Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 94:: Quỹ Đen Đó... Là Vay Của Thượng Quan Huynh!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi lên xe ngựa, bước thấy Nam Cung Cẩm : “Chuyện của Phong và Mặc Họa, nếu như giúp đỡ tác động một chút, cố gắng thì thể thành công!”

Hắn dừng , chợt khẽ, đôi môi mỏng nhếch lên, chậm rãi: “Mới thần sắc nàng nghiêm nghị dạy dỗ Tu, ngờ là trong lòng vẫn đang tính toán cho Phong.” Phong và Tu đều là của , tự nhiên là hy vọng nàng thiên vị Phong và Tu một chút, như thể cũng1đại biểu năng thiên vị .

Nam Cung Cẩm bắt chéo chân đầy bất nhã, nhưng cảm thấy thế mệt, nên trực tiếp về phía , dựa đầy hạnh phúc, đó tiếp tục : “Ta dạy dỗ , là bởi vì bên cạnh thích nhiều chuyện hóng hớt, nếu là con gái, còn thể hiểu , nhưng nếu là đàn ông, chỉ cần tưởng tượng một chút, cảm thấy thoải mái!”

Lời khiến khỏi bật , đến8nỗi lồng n.g.ự.c rung rung. Hắn nhận , nàng luôn luôn chút luận điệu cổ quái, con gái nhiều chuyện bàn tán khác thì thể hiểu , đàn ông thì , đây là đạo lý gì thế?

“Không , gần đây luôn cảm thấy lòng chút trống rỗng!” Nam Cung Cẩm dựa trong n.g.ự.c , như ấm ức.

Hắn khẽ giật , đôi lông mày nhíu , nàng hiểu lắm: “Là chỗ nào ?”

!” Nam Cung Cẩm nghiêm túc gật đầu,2cũng ngẩng đầu lên, nước mắt rưng rưng , phảng phất như là chịu sự ủy khuất cực lớn . Bộ dạng của nàng khiến lòng cảm thấy chút đau đớn, mặc dù trong lòng cũng nàng đa phần là đang diễn trò, nhưng vẫn hỏi nhỏ: “Sao thế?” Giọng điệu đạm bạc như nước, bồng bềnh như mây, nhưng chất chứa sự quan tâm vô cùng rõ ràng.

Gần đây cảm thấy vô cùng khó chịu, trong lòng luôn luôn vướng mắc, khiến cảm thấy thoải4mái, như là thời tiết nên tâm tình cũng phiền muộn, khẩu vị thì dù là ăn cơm uống cũng cảm thấy ngon miệng!” Nam Cung Cẩm thao thao bất tuyệt diễn tả sự khó chịu của .

Lời khiến sắc mặt ngày càng đen : “Chẳng lẽ bởi vì Lãnh T.ử Hàn nên thế ?” Nếu như thế, thật sự cần dạy dỗ nàng một chút. Hắn xong, sắc mặt Nam Cung Cẩm liền đen thui: “Chàng đang nghĩ thế! Ta là... đang ...”

Nàng nhăn nhỏ.

Hắn thấy bộ dạng nàng càng ngày càng bỉ ổi, trong mắt bỗng nhiên hiện lên một tia hiểu , vẻ mặt , cũng xa lạ gì, từng thấy ở hoàng cung Đông Lăng. Thế là, cũng hùa theo, giả giọng tỏ vẻ hiểu và vô cùng ôn nhu : “Đang chuyện gì?” “Ấy... đang ...” Nam Cung Cẩm nuốt nước bọt một chút, chút ngượng ngùng, nàng như thế , giống Chu Bái Bì, Hoàng Thể Nhân trong truyền thuyết ?! Toát mồ hôi!!! “Ừm?” Giọng điệu càng nhu hòa hơn.

Nam Cung Cấm cúi đầu xuống, một lúc , cuối cùng cũng lấy dùng khí mà : “Đang , còn vật gì giao cho ?” Nàng xong, vẻ : “Ta còn vật gì giao cho nàng ?” Thấy hiểu, sắc mặt Nam Cung Cẩm khó coi, đầy tàn bạo: “Chàng thật sự giả vờ ?”

