ...?”
Với tính tình của Hoàng thượng, lúc nào Hoàng hậu gặp một chút nguy hiểm, sẽ lập tức chạy tới, mà đuổi theo ?
Buông bản báo cáo trong tay , giọng lạnh lùng của vang lên: “Đương nhiên là trẫm ở chỗ , giữ vững Nam Nhạc của trẫm, chỉ như thế, nếu nàng may bắt, trẫm mới điều kiện để đàm phán với Hoàng Phủ Hoài Hàn.”
Nếu cùng mà may bắt, như thế chính là sẽ bắt cùng một chỗ.
Hủy lặng lẽ ngẩng đầu sắc mặt của một chút : “Hoàng thượng, ngài tức giận chút nào ?” Hoàng hậu nương nương đang đùa giỡn tính mạng của vì đàn ông khác, , mặc dù đó là ân nhân cứu mạng của Hoàng hậu nương nương. đây là một đàn ông, nếu như là một phụ nữ thì còn dễ hơn một chút.
“Nàng mà , trẫm cũng sẽ .” Hoàng Phủ Dạ là ân nhân của nàng, tự nhiên cũng là ân nhân của . Nếu như Hoàng phủ Dạ, nàng sớm mất mạng trong tay Hoàng Phủ Hoài Hàn , bọn họ thể ngày hôm nay? Bách Lý Kinh Hồng cũng là thích thiếu nợ nhân tình, và còn là ơn tất báo. Hơn nữa còn rõ, nếu trả sạch ân tình cho Hoàng Phủ Dạ, khả năng sẽ loại bỏ khỏi cuộc đời của nàng.
Hủy nuốt một chút nước bọt, coi như là hiểu rõ. vẫn còn chút sợ hãi: “Hoàng thượng, ngài cảm thấy tỷ lệ Hoàng hậu nương nương thể trở về bình yên là mấy phần?” Hiện nay nửa phần lo lắng đến vị Hoàng hậu nương nương ba phen mấy bận hại , mà chỉ lo lắng cho an nguy của tiểu hoàng t.ử trong bụng nàng.
“Nếu như Hoàng Phủ Hoài Hàn thật sự g.i.ế.c Hoàng Phủ Dạ, thì năm phần. Nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn đang bày trò, một phần cũng .” Đạo lý , chắc là nàng hiểu, chỉ là nàng dám đ.á.n.h cược! Cược Hoàng Phủ Hoài Hàn thật sự tay, vì nếu thua cuộc, thì sẽ trơ mắt Hoàng Phủ Dạ g.i.ế.c, mà thể điều gì. Nếu như thế, sợ là cả đời , lương tâm của nàng khó thể bình an.
Hơn nữa, với tính cách đa nghi của Hoàng Phủ Hoài Hàn, khả năng thực sự tay, đến tám phần!
Hủy nhíu mày : “Hoàng thượng, cần thủ hạ chi viện cho Hoàng hậu nương nương ?” “Không cần. Ngươi giúp gì.” Dứt lời, liền cúi đầu xuống, vùi đầu chồng tấu chương. Sắc mặt trầm tĩnh như nước, chỉ đôi lông mày là nhíu , biểu hiện tâm tình của yên tâm như sắc mặt. Đông Lăng hiện nay là đầm rồng hang hổ, nếu còn bận tâm đến đường lùi, thật sự để cho một nàng tới đó.
Quyển 4