Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 95:: Xin Hỏi Anh Đẹp Trai, Năm Nay Bao Nhiêu Tuổi?

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào trong phòng, Nam Cung Cẩm bỗng nhiên chút ấm ức: “Thái độ của Đông Lăng kỳ quái!”

kỳ quái, bởi vì trong các Hoàng để bồn nước, nhất thống thiên hạ nhất, thể nghi ngờ gì chính là Hoàng Phủ Hoài Hàn. Thế nhưng đồng minh của là Mộ Dung Thiên Thu tự trận. Hắn mãi hành động gì, chỉ tướng lĩnh trướng tiến công, như thể định ngự giá chinh. Hắn1không tự trận, đối với Nam Nhạc mà , thì đương nhiên là chuyện , nhưng cũng khiến cho Nam Cung Cẩm cảm thấy bất an, luôn cảm thấy đối phương tựa hồ như là đang tính toán âm mưu gì đó.

Tình hình Đông Lăng, cũng là điều khiển Bách Lý Kinh Hồng thấy kỳ quái từ lâu, chỉ là chuyện khiến ưu phiền nhất hiện nay là chuyện Mộ Dung Thiên Thu thiếu thứ gì đó, mặc dù giả vờ câm điếc, vẻ nhưng không8ít văn thần võ tướng luôn luôn thỉnh thoảng đến tìm hiểu, cả ngoài sáng lẫn trong đều đưa ý kiến, thậm chí còn ám chỉ trả thử đó cho Mộ Dung Thiên Thu, để giải quyết tình huống đối địch của Mộ Dung Thiên Thu. Mà thể vạch trần lời của Mộ Dung Thiên Thu, nếu như , tất nhiên sẽ đẩy Cẩm Nhi tới đầu sóng ngọn gió, tiếng hồng nhan họa thủy vẫn luôn còn đó, cho nên những ngày gần đây,2tâm tình cũng quá . Đối với chuyện Hoàng Phủ Hoài Hàn đang tính toán gì, cũng đặt ở thứ hạng thấp hơn.

Vừa Nam Cung Cẩm thế, trầm ngâm : “Bộ hạ cũ của vương triều Nam Cung gần đây yên , cũng coi như quấy cho Hoàng Phủ Hoài Hàn phiền phức vô cùng, theo lý thì nên xử lý chuyện . cảm thấy, chuyện tựa như đơn giản như thế” Bởi vì chỉ với một đám như rắn mất đầu,4là thể nào khiến cho Hoàng Phủ Hoài Hàn ưu phiền đến thế!

Lời cũng khiến cho ánh mắt Nam Cung Cẩm ngưng một chút, tên Cẩu Hàn nhúc nhích, nhất định là đang ý đồ xa, cần phòng vạn phần mới . “Mặc kệ đang ý đồ gì, chúng đều cẩn thận hơn, đừng để sơ hở cho tận dụng đục khoét!” “Ừm!” Bách Lý Kinh Hồng gật đầu, tỏ hiểu. Cho dù Nam Cung Cẩm , cũng sớm giương lên mười hai vạn phần đề phòng, quyết khả năng để chuyện cũ lập .

Hơn nửa tháng , chiến tranh vẫn còn đang tiếp diễn, mà Nam Cung Cẩm cũng t.h.a.i ba tháng, t.h.a.i nhi định. Trong chớp mắt, đến Tết Trung thu, lúc trăng tròn tháng , nàng còn đang ở Mạc Bắc thảo nguyên ngắm trăng và nhớ về hăn. Hiện nay ở ngay bên cạnh, đây là một dạng yên khác, cũng hai Đạm Đài Minh Nguyệt và Hách Liên Đình Vũ hiện nay như thế nào.

Đang suy nghĩ miên man, nàng chợt thấy phía truyền tới tiếng bước chân, đầu , ngoài dự liệu thấy Bách Lý Kinh Hồng, trong tay đang cầm một cái bánh Trung thu nho nhỏ, vô cùng quen mắt, khi tới bên cạnh nàng thì nâng tay đưa nó cho Nam Cung Cẩm.