Nàng , liền thấy đáy mắt ý rõ ràng, khóe miệng giật một cái, lập tức hiểu chơi . “Chỉ sợ là thể giao cho nàng.” Đây là đầu tiên theo ý nàng, nhưng cũng đang trêu chọc nàng, mà là thật.

“Vì ? Không chăng tài sản nên nộp lên cho vợ ? Bây giờ đổi ý ?” Biểu lộ của Nam Cung Cẩm lập tức như là thâm thù đại hận .

Trong chốc lát, bỗng nhiên Bách Lý Kinh Hồng vô cùng nghiêm túc mà : “Ta thực sự đang lo lắng là giao hết tiền cho nàng xong, đến lúc nàng giao quỹ đen, thì lấy tiền để đưa?”

Chuyện quỹ đen vốn khắc sâu ấn tượng đối với Nam Cung Cẩm, thế, lúc nàng mới nghiến răng nghiến lợi: “Chàng còn mặt mũi tới chuyện quỹ đen , lúc thế nào cũng nhận...” “Tiền là do mượn của Thượng Quan .”

Hå?

Trong nháy mắt, Nam Cung Cẩm liên hoảng hốt, mượn của Duệ ca ca ? Ặc, thế, chẳng lẽ... Hẳn là... Không chứ?

“Còn do nàng bắt nhất định giao quỹ đen , còn đóng cửa cho . Lúc đó , nên tìm Thượng Quan mượn tiền, đây vài ngày mới trả .” Mỗi đến chuyện , mặt đều đỏ tới tận mang tai.

Đời bao giờ thiếu tiền, nhất là còn Hoàng đế một nước. đó tìm mượn tiền, nếu như sơ ý một chút, sợ là còn giấy nợ. “Không chứ?” Nam Cung Cẩm cảm thấy chút dám tin! Thứ nhất, phán đoán của sai lầm ? Thứ hai, với tính cách của tên , vay tiền khác ? Có khả năng ? “Thượng Quan còn ở tại đáy vực Nguyên Dương Lĩnh, nếu nàng tin, thể hỏi một chút.” Chuyện khiến biệt khuất lâu, cũng cảm thấy oan uổng, cho nên khi cơ hội, nhất định sẽ biện bạch cho chính minh.

Khóe miệng Nam Cung Cẩm co quắp mấy lắc đầu nhanh: “ chuyện liên quan đến chuyện giao tiền cho !”

Tiền của Dạ Mạc Sơn Trang và tiền quốc khố thu , tên lôi dụ dỗ khi ở Bắc Minh, thấy nhắc tới nữa, nàng cũng chỉ thể tự đòi. “Nếu nàng bắt giao nộp quỹ đen, mà Thượng Quan thì ẩn cư, tìm ai mượn tiền để mà giao?” Đôi mắt như ánh trăng say lòng của nàng nhàn nhạt, mang theo vẻ oán trách, như là bản sự ủy khuất to lớn.

Nam Cung Cẩm cũng chuyện vẻ như với , nhưng chuyện bây giờ quan trọng hơn đúng ? “Ai dà, chuyện , thể cam đoan là sẽ phát sinh nữa! Bởi vì tiền nộp lên , sẽ tự kiểm tra, như thể sẽ lo lắng giấu riêng!”

“...” Sao cảm thấy câu đối với còn bất lợi hơn ?

Xe ngựa tới Diệp Châu, đường , Nam Cung Cẩm luôn quấy rầy đòi hỏi, dùng hết biện pháp nhưng moi chút lợi ích nào. Lần quyết tâm giao tiền cho nàng, điều khiến cho tâm trạng Nam Cung Cẩm vô cùng tệ.

Thiếu Dương để cho Tề Quốc Công và Vân Dật phòng thủ, Phong và Mặc Họa đều theo hai bọn họ về Diệp Châu.

