Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 95: Xuất Cung --- Gia Không Muốn Đặt Tên!
Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiểu Cẩm Cẩm…” Hoàng Phủ Dạ phía gọi nàng, nhưng thể cản trở nổi bước chân của nàng, chỉ đành phân phó ám vệ của xử lý chuyện Thiển Ức, vội vàng theo . Lúc , ở điện Đằng Long đều là vương tôn quý tộc, nếu tiểu Cẩm Cẩm g.i.ế.c Quân Lâm Mộng ở mặt nhiều như , thì thực sự thể năng gì với bên Bắc Minh. Vì thế, ngăn nàng .
Dọc đường , gương mặt xinh yêu mị của Tô Cẩm Bình âm trầm đến đáng sợ, sát khí giống như một dòng chảy ngược, từng luồng từng luồng trào từ cơ thể nàng khiến bên cạnh dám thẳng. Đây là gì chứ? Như còn là con nữa !!! Toàn nàng bao phủ bởi luồng sát khí y như bước tới từ địa ngục, Mái tóc đen xõa tung bay như bàn tay t.ử thần, chậm rãi vươn , vô biên vô hạn, khiến thấy điểm cuối cùng, đập mắt chỉ một mảng trời âm u…
Điện Đằng Long…
Tiếng sáo trúc du dương, chúng đại thần đều tươi , khen ngợi lẫn . Hoàng Phủ Hoài Hàn còn tới, nên khí ở đây cũng quá nghiêm nghị.
“Thừa tướng đại nhân, đến bao giờ mới thể uống rượu mừng của ngài đây?” Lại bộ thượng thư Hạ Viễn Chi nâng ly rượu tới mặt Thượng Quan Cẩn Duệ, cất giọng thăm dò.
Khuôn mặt điềm tĩnh như ngọc nở nụ máy móc, trong ánh mắt như chứa nụ nửa thật nửa giả, cũng nâng ly rượu trong tay lên: “Đa tạ Hạ đại nhân quan tâm, e là cũng một thời gian nữa!”
“A? Sao ? Chẳng lẽ vẫn tìm phù hợp ? Nếu , thì hạ quan tiến cử đấy. Quận chúa Mộc Nguyệt nhà Bình Dương vương gia năm nay mười tám, dung mạo chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, nếu kết hợp với Thừa tướng đại nhân thì đúng là một đôi trời sinh. Không ý Thừa tướng đại nhân thế nào? Nếu Thừa tướng đại nhân đồng ý, thì hạ quan tình nguyện bà mai!” Giọng của Hạ Viên Chi lớn, hơn nữa tốc độ cũng cực nhanh, hầu như cho Thượng Quan Cẩn Duệ cơ hội chen mà chỉ cố gắng hết ý của . Gã xong, khắp điện đều im lặng hết.
Bình Dương vương và quận chúa Mộc Nguyệt cũng sang bên . Trong mắt Bình Dương vương mang theo kỳ vọng, nhưng phần vui nhiều hơn. Nếu thể con rể như Thượng Quan Cẩn Duệ, thì thật cũng là Mộc Nguyệt trèo cao. tên Hạ Viễn Chi , ông và gã quen cũng chẳng , gã những lời mặt chứ? Quận chúa Mộc Nguyệt thì sớm đỏ bừng mặt hổ ánh mắt hâm mộ của đa các thiên kim thế gia ở đây, trong lòng thấy bất an yên. Ai cũng bên cạnh Thượng Quan Cẩn Duệ một vị hồng nhan tri kỷ, còn đối phương đồng ý .
Thượng Quan Cẩn Duệ thấy rõ ràng, Hạ Viễn Chi là của Hoàng Phủ Hoài Hàn, cũng đoán rằng sẽ đồng ý hôn sự , nên mới mặt . Chờ khi từ chối, thì chẳng khác nào công khai hạ nhục quận chúa Mộc Nguyệt và phủ Bình Dương vương. Đến lúc đó, Bình Dương vương sẽ còn nhớ chuyện là do ai khơi mào nữa, mà chỉ nghĩ đến chuyện Thượng Quan Cẩn Duệ cố tình gây sự mà thôi, đương nhiên cũng sẽ thuận lý thành chương về phía đối lập với . Xem , Hoàng Phủ Hoài Hàn sinh lòng nghi ngờ , cũng ý động thủ. Nghĩ thông suốt, nên cũng tức giận, nụ nhã nhặn vẫ treo bên môi, chậm rãi đáp: “Đa tạ ý của Hạ đại nhân, bản quan sớm vị hôn thê, nên chỉ e phụ lòng của Hạ đại nhân .”
Hắn dứt lời, sắc mặt của Bình Dương vương liền đổi, ông vị hôn thê đương nhiên là Mộc Nguyệt Kỳ. Tuy rằng Mộc lão tướng quân oai hùng nổi danh, thiên hạ đều , Mộc Nguyệt Kỳ cũng là nhân tài kiệt xuất trong nữ giới, nhưng con gái của Bình Dương vương ông, cũng kém ? Quận chúa Mộc Nguyệt thì trắng bệch mặt, cầm khăn che lên miệng, suýt thì bật ánh mắt thông cảm và khinh thường của các quý nữ mệnh phụ khác.
Hạ Viễn Chi dường như sớm tính đến câu trả lời , tiếp: “Có là thiên kim của Mộc lão tướng quân, Mộc cô nương ?” Đạt mục đích , đương nhiên cũng thêm vài câu giảng hòa, nhưng Thượng Quan Cẩn Duệ thể lên vị trí Thừa tướng chỉ trong vài năm, đương nhiên cũng là thùng rỗng kêu to. Hắn , chỉ đáp: “Hạ đại nhân nghĩ nhiều , thật , đến nay bản quan vẫn tìm vị hôn thê của . Năm đó chẳng qua là phụ đùa một câu với hảo hữu, quyết định luôn chung đại sự của bản quan. Thật , bản quan cũng rõ ràng lắm dung mạo của vị hôn thê như thế nào, tiếc là đó nhà nàng gặp nạn lớn, hiện giờ nàng cũng mất tích, bản quan tìm mấy chục năm nay mà kết quả gì.”
Hắn dứt lời, ở đây đều kinh ngạc, bọn họ thể nghĩ Thượng Quan đại nhân đến giờ luôn ôn nhu nhã nhặn, như hề để tâm đến bất cứ việc gì, hết lòng tuân thủ lời hứa như thế. Điều khiến ít thường tự nhận là quân t.ử cũng sinh lòng bái phục. Hai mươi tư tuổi vẫn cưới vợ, thì là vì tìm kiếm vị hôn thê của ! Sắc mặt Bình Dương vương đương nhiên cũng dịu , mà quận chúa Mộc Nguyệt lúc hề tâm trạng lóc nữa. Nàng ngờ đàn ông đó lòng như thế, lên đến chức Thừa tướng, nhưng vẫn nhớ lời hứa năm xưa, nghĩ , trong lòng nàng vốn chỉ bảy phần ái mộ Thượng Quan Cẩn Duệ, giờ biến thành mười phần.