Nam Cung Cẩm bánh Trung thu tay hồi lâu, rơi xuống một giọt nước mắt. Hắn giật , chút hiểu, ban đầu ở hoàng cung Đông Lăng, nàng từng cho một miếng bánh Trung thu, cũng chính là sự quan tâm chân thành trong miếng bánh Trung thu đó khiến động tâm. Cho nên nhớ kỹ hình dạng cái bánh Trung thu đó, hôm nay mới một cái giống như đúc cho nàng, nhưng chẳng tại , khiến nàng rơi lệ.

Nam Cung Cẩm giơ tay nhận lấy : “Cái bánh Trung thu hồi là do Thiển Úc . Chẳng qua là mượn hoa hiến Phật thôi!”

, là nàng đưa cho .” Là do nàng cho, đó chính là tâm ý của nàng, ai thì liên quan gì?

Nam Cung Cẩm khẽ mỉm một tiếng, thêm gì nữa. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn chiếc bánh Trung thu, như là đang nhớ chiếc bánh Trung thu năm đó tiểu nha đầu cho tán thưởng: “Làm giống!”

Gần như giống như đúc, ngay cả mấy dấu vết mỹ khi nặn bánh cũng giống vô cùng. Câu tán thưởng của nàng khiến cảm thấy chút hối hận, hôm nay nên cái , sợ là gợi lên sự thương tâm của nàng. Thấy im lặng, mặt lộ vẻ hổ, nàng : “Không , Thiển Úc trách , mà cũng báo thù giúp nàng !”

Quân Lâm Mộng và bộ phủ Trần Quốc Công Nam Nhạc đều chôn cùng Thiển Ức. Mà khi bọn họ Dương Châu đây cũng thấy trời sinh dị tượng. “Thực khi ở Bắc Minh, một mực hoài nghi Quân Lâm Uyên cũng nhúng tay chuyện !” Chuyện vẫn luôn là một nút thắt trong lòng Nam Cung Cẩm, bởi vì cách nào tháo gỡ , cho nên vẫn luôn tích tụ giải tỏa .

Nàng cũng chuyện Quân Lâm Uyên oán hận hai của . Hắn các nàng c.h.ế.t cũng gì kỳ quái, mà lúc đó, nàng dấy lên sự nghi ngờ cũng chính là khi quá khứ của . Thêm nữa là lúc khi một ngày, như là gì đó, nhưng cuối cùng , trong di thư, cũng rằng chuyện với nàng. những chuyện đều chứng tỏ chuyện như thế, nhưng nàng một mực dám hỏi tới, sợ rằng khi hỏi xong, trong lòng nàng sẽ vết rách.

Bách Lý Kinh Hồng thể, nhíu mày , thực chuyện cũng hoài nghi. Bởi vì mục tiêu của chuyện ngoài mục đích là khiến cho Quân Lâm Mộng c.h.ế.t, mà Quân Lâm Mông c.h.ế.t, cũng chỉ một minh Quân Lâm Uyên. bởi vì chứng cứ, mà Quân Lâm Uyển ân với nàng, cho nên dám nhắc tới.

“Nếu như Quân Lâm Uyên nhúng tay , nàng tha thứ cho ?” Bách Lý Kinh Hồng hỏi nhàn nhạt.

Nam Cung Cẩm trăng bầu trời trong chốc lát, mười phần thành thật: “Ta cũng .” vật, đúng là , cho nên năm đó nàng mới dám hỏi.

Quân Lâm Uyên đối với nàng, là ân cứu mạng, ấn truyền dạy, mà lúc đó, nàng cũng đối phương bệnh nặng. Cho nên nàng căn bản là dám hỏi tới, bởi vì nàng nên phản ứng thế nào đối với kết quả nhận . Đây lẽ là bước lùi duy nhất trong cuộc đời nàng, nhưng đến bây giờ, nàng chỉ cảm thấy may mắn khi nhớ tới bước lùi . “Không cũng , trong lòng , luôn là tri kỷ quan trọng nhất, nào thể thế .”

Nếu như , sợ là sẽ nhiều điều sẽ biến đổi theo. Hiện nay, chỉ sự hoài nghi mà thôi, vĩnh viễn cũng cách nào chứng thực, chẳng ?

Hắn thấy, câu gì, nhưng chợt chút ghen ghét với . “Đừng suy nghĩ nhiều, tri kỷ là tri kỷ” Nam Cung Cấm đầu nhạt, cắt đứt suy nghĩ lung tung trong đầu . Không đợi đáp lời, nàng nhanh chóng leo lên cây dựa , vô cùng hài lòng thoải mái. Mà Trung thu nên binh sĩ Đông Lăng tiến công , bên ngoài cũng yên tĩnh.