Vừa mới xuống xe ngựa, Nam Cung Cẩm thấy một hình bóng vô cùng quen thuộc phía xa xa, thấy Bách Lý Kinh Hồng xuống xe, chạy như bay từ đằng xa tới, giọng lanh lảnh vang lên hết sức kích động: “Hoàng thượng, cuối cùng ngài cũng về, nô tài cứ tưởng ngài c.h.ế.t !” Hắn định thần , đó chính là Tiểu Miêu tổng quản quản lý chuyện nội vụ, ở chỗ ?

Có thể lên vị trí Tổng quản phủ nội vụ, Tiểu Miêu tự nhiên là vô cùng giỏi việc mặt mà chuyện, gã đ.á.n.h giá sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng, lập tức hiểu rõ nên tự giải thích: “Hoàng thượng, nô tài thật sự là quá nhớ ngài, ngài tới Diệp Châu, nô tài mới cả gan chạy tới. Vì nô tài hầu hạ ngài, cho nên ngài nhất định thông cảm cho tấm lòng trung thành của nô tài!”

Nói xong, gã còn nháy mắt đầy quyến rũ với Bách Lý Kinh Hồng.

Ánh mắt quyến rũ khiến cho Bách Lý Kinh Hồng khẽ giật , khóe miệng rút , đầu còn mồ hôi lạnh chảy xuống. Tên nô tài , xưa nay tính cách thần kinh chập mạch, nhưng vì sự trung thành của gã, mà gã còn giỏi việc lung lạc lòng , cho nên cũng hủy bỏ chức vị của gã, ngờ gã như thế...

Nam Cung Cẩm tên , mắt cũng gần một trận, mỗi trông thấy Tiểu Miêu, nàng liền cảm giác khó chịu. Bách Lý Kinh Hồng để ý tới gã, thẳng trong. Nam Cung Cẩm cũng vênh mặt lên vì đối phương giao tiền nên vô cùng cao hứng, theo trong. Tiểu Miêu đuổi sát theo, mỉm tủm tỉm, nụ thấy rằng thấy mắt đúng tiêu chuẩn, cứ như là việc theo lưng Bách Lý Kinh Hồng là chuyện đắc ý nhất, hạnh phúc nhất trong cuộc đời gã !

Khóe mắt Nam Cung Cẩm gã, còn thấy tên lưng bọn họ dùng tay áo che mặt, lặng lẽ bôi son trát phần, cảnh khiến nàng thấy ớn lạnh cả .

Vừa mới bước Diệp Châu, ngoài thành vang lên âm thanh c.h.é.m g.i.ế.c. Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm tường thành xuống, thấy thây ngang khắp đồng, m.á.u chảy thành sông! hai phe nhân mã vẫn là thế lực ngang .

Các tướng sĩ Nam Nhạc trông thấy Hoàng thượng và Hoàng hậu xuất hiện ở chỗ , lập tức dũng mãnh vô cùng! G.i.ế.c chóc càng thêm kinh khủng, từng bước từng bước đều giống như mũi tên phá b.ắ.n , khí thể như cầu vồng, thể thể hiện sự dũng mãnh của bọn họ mặt Hoàng thượng! Thấy những đàn ông Nam Nhạc dũng mãnh , trong mắt Bách Lý Kinh Hồng càng ngày càng nhiều vẻ kiêu ngạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-94-quy-den-do-la-vay-cua-thuong-quan-huynh.html.]

Phong bước nhanh vài bước tới , quỳ một chân xuống với Bách Lý Kinh Hồng: “Hoàng thượng, thần xin chiến chi viện!”

Bách Lý Kinh Hồng thế, đầu một cái, lãnh đạm : “Tạm thời ngươi cứ xem thế nào .” “Hoàng thượng?!” Phong chút hiểu, ngẩng đầu , thấy ánh mắt đối phương sang nơi khác, còn tiếp tục .

Tình cảnh khiến cho lòng Phong vô cùng buồn bực, Nam Cung Cẩm đầu Phong một chút, nhưng trong lòng thì hiểu ý của Bách Lý Kinh Hồng, cho nên cũng mở miệng giúp đỡ. Ngược , nàng với Mặc Họa: “Mặc Họa, ngươi nguyện ý vì mà mở một con đường m.á.u ?”