Kế hoạch của Hạ Viễn Chi cứ thế phá hỏng chỉ bằng vài câu , ngược còn bồi đắp cho đối phương hình tượng cao lớn vĩ đại hơn nữa, ánh mắt lạnh lùng của Bình Dương vương cũng dần đảo về hướng gã, rõ ràng là vui với hành động châm ngòi ly gián của gã. Đến nước , dù gì cũng thể kéo , gã đành gượng : “Nếu , thì Thừa tướng đại nhân cũng nên nghĩ cho nhiều hơn một chút. Nếu vẫn tìm thấy vị hôn thê của ngài, chẳng sẽ chậm trễ chuyện chung đại sự của ngài ?”
“Bản quan đa tạ Hạ đại nhân quan tâm, điều, xưa câu ‘vợ thuở hàn vi thể bỏ’, bản quan thể vì ở vị trí cao, mà bỏ vị hôn thê của , thèm để ý chứ? Huống chi, đó là hôn sự do phụ đại nhân định rã, nếu bản quan nuốt lời, để phụ đại nhân , thì dù chín suối cũng sẽ trách cứ bản quan. Mà Mộc Nguyệt quận chúa dung mạo chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, bản quan thể xứng đôi , xin Hạ đại nhân cẩn thận lời , nếu hủy hoại danh tiết cô nương nhà , chỉ e đại nhân chịu trách nhiệm nổi .” Dù là một con sư t.ử hiền lành, thì cũng vẫn là sư tử, chọc tức cũng sẽ lúc nổi giận, khi nổi giận , thì chọc tức , ắt trả một cái giá cực kỳ thê thảm!
Thời khắc , Hạ Viễn Chi cũng đổ mồ hôi lạnh , cùng lúc đắc tội cả Bình Dương vương và Thượng Quan Cẩn Duệ, mà vẫn thành nhiệm vụ Hoàng thượng giao phó. Cứ thế , thì đường quan của gã sẽ vô cùng gập ghềnh mất. Gã lau mồ hôi lạnh cuống quít tạ tội vài tiếng, đó lập tức về vị trí của .
lúc , Quân Lâm Mộng mặc áo gấm mang theo đám hạ nhân bước . Dung mạo tuyệt sắc nhưng vô cùng kiêu căng ngạo mạn, trong đôi mắt phượng hẹp dài ánh lên vẻ đắc ý, lẽ xảy chuyện gì đó khiến ả cao hứng. thần sắc khiến Thượng Quan Cẩn Duệ thoáng thấy bất an, chỉ là sự bất an đó từ mà .
Ả bước , những quý nữ mệnh phụ khác đều mang vẻ mặt quái dị, nhưng rõ ràng là ai ấn tượng với vị công chúa Bắc Minh hung hãn cả. Gả tới Đông Lăng, tuân thủ phụ đức, chuyện gì ả cũng hết, chỉ thiếu mỗi nước cắm sừng lên đầu Tam vương gia nữa thôi. Một phụ nữ ác độc như xuất hiện ở đây, đương nhiên các nàng hề kết , nếu , sẽ chỉ tự hủy hoại thanh danh của . Từ lúc ả bước , Hoàng Phủ Vũ cũng hề tặng cho ả sắc mặt hòa nhã.
Quân Lâm Mộng bận tâm, hôm nay ả trả mối thù của , vì biểu tỷ cho ả , nếu ả g.i.ế.c c.h.ế.t Thiển Ức , sẽ khiến đối phương khổ sở hơn cả g.i.ế.c c.h.ế.t chính bản Tô Cẩm Bình. Vì thế, hôm nay tâm trạng của ả , những khác ả thế nào, nghĩ ả cũng chẳng ảnh hưởng đến sự sung sướng vì báo thù của ả!
lúc , một cung nhân vội vội vàng vàng bước , gì tai Thượng Quan Cẩn Duệ, mà Hoàng Phủ Dật ở ngay gần Thượng Quan Cẩn Duệ cũng hết những lời . Đồng t.ử cả hai đều co rút , đó cùng quét mắt về phía Quân Lâm Mộng, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn! Quân Lâm Mộng phát hiện, chỉ chầm chậm bước đến bên Hoàng Phủ Vũ xuống, thèm để ý vẻ mặt căm ghét của phu quân, mặt ả vẫn tươi , ăn uống một cách tao nhã.
Mọi im lặng một lúc lâu mới hồi phục tinh thần, tiếp tục chuyện phiếm, khí cũng dần ấm áp hơn. đúng lúc , một tiếng ‘rầm’ vang lên, thị vệ ở cửa điện Đằng Long đều ném trong phòng. Mọi kinh hãi cùng đầu , thấy ngay một đầy sát khí, gương mặt xinh đó cũng xa lạ gì với họ, nhưng đôi mắt đỏ tươi khiến mà sợ hãi!
Ngay cả Thượng Quan Cẩn Duệ và Hoàng Phủ Dật đều bất giác siết chặt nắm đấm, ánh mắt đó là thế nào? Giống như ác linh từ địa ngục, như oan hồn bước từ điện Tu La, bao phủ bởi sát khí, khiến cảm giác từng luồng khí u ám ùn ùn kéo đến, khắp điện tràn đầy làn sương mù màu đen!
Quân Lâm Mộng vốn hoảng hốt, nhưng thời khắc thấy nàng, sắc mặt ả bỗng trở nên quỷ dị, nụ cũng càng đắc ý hơn. Sao hả? Không chịu nổi ? Ở đây bao nhiêu cao thủ võ lâm, ả tin Tô Cẩm Bình thể gây tổn thương cho ả , hơn nữa, mưu hại Vương phi là công chúa nước khác cũng là tội danh hề nhỏ!
“Quân Lâm Mộng!” Ba chữ rít qua kẽ răng vang lên, thời khắc , mặt Tô Cẩm Bình khẽ nở nụ , xinh tuyệt trần, y như một bông hoa mạn châu sa bên bờ bỉ ngạn, khiến trầm luân con đường cuối cùng tuyệt .
“To gan, chỉ là một cung nữ nhỏ bé mà dám gọi thẳng tục danh của bản vương phi!” Giọng kiêu căng của Quân Lâm Mộng vang lên.
, chỉ ngay giây tiếp theo, ả đạp một cước ngã lăn xuống đất. Không chờ ả kịp phản ứng, một quyền nữa hung hăng đ.ấ.m mặt ả. “Bốp” một tiếng, m.á.u văng khắp nơi: “Quân Lâm Mộng, ngươi đ.á.n.h Thiển Ức như ? Tất cả những gì ngươi , hôm nay Tô Cẩm Bình sẽ đòi từng chút từng chút một!”
Quân Lâm Mộng đau đến mức mở mắt , cũng ngờ Hoàng Phủ Vũ ngay cạnh tay giúp ả. Nhìn khuôn mặt như ác ma của Tô Cẩm Bình, trong lòng ả bỗng dâng lên cảm giác bất an, một sự sợ hãi vô biên vô hạn chậm rãi lan tỏa khắp ả, bóp chặt lấy thở của ả, khiến ả thể cử động . Ả c.ắ.n răng, cố gắng trấn tĩnh : “Tô Cẩm Bình, ngươi định g.i.ế.c bản vương phi ?”