Bách Lý Kinh Hồng cũng trèo lên theo nàng, thật lâu gì. Cô gái nào đó ăn xong bánh Trung thu tay , đầu đàn ông tuyệt sắc bên cạnh, bỗng nhiên nổi lên tâm tình trêu chọc nên giở giọng kiểu chán đến c.h.ế.t: “Không trai năm nay bao nhiêu tuổi ?”

Hắn nhắm mắt , gì. Khóe miệng co rút , vấn đề nàng ? Nàng thì ngừng cố gắng: “Không trai cao bao nhiêu nhỉ?” Môi mỏng của khẽ nhúc nhích, nhưng vẫn gì. Khóe mắt cũng chút co rúm , vấn đề , hình như nàng cũng mà? Lại là cái tính tình thú vị chút nào , hỏi cái gì cũng , Nam Cung Cẩm méo hết cả mồm miệng, mặt đen lên phỉ nhổ: “Ta cái tính tình đạm mạc của ngài, khác đến ăn cướp, ngài cũng trực tiếp nộp tiền luôn ?” Ngoài dự đoán, trả lời, nhắm đôi mắt như ánh trăng , nhàn nhạt: “Vậy còn xem là ai.” Cô gái nào đó vội vàng đưa đầu tới mặt : “Nếu như là thì ?” Ai da, sắp phát tài ? Tiền thuế đầu năm, thêm tiền của Dạ Mạc Sơn Trang, tính tỉnh , nhất định là nhiều đây! Nghĩ thế, trong mắt nàng tràn đầy sắc. thái kích động, ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng trìu mến như là của ! Chỉ điều, hình như bọn họ chính là của mà!

Thấy nàng kích động như thế, trong mắt ẩn ẩn ý nồng đậm, một tay tóm lấy nàng, bờ môi mỏng phun bốn chữ bên tai nàng: “Ta nguyện hiến sắc...”

Nam Cung Cẩm trợn to đôi mắt, hiểu rõ ràng là hôm nay ăn trộm gà còn mất nắm thóc! Định chạy trốn, ôm chặt thể nào động đậy, hơn nữa, những ngón tay lạnh buốt của trong vạt áo của nàng, Nam Cung Cẩm c.h.ử.i ầm lên: “Mẹ nó, buông , buông ! Bà chỉ cướp tiền chứ cướp sắc! Buông ! Tên khốn nhà , lòng đen tối...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-95-xin-hoi-anh-dep-trai-nam-nay-bao-nhieu-tuoi.html.]

đối phương nhúc nhích chút nào, còn thản nhiên: “Hôm nay là Trung thu, vốn nên là thời gian đoàn tụ, sum vầy, cho dù nàng cướp sắc cũng cam nguyện.” “ !” Nam Cung Cẩm gào to! Mấy ngày gần đây tên cầm thú giày vò, nàng còn kịp cao hứng thì chuyện tới. Hơn nữa, bỗng nhiên lá gan bỗng trở nên đen tối như thế ?

Thấy nàng phản đối kịch liệt như thế, nhưng ngoảnh mặt ngơ, cởi vạt áo của nàng , chuyện mà cho rằng nên .

“Này, chẳng lẽ đang m.a.n.g t.h.a.i ? Nếu như hài t.ử thương thì bây giờ, cha nào như ?” Đầu Nam Cung Cẩm đầy mồ hôi lạnh, thi triển đòn sát thủ của bản . Chỉ hy vọng tên chuyện khi hài t.ử ba tháng thì thể thực hiện chuyện .

hiện thực vĩnh viễn luôn tàn khốc, cũng luôn luôn cách với hy vọng”. Chỉ thấy nhàn nhạt: “Ta hỏi thăm , khi t.h.a.i ba tháng, là thể...”.

“Mẹ nó! Chàng còn dám hỏi khác vấn đề tế nhị !” Nam Cung Cẩm vô cùng khinh bỉ. Nàng xong, lập tức im lặng, nhưng những ngón tay thon dài nhanh chóng tiến , động tác cũng quá ôn nhu, rõ ràng là những lời ban nãy của nàng khiến tức giận, nên định đòi nàng. Khí tức âm trầm kinh khủng khiến cho lưng Nam Cung Cẩm tê dại một hồi...