Lời , nàng tính nghệ thuật, vì Bách Lý Kinh Hồng, càng vì Nam Nhạc, mà là vì một Nam Cung Cẩm. Mặc Họa gật đầu: “Nguyện ý!” Nói xong, nàng trực tiếp từ cổng thành bay xuống, trường kích trong tay tùy ý vung lên, lấy tính mạng của tướng sĩ Đông Lăng!

Ánh mắt Nam Cung Cầm nàng, cũng dần dần trở nên tán thưởng, dạng con gái như Mặc Hoa, tuyệt đối là nữ hùng. Hoa Mộc Lan của Trung Quốc cổ đại cũng hơn gì thế ! Sau khi Mặc Hoa , ánh mắt Phong rõ ràng cũng xao động, nhưng cũng là Tu phần tấc và tôn ti. Cho nên mặc dù vội vàng xao động, nhưng cũng chỉ thành thật ở một bên xuống , cho rằng Hoàng thượng cho xuống , nhất định là dụng ý của Hoàng thượng, cho nên dám đ.á.n.h bạo mà trái.

Hoàng đế đích tới, tự nhiên là khiến cho trận chiến xu hướng nghiêng về phía Nam Nhạc. Bên phía Nam Nhạc càng đ.á.n.h càng lộ dấu hiệu thất bại. Lão tướng quân Nam Cung cũng là danh tướng đương thời, thấy tình hình thể cũng ham chiến, vung tay lên, hiệu thu binh ngay lập tức, dẫn quân đội của về.

Nam Cung Cẩm phía nhạt, chậm rãi : “Hoàng Phủ Hoài Hàn đến! Trong giọng điệu rõ ràng là thất vọng, vốn là nàng hy vọng thể tiêu diệt đối phương trong trận chiến . Bách Lý Kinh Hồng trầm mặc một hồi một sự thật: “Muốn g.i.ế.c , tuyệt đối là chuyện đơn giản.” Hoàng Phủ Hoài Hàn tâm tư kín đáo, g.i.ế.c chiến trường, mà Đồng Lăng diệt, căn bản là khó như lên trời. Mà bày xuống Phệ hồn đại trận, tất nhiên trong lòng cũng nắm chắc, bọn họ bên nhất định sẽ đ.á.n.h trả, tự nhiên sẽ càng coi trọng sự an của hơn, ám sát cũng khó.

Lời khiến cho Nam Cung Cấm trầm mặc , đúng thế, g.i.ế.c Hoàng Phủ Hoài Hàn, tuyệt đối là chuyện đơn giản, nhưng nàng thể vì thế mà từ bỏ báo thù cho Quân T.ử Mạch. Thấy nàng lời nào, vươn tay ôm eo của nàng nhàn nhạt: “Phải lòng kiên nhẫn.”

“Ừm!” Nàng đương nhiên là kiên nhẫn, chỉ chuyện kiên nhẫn, mà còn cả chuyện giao tiền cũng kiên nhẫn vô cùng.

Đêm đó, quân đội Đông Lăng bất ngờ tập kích.

Tướng quân thủ Diệp Châu cũng sớm chuẩn , để cho đối phương chiếm chút lợi ích nào. tâm trạng của Nam Nhạc cũng thoải mái, bởi vì mỗi đều hiện nay Tây Võ còn tay lực, một khi Tây Võ tiến công lực, Nam Nhạc chắc chắn sẽ rời thế yếu.