Ai ngờ, ả dứt lời, Tô Cẩm Bình nở nụ khát máu, ánh mắt hoảng sợ của ả , nàng chậm rãi lắc đầu: “Không, g.i.ế.c ngươi thì quá dễ dàng cho ngươi! Ta đ.á.n.h ngươi đến khi chỉ còn nửa thở, vứt giữa sông để ngươi chét đuối, ngươi thấy thế nào?” Tất cả những đau đớn khổ sở mà Thiển Ức chịu, nàng ả trả gấp trăm gấp nghìn !
“Tô Cẩm Bình, ngươi điên !” Nhìn vẻ mặt xem kịch vui của xung quanh, Quân Lâm Mộng mới ở Đông Lăng bài xích đến mức nào, hiện giờ ả thể ức chế sự hoảng hốt.
“Ta điên! Nếu điên, thì bây giờ băm vằm ngươi thành trăm nghìn mảnh !” Dứt lời, nàng tung một cước, hung hăng đạp thẳng xuống bụng ả. Nàng hạ thủ mạnh, khiến Quân Lâm Mộng ôm bụng cuộn tròn . Những nãy giờ xem kịch dường như bây giờ mới kịp phản ứng, vội kêu lên: “Người , bắt…” thích khách…
hai chữ cuối cùng của nghẹn ánh mắt lạnh lùng quyết liệt của Tô Cẩm Bình.
Hoàng Phủ Vũ thấy tiện nhân đ.á.n.h vài cái, tức giận đè nén trong lòng vài ngày nay cũng tan ít nhiều, mới vẻ quan tâm với Tô Cẩm Bình: “Tô Cẩm Bình, đ.á.n.h Tam vương phi như , cô sống nữa ?”
“Hoàng hậu còn đ.á.n.h , ả thể cao quý như Hoàng hậu ?” Tô Cẩm Bình tức giận đến mất hết lý trí, chỉ xé nát đàn bà mặt ! Lúc , Quân Lâm Mộng cuống cuồng dậy, chạy nấp lưng Hoàng Phủ Vũ!
Nàng bước tới mặt Hoàng Phủ Vũ, : “Tránh , chặn là c.h.ế.t!” Sáu chữ phun từ miệng nàng, nhưng hề nào dám hoài nghi độ chân thật của nó!
Thượng Quan Cẩn Duệ và Hoàng Phủ Dật hẹn mà cùng bật dậy quát với ngoài cửa: “C.h.ế.t hết cả ? Còn mau lôi cung nữ ngoài?” Họ đều nàng phẫn nộ, nhưng họ cũng hiểu rằng nếu thật sự đ.á.n.h c.h.ế.t Quân Lâm Mộng mặt thì sẽ lâm kết cục thế nào!
Một đám thị vệ tiến , nhưng chần chừ dám tới gần Tô Cẩm Bình, khi nàng , mấy của bọn họ ngăn , nhưng đ.á.n.h gục hết, thậm chí bọn họ căn bản còn thấy nàng tay như thế nào, chỉ thấy của bay ngoài, bây giờ bọn họ còn dám ngăn nữa.
lúc , một bóng đỏ rức vội lao , giữ chặt lấy Tô Cẩm Bình, giọng tao nhã hoa lệ vang lên: “Tiểu Cẩm Cẩm, chúng ngoài !”
“Hoàng Phủ Dạ, cũng ngăn ?” Nàng cứ tưởng rằng đối phương ắt sẽ hiểu , ngờ đến lúc ngăn nàng.
Ánh mắt tím nhạt thoáng xuất hiện vẻ phức tạp, bàn tay đang kéo nàng d.a.o động, nhưng cuối cùng vẫn kiên định : “Tiểu Cẩm Cẩm, theo ngoài!” Có trăm nghìn cách để đối phó với Quân Lâm Mộng, tuyệt đối cần động thủ ở trong .
“Ta , ngăn thì c.h.ế.t!” Nàng lạnh lùng , vẻ mặt kiên quyết cho phép thương lượng.
Hoàng Phủ Dạ , khẽ hít một , tới mặt nàng: “Được, nếu nàng nhất định c.h.ế.t, thì g.i.ế.c ! Dù g.i.ế.c cũng khiến thoải mái hơn nàng chịu c.h.ế.t!” Hắn từng chữ từng chữ một, vô cùng thật lòng, lời cũng khiến cả điện đều tĩnh lặng!
“Huynh nghĩ rằng dám ?” Ánh mắt nàng bùng lên lửa giận, chút lưu tình tung một quyền thật mạnh n.g.ự.c . Cú đ.ấ.m khiến cổ họng Hoàng Phủ Dạ tanh nồng vị máu, nhưng cũng lùi bước, một lời nào sừng sững mặt nàng. Trong đôi mắt tím nhạt đầy vẻ kiên định và chân thành.
Tô Cẩm Bình thấy hạ thủ nặng như , đ.á.n.h một quyền mà vẫn chịu nhường đường, lửa giận trong lòng càng bùng lên, hết quyền tới quyền thi rơi xuống . Hoàng Phủ Dật gần đó thấy tình thế , tới kéo nàng , Hoàng Phủ Dạ thủ thế ngăn !
Cho đến tận khi tiếng ‘phụt’ vang lên, dòng m.á.u đỏ tươi phun từ miệng , vấy hết lên váy Tô Cẩm Bình, thì nàng mới dừng , ngẩn chằm chằm mặt , cũng tìm chút lý trí. Hoàng Phủ Dạ thấy , liền đưa tay lau vết m.á.u bên môi, : “Tỉnh táo ?”
Hắn câu , Tô Cẩm Bình nhất thời cảm thấy sức lực như rút hết, chân cũng nhũn . Nàng hận, hận chính năng lực, bảo vệ Thiển Ức, bây giờ ngay cả báo thù giúp cô cũng quang minh chính đại, còn thực sự quan tâm đến thương nữa! Đôi môi đỏ mọng khẽ giật giật, câu ‘xin ’ với , nhưng nên lời, thậm chí còn thể tìm thấy giọng của .
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Hoàng Phủ Dạ hít sâu một , thèm để ý ở đây đang nhiều , nhẹ nhàng nhét nàng lòng , đôi môi đào ghé sát tai nàng, nhỏ giọng hai chữ: “Thanh lâu!” Hai chữ , phát nhỏ, nhỏ đến nỗi chỉ hai bọn họ thấy.
Đồng t.ử của Tô Cẩm Bình co rút một chút, nhanh chóng hiểu ý của đối phương. thế, cứ như mà đ.á.n.h c.h.ế.t ả thì quá dễ dàng cho ả, nàng kế hoạch hơn gấp trăm để khiến ả bại danh liệt khi c.h.ế.t!