Hôm , nhiều tin đồn trong phủ thành chủ, là đêm qua quỷ náo loạn. Có tiếng phụ nữ gào thét chói tai, tóm là kéo dài đến hơn nửa đêm, dọa cho dám ngoài. Còn Tiểu Miêu khi trình xem một chút thì đến c.h.ế.t sống dám tiếp tục , vội vàng ôm mặt về gào suốt cả đêm. Nam Cung Cẩm cũng ôm về phòng lúc nào, chỉ tỉnh dậy thấy trần trụi trong n.g.ự.c . Mà khi nàng tỉnh, trong mắt dấy lên d.ụ.c hỏa, cuối cùng cân nhắc đến chuyện nàng thai, thế nên mới tiếp tục giày vò nàng thêm nữa.

Mãi đến buổi trưa, Nam Cung Cẩm mới chống eo, bò dậy từ giường, mà nào đó vẫn còn ham mà tỏ thái độ bất mãn. Hai mắt cô gái nào đó đẫm lệ m.ô.n.g lung thoáng qua ngoài cửa sổ cảm thán: “Nếu bất lực thì quá!”

“Ừm?” Một chữ, màng theo cảm giác uy h.i.ế.p vô tận.

Toàn nàng run lên, ngoan ngoãn im lặng, dám gì nữa.

Đêm đó, một tên lính truyền lệnh tiến Diệp Châu, mang theo quân tình khẩn cấp của Thiếu Dương.

Mộ Dung Thiên Thu lực tiến công, Tề Quốc Công sắp chống nổi, mời Bách Lý Kinh Hồng phái viện binh. Bách Lý Kinh Hồng rõ, chỉ thêm viện binh là đủ, chỉ tự trấn thủ, Thiếu Dương mới thể lo , Nam Cung Cẩm chịu giày vò cả đêm, tự nhiên là hy vọng nhanh chóng xéo . Thế là, tình huống ghét bỏ, cứ một bước đầu ba .

Sau ba tháng nhịn vô cùng vất vả, mà hôm qua khống chế , khiến cho nàng sinh lòng phòng với , hôm nay c.h.ế.t sống cũng chịu cùng, bù mất!

Bệ hạ cảm thấy thua thiệt một cách sâu sắc, nên hôm nay ưu sầu.

Sau khi Bách Lý Kinh Hồng , sắc trời tối, mà quân đội Đông Lăng tổ chức một tập kích bất ngờ. Nam Cung Cẩm quan chiến tường thành, , Mặc Họa và Phong đều chiến trường, chiến đấu vẫn hừng hực khí thế như thế

Trong lúc kịch chiến, một mũi tên dài b.ắ.n tới Mặc Họa, Mặc Họa nghiêng tránh thoát, nhưng tránh thoát chứ tránh mũi tên phía , nàng c.ắ.n cắn môi , chờ c.h.ế.t , Nam Cung Cẩm rút đoản đao , đang ném qua, Phong tay nàng một bước, một kiếm đ.á.n.h bay mũi tên !

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Mặc Họa giật , bốn mắt , nàng thấy vẻ sát phạt mặt , còn cả hẳn nhiễm m.á.u tươi, lập tức cảm thấy trong lòng như cái gì đó và . Đang gì đó, đối phương đầu , tiếp tục c.h.é.m g.i.ế.c, nhưng Mặc Họa bỏ lỡ, khi đầu, nụ bên môi nàng còn vẻ mỉa mai nữa.

Nàng đang sự bất lực của , mù quáng tự đại, lúc mắt tròng vũ nhục , hiện nay ngược tới cứu. Suy nghĩ khiến cho gương mặt xinh của Mặc Họa trong thoáng chốc trợn to mắt mà , cả khuôn mặt trắng bệch tìm thấy một tia huyết sắc.

Nam Cung Cẩm ở tường thành cảnh , bất đắc dĩ mà lắc đầu, thực chất, lòng tự trọng trong lòng Phong mạnh vô cùng, sự vũ nhục mà Mặc Họa tặng , tất nhiên sẽ lưu dấu vết khó mà xóa sạch trong lòng , hiện nay phản ứng như thế, cũng là bình thường. Hai tiến tới với , sợ là con đường phía còn dài. Chuyện thể giúp,nàng và Bách Lý Kinh Hồng cũng giúp , xem chính bọn họ.

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...