Đám thị vệ Tô Cẩm Bình, cũng là giờ nên bắt bắt. Giọng hoa lệ mang theo phần tức giận của Hoàng Phủ Dạ vang lên: “Còn đó gì? Cút ngay cho bản vương!”
“Vâng!” Đám thị vệ đáp vội vàng chạy ngoài.
Quân Lâm Mộng ôm khuôn mặt đ.á.n.h chảy cả m.á.u của , : “Nhị hoàng , cung nữ đ.á.n.h ngài hộc m.á.u mà ngài cũng trừng phạt ? Cung nữ đ.á.n.h vương, dù ngài để ý nhưng e là cũng khó cho qua chuyện .”
“Ai cũng bản vương thích tiểu Cẩm Cẩm, bản vương thấy vui, liên quan gì tới ngươi?” Hắn lạnh lùng ả, ánh mắt tím nhạt đầy sát ý.
Ánh mắt khiến Quân Lâm Mộng kinh hãi lùi từng bước, thậm chí cơ thể còn run lên, nhưng ả nhanh chóng trấn tĩnh : “Dù là nhị hoàng tính toán, nhưng bản vương phi thể bận tâm, Tô Cẩm Bình đ.á.n.h bản vương phi thế , bản vương phi…”
“Nhắc đến việc , thật hạ quan hỏi Tam vương phi.” Mấy lời là Thượng Quan Cẩn Duệ , nụ công thức vốn luôn đặt môi giờ biến mất, đôi ngươi đen láy đầu tiên xuất hiện vẻ tức giận, giọng nhã nhặn tiếp tục vang lên: “Trong hậu cung , chỉ Hoàng hậu nương nương và các vị nương nương mới là chủ nhân, Tam vương phi hành hung trong Hoàng cung, sát hại cung nữ là đạo lý gì đây?! Ngài vượt quá quyền hành, coi thường thiên uy ?”
“Thượng Quan đại nhân, chẳng qua bản vương phi chỉ đ.á.n.h một cung nữ trái thôi. Sau đó tự cô nhảy hồ tự t.ử thì liên quan gì đến bản vương phi? Sau khi bản vương phi hạ lệnh đ.á.n.h cô , liền mang đám hạ nhân theo rời , đó xảy chuyện gì!” Quân Lâm Mộng cho là đúng, đáp. G.i.ế.c cung nữ sẽ trừng phạt, nhưng đ.á.n.h một chút thì .
Nghe ả , Thượng Quan Cẩn Duệ : “Nếu tam vương phi đ.á.n.h cung nữ rời , thì cô nhảy hồ tự tử?!”
“Chuyện … …, bản vương phi hạ nhân ! Thượng Quan đại nhân, ngươi đừng quên phận của . Ngươi chẳng qua chỉ là một Thừa tướng, tư cách gì mà chất vấn bản vương phi?!” Nói đến đây, ả vẫn vô cùng khí phách, nhưng khiến trong Hoàng Phủ gia kìm mà nhíu mày, đàn bà thật đúng là…
Thượng Quan Cẩn Duệ hừ lạnh một tiếng đầu , thêm một câu nào nữa với cô ả cũng khiến cảm thấy tự ô uế miệng của !
Dứt lời, Quân Lâm Mộng sang Hoàng Phủ Dạ: “Nhị hoàng , Tô Cẩm Bình , ngài thể tha, nhưng bản vương phi thể tha nàng !”
“Bản vương , Tiểu Cẩm Cẩm là trong lòng của bản vương, bản vương ở đây, đừng ai nghĩ đến chuyện động tới nàng. Hoàng gọi bản vương một tiếng Hoàng , chẳng lẽ chút thể diện cũng chịu cho ?” Hoàng Phủ Dạ nén giận đến cực hạn, nếu nhận tin sớm, lẽ Thiển Ức cũng sẽ xảy chuyện, mà tạo tất cả những chuyện , đều là do ả đàn bà c.h.ế.t tiệt Quân Lâm Mộng .
“Bản vương phi…” Quân Lâm Mộng còn gì đó nữa.
ánh mắt Hoàng Phủ Dạ hướng về phía Hoàng Phủ Vũ: “Lão Tam, quản giáo phụ nữ của như ? Trước mặt chống đối trưởng? Chưa đến hoàng gia, mà dù là gia đình bình thường, một phụ nữ như thế cũng đáng lôi ngoài đ.á.n.h đến c.h.ế.t mới đúng!”
Mấy lời cho Hoàng Phủ Vũ một cơ hội để trút hết giận dữ của , bước nhanh vài bước đến, hung hăng tát một cái khiến Quân Lâm Mộng ngã nhào xuống đất, gầm lên tức giận: “Ngươi cái trò gì thế? Dám chống đối Nhị hoàng , phụ đức và nữ giới của ngươi vứt hết đến chân trời ?”
Lúc , các trưởng lão trong họ mới dậy khuyên giải, dù đối phương cũng là công chúa Bắc Minh, cứ ầm lên thế khó coi!
Hoàng Phủ Dạ hừ lạnh một tiếng đưa Tô Cẩm Bình ngoài ánh mắt lo lắng của Thượng Quan Cẩn Duệ và Hoàng Phủ Dật.
…
Hai cứ , mãi, tới một góc khuất ở Ngự hoa viên, cuối cùng Tô Cẩm Bình cũng thể khống chế nữa, ôm đầu gối xổm xuống, vùi đầu hai đầu gối, giống như đang cố gắng kiềm nén sự đau đớn đến cùng cực. Rõ ràng, rõ ràng chỉ mới một canh giờ thôi, tỷ vẫn còn chuyện trời biển với nàng, mà giờ còn nữa. Nàng còn nhớ rõ khi đánh, nha đầu thậm chí còn màng đến mạng sống, lao che chắn cho . Dù nàng gặp tình huống khó khăn đến , gương mặt thanh tú nhỏ xinh cũng luôn đầy vẻ kiên định “Tiểu thư ở , nô tỳ ở đó.” Nàng cũng còn nhớ rõ mấy ngày , hai còn cùng tưởng tượng đến những ngày tháng khi xuất cung, còn hẹn sẽ tìm của cô , mà… đột nhiên cô còn nữa chứ?!
Gió thu nổi lên, một cảm giác đìu hiu quạnh quẽ khác, cuộn tròn xổm đất của nàng đơn côi đến thắt lòng. Hoàng Phủ Dạ bên cạnh, dung nhan yêu nghiệt hiện giờ cũng tái nhợt như trong suốt, mấy quyền của nàng thật sự xuống tay nặng! Thấy nàng như , giọng tao nhã của vang lên: “Tiểu Cẩm Cẩm, đừng như mà. Bản vương sẽ báo thù giúp nàng.” Đêm nay chính là ngày c.h.ế.t của Quân Lâm Mộng, chẳng qua là để cho ả sống lâu hơn một chút thôi.
“Không, đích thấy ả c.h.ế.t!” Nàng rít qua kẽ răng.
“ mà…” mà hôm nay nàng căn bản thể ngoài . Có điều, mấy lời tiếp theo đều nuốt bụng. Thật thể giúp nàng khỏi hoàng cung, nhưng nếu thật sự giúp nàng, thì đối mặt với sự tín nhiệm của Hoàng thế nào đây? Hơn nữa, hoàng thể thật sự g.i.ế.c nàng, dù chính cũng rõ niềm tin từ .
Hắn “nhưng mà”, Tô Cẩm Bình liền lên tiếng nữa, cũng ý tiếp tục , chỉ ôm chặt lấy , cơ thể run lên trong gió rét, như là đang , nhưng cũng giống , khuôn mặt vẫn vùi trong hai đầu gối, suy sụp từng . Nàng bao giờ nghĩ rằng tùy ý bậy, sẽ liên lụy tới bên cạnh đến tận mức . Nàng luôn nghĩ đối phương thể gì , nên mới quá để tâm, quên mất rằng vẫn luôn ở bên sẽ liên lụy! Mà tất cả những chuyện , đều là do nàng đủ mạnh, vì thế mới khiến dễ dàng ức hiếp, mới trúng kế của ! Kiếp , yêu nghiệt mặt, thì gì ai dám nửa chữ “”? kiếp , tới xã hội phong kiến, tất cả việc đều là bất do kỷ, khí thế ngạo nghễ cả thiên hạ của nàng dần dần bào mòn , dần dần biến mất gần như còn chút gì nữa, thậm chí, đến cùng còn hại luôn cả đối xử với nàng nhất.
Ở cách đó xa, đôi mắt lạnh màu tím đậm lẳng lặng cơ thể đang cuộn tròn . Không vì , trái tim giờ luôn cứng rắn co rút, đau đớn, nhưng chỉ một giây thoáng qua, cảm giác như nhầm, đó là nàng ? Vẫn là nàng, thường xuyên chọc tức đến giơ chân ? Hắn thấy trăm nghìn gương mặt khác của nàng, nhưng từng thấy nàng yếu đuối thế bao giờ. Vẻ mặt , khiến bỗng nảy sinh cảm giác đau xót, giống như một cây kim đ.â.m mạnh trái tim, đau đến kìm nén nổi, khiến thế nào!
Nam Cung Ninh Hinh bên cạnh thấy ánh mắt của liền khẽ ho một tiếng, : “Hoàng thượng, các vị đại thần chờ ngài lâu !”
Lúc Hoàng Phủ Hoài Hàn mới hồi phục tinh thần, trong lòng cảm thấy vô cùng kinh hãi vì cảm xúc bất chợt đó, cùng Nam Cung Ninh Hinh hướng thẳng về phía điện Đằng Long, tâm trạng bay xa, thậm chí xa đến mức còn giống chính thường ngày nữa.
Hai cứ ở ngự hoa viên lâu, cho đến tận khi trời tối, Tô Cẩm Bình vẫn giữ nguyên tư thế đó động đậy! Mọi cứ thế qua, sắc trời cũng tối hẳn, đưa tay lên thấy năm ngón, vì thế, cũng ai chú ý tới bọn họ. Tiếng sáo trúc ở điện Đằng Long xa truyền tới, Tô Cẩm Bình cảm giác vị tanh nồng trào lên tới cổ họng. Thiển Ức c.h.ế.t, Thiển Ức của nàng c.h.ế.t , nhưng những khác đang ở đó vui mừng hưởng lễ xuân thu, hơn nữa, cả ả Quân Lâm Mộng vốn nên c.h.ế.t cũng ở trong đó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-95-xuat-cung-gia-khong-muon-dat-ten.html.]
lúc , một hắc y nhân bỗng xuất hiện, giao một chiếc bình sứ nhỏ cho Hoàng Phủ Dạ, bên trong, là tro cốt của Thiển Ức. Hoàng Phủ Dạ trầm giọng : “Tiểu Cẩm Cẩm!”
Nàng ngẩng đầu , trong đôi mắt phương hề bóng nước, chỉ sự oán hận đến ngập trời và vẻ tự trách nồng đậm. Nhìn chiếc bình trong tay , nàng khẽ hỏi: “Cái gì đây?”
“Tro cốt của Thiển Ức, dặn bọn họ lấy một bình nhỏ cho nàng. Tiểu nha đầu luôn ở bên nàng mà.” Tình cảm chủ tớ của hai , ít nhiều cũng một chút.
“Cảm ơn!” nàng đón lấy chiếc bình sứ, cất trong n.g.ự.c áo. Có lẽ, Thiển Ức càng hy vọng thể đem tro cốt của về quê hương của .
Đột nhiên, những tiếng ồn ào chợt vang lên, dòng qua nối dài dứt. Xem , yến tiệc tàn, Tô Cẩm Bình hít sâu một , chậm rãi dậy, chuẩn rời . Bỗng, đúng thời khắc , nàng thấy tiếng chuyện nho nhỏ truyền từ bên núi giả tới: “Công chúa, lúc Tô Cẩm Bình đ.á.n.h ngài, ám vệ giúp đỡ? Không võ công của lợi hại ?”
“Hắn chẳng qua chỉ giúp bản công chúa báo thù thôi, thành nhiệm vụ đương nhiên về bên biểu tỷ. Có điều, phủ Trấn quốc công của Nam Nhạc đúng là nhân tài nhiều như nước, thậm chí còn thể ẩn giỏi đến như , đẩy tiện tỳ giữa hồ mà ai thấy động thủ.” Tuy Quân Lâm Mộng tức giận vì Tô Cẩm Bình đ.á.n.h nhưng nhớ đến hôm nay một mạng sống c.h.ế.t tay , ả cảm thấy cũng chẳng gì to tát lắm.
Thị tỳ khẽ gật đầu, bất mãn : “Công chúa, phận của ngài cao quý như , mà tiện tỳ dám đ.á.n.h ngài như thế, chẳng lẽ ngài tức giận ?”
“Không tức giận ? Bản công chúa chỉ đ.â.m c.h.é.m nàng thành hàng nghìn hàng vạn mảnh! Chỉ cần bản công chúa cơ hội, nhất định bản công chúa sẽ lấy mạng nàng!” Quân Lâm Mộng xong, bóng cũng dần xa.
Tô Cẩm Bình nấp núi giả siết chặt nắm đ.ấ.m . Thì chỉ Quân Lâm Mộng, mà còn Mộ Dung Song, thậm chí là cả phủ Trấn quốc công! Giỏi! Rất giỏi!
Rõ ràng Hoàng Phủ Dạ cũng hết mấy lời , khẽ nhíu mày. Tô Cẩm Bình bỗng đầu với : “Tiểu Dạ Dạ, đêm nay xin nhờ ! Ta đích dẫn ả tới quỷ môn quan!”
“ mà…” Nàng định ngoài thế nào?
“Những chuyện khác cần xen , chỉ cần giúp loan tin rời khỏi cung ngoài là đủ ! Kính nhờ !” Nói xong, nàng cúi thấp về phía . Tô Cẩm Bình nàng từng cúi đầu bất kỳ ai, nhưng vì báo thù cho Thiển Ức, nàng thể cúi đầu với ! Dù Hoàng Phủ Vũ cũng là ruột của Hoàng Phủ Dạ, chắc chắn sẽ gài bẫy vì , nhưng chuyện , trừ Hoàng Phủ Dạ , thì kẻ nào hết.
Thấy nàng như , Hoàng Phủ Dạ im lặng một lúc lâu, cuối cùng đành khổ: “ là bản vương thua trong tay nàng !” Hắn vốn định nghĩ cách ném thẳng Quân Lâm Mộng thanh lâu, hành hạ c.h.ế.t ả lôi về, nhưng xem , ý của tiểu Cẩm Cẩm là ả bại danh liệt, c.h.ế.t chỗ chôn! Đến lúc đó, đương nhiên Hoàng Phủ Vũ cũng sẽ liên lụy, căn bản là khó cho , nhưng thấy nàng thế , thể từ chối .
“Vậy thì đa tạ! Ta về !” Nói xong, nàng mang theo lửa giận ngập trời, xoay thẳng hề đầu .
Chờ nàng xa, Hoàng Phủ Dạ mới ho sù sụ, một tay chống núi giả cố giữ vững , m.á.u cũng chảy ồng ộc từ trong miệng . Một ám vệ vội vàng lao đỡ : “Vương gia!”
“Bản vương !” Nói là , nhưng đôi môi đào nhếch lên khổ. Tiểu Cẩm Cẩm, nàng hạ thủ độc thật!
Quay về cung Cảnh Nhân, căn phòng trống trải, Tô Cẩm Bình bỗng cảm thấy mũi cay xè. Nàng đưa tay sờ lên chiếc bình sứ trong ngực, trong đầu hiện lên từng cảnh từng cảnh hai ở cùng suốt thời gian qua. Tô Cẩm Bình khẽ c.ắ.n môi , khàn giọng : “Thiển Ức, nhất định là đang trách đúng ? Trách bảo vệ thật . Cũng là do hại , nếu kiếp , nhớ cẩn thận, ngàn vạn đừng gặp chủ năng lực như !”
Nàng cứ một , trong phòng chẳng tiếng trả lời. Nếu tiểu nha đầu vẫn còn ở đây, chắc chắn sẽ ưỡn bộ n.g.ự.c nhỏ xinh của lên mà : “Nô tỳ chỉ theo một tiểu thư, tiểu thư vĩnh viễn là chủ nhân của nô tỳ.” hiện giờ, trong phòng yên tĩnh, tối đen như mực, khiến nàng cũng còn đủ dũng khí mà tiếp tục ở trong nữa, vội vội vàng vàng thu dọn đồ đạc, gói ghém hành trang, cửa cung Cảnh Nhân. Đi vài bước, nàng vẫn kìm , đầu . Dường như nàng vẫn thấy tiểu nha đầu đang ở cửa, khẽ vẫy tay với nàng…
Tô Cẩm Bình hoảng hốt , bước nhanh chân . Thiển Ức, xin …
Nam Cung Ninh Hinh quả thật thực hiện lời hứa của . Tô Cẩm Bình thuận lợi khỏi cung Cảnh Nhân, thẳng về phía Lê viên, từng bước từng bước một, kiên định mà quyết liệt! Nếu vì , vì thì cũng vì báo thù cho Thiển Ức, nàng nhất định rời khỏi Đông Lăng! Quân Lâm Mộng, Mộ Dung Song, phủ Trấn quốc công Nam Nhạc, nàng sẽ bỏ qua cho bất cứ ai hết!
“Điện hạ, đến giờ mà nàng vẫn tới, chúng thì hơn!” Trên lý thuyết, thì lẽ bọn họ từ hai canh giờ , nhưng điện hạ cứ cố tình chờ tới tận bây giờ. Hiện giờ yến tiệc xuân thu xong , nếu còn , chỉ sợ còn cơ hội nữa.
Bách Lý Kinh Hồng hề bận tâm, chỉ lẳng lặng bên bàn, vững vàng như núi Thái Sơn, đôi môi mỏng chỉ nhả một chữ: “Chờ!” Việc xảy hôm nay, cũng , nhưng thể xuất hiện để an ủi nàng. Có điều, tin rằng, dù vì chính bản nàng, thì vì nha đầu , nhất định nàng sẽ tới. Đó mới là Tô Cẩm Bình mà , thù tất báo!!!
“Điện hạ!” Giọng của Tu nóng nảy, nếu đêm nay hoàng cung canh gác cẩn mật, thì chỉ lao ngay mà lôi cổ cô nàng tới đây.
“Kẹt!” một tiếng, cửa mở . Thấy trong phòng vài khác, mặt Tô Cẩm Bình cũng vẻ gì khác lạ. Nàng vẫn luôn bảo vệ bên cạnh , nên hôm nay gặp cũng chẳng gì kỳ quái. Hơn nữa, giờ nàng cũng chẳng chút tâm trạng nào để mà kỳ với quái nữa.
Thấy nàng bước , sắc mặt lãnh đạm của vẫn đổi, dậy hỏi: “Không chứ?” Ánh mắt xám bạc say lòng chăm chú nàng, trong đó còn giấu vẻ lo lắng dễ phát hiện .
“Không !” Nàng cũng để lo lắng vì .
lúc , cánh cửa “rầm” một tiếng, một hắc y nhân lao : “Điện hạ, Hoàng Phủ Hoài Hàn phát hiện Tô Cẩm Bình rời khỏi cung Cảnh Nhân, đó hạ lệnh Tô Cẩm Bình mưu đồ phản nghịch, truy sát, vì thế đang tra xét khắp hoàng cung, nhưng chẳng qua chỉ là bộ như thôi, còn bản hiện giờ dẫn tới đây , chúng mau thôi!”
Hắn khẽ gật đầu, nắm lấy tay Tô Cẩm Bình, kéo về phía cửa mật thất. Phong và Tu trông chừng lừng họ, nhưng đúng lúc , Vẫn vội vàng lao : “Điện hạ, !”
Hắn dừng bước, đầu , im lặng hỏi.
“Vừa Phạm Âm cung để tìm ngài, nhưng Hoàng Phủ Hoài Hàn bắt !” Giọng của Vẫn vang lên, cả căn phòng lâm sự im lặng đến quỷ dị.
Phạm Âm là thủ hạ của , cũng là phụ trách chuyên về phần kiến tạo mật đạo. Bản đồ mê cung trong mật đạo chỉ hai bản, một bản trong tay Bách Lý Kinh Hồng, bản còn là bản gốc của mê cung, trong tay Phạm Âm, cũng rời khỏi . Nói cách khác, bản đồ mê cung cũng rơi tay Hoàng Phủ Hoài Hàn!
Như , bọn họ hiện giờ chỉ còn hai biện pháp. Thứ nhất là nhanh chóng chạy ngoài, chạy đua thời gian với Hoàng Phủ Hoài Hàn, nhưng nếu đối phương tờ bản đồ , thì cũng sẽ nhanh chóng đuổi theo họ . Trong địa phận của Đông Lăng, hơn nữa còn trong trường hợp đối phương giữ lấy bản đồ, thì với thực lực của Hoàng Phủ Hoài Hàn, bọn họ chắc chắn sẽ thoát , đến lúc đó ắt sẽ bỏ mạng! Cách thứ hai, đó là ở , coi như chuyện gì xảy , từ từ tìm một thời cơ khác! Có điều, Hoàng Phủ Hoài Hàn nổi sát tâm với Tô Cẩm Bình, hơn nữa, hiện giờ Tô Cẩm Bình cũng đang ở đây, chờ của Hoàng Phủ Hoài Hàn tới, thì tuyệt đối thoát khỏi tội danh cấu kết với địch phản quốc, trong lúc nước sôi lửa bỏng, cũng quyết định!
Bách Lý Kinh Hồng buông lỏng tay Tô Cẩm Bình , : “Nàng , ở !” Giọng thản nhiên chỉ như đang thảo luận xem thời tiết hôm nay như thế nào.
“Nếu bản đồ, dù cũng bắt , cũng !” Nàng chỉ bình tĩnh , trong đáy mắt bất giác lấp lánh nước, nàng kẻ ngu ngốc. Mục đích của Hoàng Phủ Hoài Hàn thực là nàng, mà là Bách Lý Kinh Hồng. vì Hoàng Phủ Hoài Hàn tìm lý do để g.i.ế.c , nên mới luôn dễ dàng bỏ qua. Lời của Bách Lý Kinh Hồng chỉ đơn giản là nàng , ở , mà là cho Hoàng Phủ Hoài Hàn một lý do để g.i.ế.c . Con tin Nam Nhạc giúp nghịch tặc cấu kết với địch phản quốc chạy trốn. Có tội danh , thì dù g.i.ế.c , bên phía Nam Nhạc cũng thể ý kiến gì .
“Nàng tin ?” Bàn tay thon dài nhẹ nhàng chạm mặt nàng, đôi môi mỏng cong lên, mặt đầy vẻ dự tính , dù chuyện gì cũng khó .
“Ta !” Nàng trả lời câu hỏi của , mở miệng phát ba chữ, kiên định và quyết liệt. Vì nàng , nàng , chính là ép đường cùng! Thái độ khiến cho mấy đại ám vệ vốn bất mãn với hành động của điện hạ cũng dần bình tĩnh hơn, thì chỉ điện hạ tình nguyện dùng cái c.h.ế.t của để đối phương sống, mà nàng cũng như .
“Ta chỉ hỏi nàng, nếu Bách Lý Kinh Hồng , là mà hiện giờ nàng đang thấy, nàng, còn theo ?” Hắn dây dưa vấn đề nữa, chỉ đặt đôi mắt tiêu cự lên nàng, nhẹ nhàng hỏi chuyện đang , nhỏ nhẹ như tình nhân đang tâm tình .
Nàng gật mạnh đầu: “Muốn!”
“Nếu như tài sản khổng lồ, hơn nữa, cả đời tính cách của cũng luôn lạnh lùng tẻ nhạt như , lời , cũng chẳng hiểu lãng mạn, nàng, còn theo ?” Đầu ngón tay lạnh như băng nhẹ nhàng khắc họa đường nét khuôn mặt nàng, như khắc sâu dung nhan của nàng tận trong đáy lòng.
Tô Cẩm Bình cầm lấy bàn tay đang di chuyển mặt của , từ tới giờ, lúc nào nàng cảm nhận tới gần cái c.h.ế.t như , cũng tới tận bây giờ, nàng mới nhận trong lúc nàng hề , chiếm một vị trí lớn như trong lòng . Nàng c.ắ.n chặt môi, kiềm nén nước mắt trong mắt: “Muốn!”
Nàng dứt lời, liền nở nụ , nụ y như đầu tiên nàng thấy , rạng rỡ như chiếu sáng cả thế gian: “Vậy, nếu và nàng đều thể vượt qua kiếp nạn , nàng ở bên trọn đời trọn kiếp ?”
“Muốn!” Nàng gật đầu chút do dự.
“Keng” một tiếng, ánh kiếm lóe lên, một cây kiếm sắc bén lạnh lùng đặt lên cổ . Bàn tay thon dài trắng nõn nắm lấy chuôi kiếm, giọng lãnh đạm mà quyết liệt, những điều , thế nên, dù bây giờ c.h.ế.t, cũng còn gì tiếc nuối nữa: “Đã , bây giờ nàng hãy ! Đi Nam Nhạc, nếu thể sống , nàng hãy sống thật cả phần !”
Nhìn thấy hành động của , Tô Cẩm Bình nghiến răng tức giận, mắng: “Bách Lý Kinh Hồng, khốn kiếp!” Nước mắt trong mắt rốt cuộc cũng kìm nữa, cứ thế trào ! Nàng bước lên đoạt lấy cây kiếm trong tay , thấy ấn mạnh tay hơn, cổ như bạch ngọc xuất hiện vết m.á.u đỏ tươi. Nàng hung hăng : “Bách Lý Kinh Hồng, cho rằng thế thì thể uy h.i.ế.p ? Không chỉ là c.ắ.t c.ổ thôi ? Ai mà chứ? Chàng dám cứa một nhát, bà đây dám cứa hai nhát!!!” Nàng lau mạnh nước mắt mặt , căm tức .
“Nàng báo thù cho Thiển Ức ?” Hắn nhẹ nhàng , giọng vẫn luôn thanh lãnh như .
Nghe thế, Tô Cẩm Bình bỗng ngẩn , tai thoáng thấy tiếng bước chân, Hoàng Phủ Hoài Hàn còn cách nơi bao xa nữa. Hắn cũng bắt đầu sốt ruột: “Đi . Nếu , nàng sẽ phụ lòng Thiển Ức!”
Nàng c.ắ.n răng, trong lòng thầm quyết định, đầu một cái, đó thẳng cửa mật đạo. Hắn đúng, nàng báo thù cho Thiển Ức, chờ thù của Thiển Ức báo xong , nếu c.h.ế.t, nàng sẽ... Nghĩ tới đây, bỗng một giọng thanh lãnh vang lên lưng, chỉ bốn chữ: “Cẩm nhi, yêu!”
Nàng dừng bước, bất động như trời trồng, nước mắt càng dâng lên như trào . Tô Cẩm Bình dung nhan tuyệt thế khuynh thành của , vành mắt đỏ hồng, c.ắ.n môi hung dữ : “Bách Lý Kinh Hồng, nếu rằng, mà c.h.ế.t, nhất định sẽ cùng lên trời xanh, cùng xuống suối vàng, sống c.h.ế.t theo , nếu , còn dám c.h.ế.t ?”
Nghe nàng hỏi, ngẩn ngơ. Một thoáng , nụ nở rộ khuôn mặt , còn hơn vầng trăng sáng bầu trời hàng ngàn vạn . Sau đó, đôi môi mỏng khẽ hé mở, giọng mơ hồ như mây trời vang lên: “Không dám.”
“Vậy cho rõ đây, nhất định cố gắng sống sót!” Dứt lời, nàng cũng còn can đảm trả lời, thẳng, đầu cũng nữa.
“Đi theo bảo vệ nàng.” Hắn mở miệng phân phó bốn ở cửa.
Đám Phong và Tu thôi: “Điện hạ!”
“Đây là mệnh lệnh.” Chỉ bốn chữ phát , các đại ám vệ sang , trong mắt đều là vẻ thế nào, đó lượt bước trong mật đạo .
Chờ bọn họ đều hết, mới bỏ cây kiếm cổ xuống, tung lên một chiêu, đ.á.n.h chính xác chốt cửa, đó, chiếc giường di chuyển, che khuất cửa mật đạo . Hắn chậm rãi tới bên cửa phòng, mở cửa , đó cạnh bàn, nhẹ nhàng cầm tách lên. Hương thơm nhàn nhạt của bay mũi, dung nhan lãnh đạm chút vẻ hoảng loạn nào, cũng hề chút sợ hãi t.ử vong, thậm chí, còn thoáng nụ nhẹ...
Nàng , dù là , tiền tài ngập trời, thậm chí suốt đời cũng chỉ tính cách tẻ nhạt , nàng cũng ở bên . Nàng còn , nếu bọn họ thể sống sót, sẽ hứa cho trọn đời trọn kiếp. Đã những điều , thì dù một khắc vùi xuống địa ngục cũng là gì ?
Người mặc long bào màu tím chợt xuất hiện ở cửa, lưng là đám thị vệ. Vừa bước tới cửa, lạnh lùng phân phó đám thị vệ: “Không bước !” Đây là sự tôn trọng dành cho đối thủ của , mà Bách Lý Kinh Hồng cũng xứng đáng tôn trọng như !
Đôi long hài màu vàng sáng bước , lạnh lùng : “Tam hoàng t.ử Nam Nhạc, trẫm ở chỗ của ngươi một mật đạo dẫn ngoài cung, mà trong Hoàng cung ý đồ mưu phản, giờ cũng tìm thấy chút đầu mối nào, Tam Hoàng t.ử Nam Nhạc ngại để trẫm sai lục soát một chút ?”
“Hoàng Phủ Hoài Hàn, ngươi hẳn cũng , nàng , ngươi mới lý do g.i.ế.c chứ?” Giọng vẫn lãnh đạm như mây, mờ ảo như sương, thờ ơ như điều đang đến là sống c.h.ế.t của .
Không sai, con gái đó , Bách Lý Kinh Hồng mới cấu thành tội giúp phản tặc chạy trốn, là đồng đảng cấu kết với tội phạm. Viết một tờ quốc thư gửi sang Nam Nhạc, thì Nam Nhạc hoàng cũng thêm gì , lúc đó, thể ngang nhiên diệt trừ Bách Lý Kinh Hồng một cách hợp lý. Còn nếu bắt Tô Cẩm Bình về, tội danh lớn cũng lớn mà nhỏ cũng nhỏ, . Đó là lý do vì thừa Nam Cung Ninh Hinh giúp Tô Cẩm Bình chạy trốn, nhưng cũng như thấy. Điều chờ, chính là thời khắc đây!
Nhìn nam t.ử như tiên giáng trần mặt một lát, Hoàng Phủ Hoài Hàn mới : “Bách Lý Kinh Hồng, ván , ngươi thua!” Không thua về mưu lược, thua về thủ đoạn, càng thua về thực lực. Hai họ vốn sẽ thể tranh đấu phân thắng bại, nhưng Bách Lý Kinh Hồng vì bảo vệ mạng sống của Tô Cẩm Bình, nên thua. Hơn nữa, còn là thua t.h.ả.m hại!!!
Giọng lạnh băng truyền tai , nhưng như thấy gì, thậm chí còn nhàn nhã nhấc tách lên, nhấp mọt ngụm, đó, giọng như khúc nhạc tiên mới vang lên: “Thua ? Ta cam tâm tình nguyện!”
Dứt lời, đặt tách trong tay xuống, dậy, chậm rãi thong thả đến bên , ánh mắt xám bạc như ánh trăng thẳng đôi mắt tím của . Một cái liếc mắt như một thanh kiếm sắc bén, đ.â.m n.g.ự.c Hoàng Phủ Hoài Hàn, cuối cùng, đôi môi mỏng nhếch lên, nhả mấy chữ lạnh lùng: “Ta thua, điều, ngươi thực sự chiến thắng ?”
Chỉ một câu khiến cơ thể Hoàng Phủ Hoài Hàn run lên một chút, trong đầu bỗng xuất hiện hình ảnh thấy trong Ngự hoa viên hôm nay, một cảm giác thương tiếc như trào dâng trong tim, ánh mắt tím đậm chợt lóe chợt tắt, đầy tia sáng kỳ dị, phức tạp y như màn đêm đen tối, khiến thể thấu hết diện mạo thực sự của vạn vật. Lúc , thể hiểu sự khác lạ trong tim là vì , nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh .
Thấy trấn tĩnh, Bách Lý Kinh Hồng tiếp: “Hoàng Phủ Hoài Hàn, ngươi thực hề hiểu chính .” Hoàng Phủ Hoài Hàn hận nhất là khác coi thường sự uy nghiêm của , nhưng luôn dễ dàng tha thứ cho nàng. Chính còn thể sự khác thường của Hoàng Phủ Hoài Hàn, nhưng đối phương vẫn tự ám thị chính , rằng tất cả chẳng qua vì giá trị lợi dụng của nàng mà thôi.
Đôi mắt lạnh lùng như ngưng đọng , thừa nhận, mặt đúng. Có lẽ thực sự thích con gái , nếu , sẽ dễ dàng tha thứ cho nàng như thế. Nếu , thì hôm nay ở ngự hoa viên, sẽ sinh cảm giác thương tiếc khi thấy nàng như , hơn nữa, cảm giác cũng sẽ thể mạnh mẽ đến . Nếu , thì hiện giờ, khi xác định rằng nàng , hơn nữa, từ nay về cũng thể sẽ lý do gì mà kéo nàng nữa... khi nàng thoải mái bước khỏi sinh mệnh của , thì trong lòng cảm thấy trống rỗng thất bại như thiếu mất thứ gì đó như thế ...
mà... thế thì ? Thích thì thế nào? Dù là thực sự đau đến tận xương tận tủy thì ? Hắn vĩnh viễn cũng quên trọng trách vai , cũng vĩnh viễn sẽ quên tâm nguyện mà luôn luôn theo đuổi! Nhìn đàn ông mặt, lạnh : “Dù như , trẫm cũng hối hận. Mời...”
Bách Lý Kinh Hồng hề kinh ngạc khi , như sớm đoán đối phương sẽ như . Hắn cũng nhiều, nhanh chậm bước theo ngoài, bước chân thoải mái như đang trong sân vắng, nhàn nhã thảnh thơi đến cùng cực...
Quyển 1