Chiến hóa bốc lên bốn phía, cả Trung Nguyên ngoại trừ Bắc Minh và Nam Cương , ba nước còn đều yên tĩnh, mà ngay thời khắc như , Tây Võ cuối cùng cũng kìm nén nữa mà xuất binh. Lần , Tây Võ Hoàng đưa một điều kiện, là Nam Nhạc Hoàng nợ một thứ, chỉ cần đối phương trả , lập tức sẽ rút quân về.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Tin tức xuất hiện, lan truyền nhanh chóng, chỉ vài ngày ngắn ngủi, bộ thiên hạ ai là . Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm tự nhiên cũng , thứ là thứ gì. Hiện nay, chiến trường còn khai màn, cho nên mới mập mờ như thế, đợi đến khi Nam Nhạc triệt để rơi thể yếu, khi Nam Nhạc sứt đầu mẻ trán, hẳn sẽ “thứ ” là cái gì, đến lúc đó chắc chắn sẽ đại thần tham sống sợ c.h.ế.t can gián và dân chúng kêu gào, rằng giao Nam Cung Cẩm .

Thậm chí là Nam Cung Cẩm còn thể đoán , một khi xử lý cẩn thận, chừng nàng cũng giống như Dương Ngọc Hoàn năm đó, đám đại thần ép tự sát! Nghĩ thế, nàng lập tức hận Mộ Dung Thiên Thu đến nghiến răng nghiến lợi, uổng công năng vài ngày còn xúc động vì chuyện bạch hồ của , , quả nhiên là chân tình.

chậm rãi, sự tức giận trong lòng nàng nhạt dần. Không chân tình cũng , miễn cho bản nàng luôn cảm thấy nợ hơn nhiều.

Chiến đấu bên ngoài càng ngày càng kịch liệt, mà Phong cũng ở lúc thứ hai xin Bách Lý Kinh Hồng chiến. , kỳ quái là, xin chiến, Bách Lý Kinh Hồng vẫn đáp ứng. Điều khiến Phong buồn bực trong lòng thôi, đến nỗi hẳn bắt đầu hoài nghi năng lực bản , cũng bắt đầu hoài nghi sự tín nhiệm của Hoàng thượng với .

Sau khi nhiều xin chiến kết quả, cuối cùng Phong cũng từ bỏ, thành thật theo lưng Bách Lý Kinh Hồng, chủ động xin chiến nữa, chỉ quanh bốn phía, tai bát phương, xem các tướng quân khác hôm nay lãnh binh tác chiến thế nào. khi chủ động từ bỏ chuyện xin chiến, Bách Lý Kinh Hồng bỗng nhiên phân phó cho lãnh binh nghênh chiến.

Mệnh lệnh khiến cho ngẩn ngơ trọn vẹn một khắc đồng hồ mà vẫn lấy tinh thần. Sau đó chính là một trận mừng rỡ như điên, vô cùng vui vẻ với Bách Lý Kinh Hồng: “Mạt tướng lĩnh mệnh!” Nói xong, liền dẫn quân xông ngoài.

Hai Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm dáng vẻ kích động của một chút, đầu tiên đều là một tiếng, lập tức cùng theo ngoài. Hai thành lâu xuống, thấy Phong chiến trường vô cùng dũng mãnh, nhưng cũng nhớ kỹ vững vàng giữ vững an của , cũng quá phận chỉ vì cái mắt. Nam Cung Cảm thấy thế thì gật nhẹ đầu hài lòng, với Bách Lý Kinh Hồng: “Sở dĩ đồng ý xin chiến, cũng chính vì lo lắng chỉ vì việc mắt, lấy đại cục trọng đúng ?”

Trên đại lục , quân công đều tỉnh bằng lượng g.i.ế.c , đạt đến mức nào đó, thì thể thăng cấp, mà khi lên tới đẳng cấp nhất định, thì dùng chiến công để thăng cấp tiếp. Phong đang nóng lòng chứng minh thực lực của với Mặc Họa, để giành một khẩu khí , tất nhiên sẽ dễ dàng một chút chuyện lý trí, cho nên hành động của Bách Lý Kinh Hồng cũng vì cho .

Bách Lý Kinh Hồng gật đầu, mắt lộ ý , bộ dạng của tự nhiên là khiến cho Nam Cung Cảm rõ bản đoán đúng . Nam Cung Cẩm cẩn thận Phong một hồi, cuối cùng gật đầu : “Qua một thời gian nữa, sẽ là một viên mãnh tướng tài ba!”

Nói như thế, nàng lập tức cũng cảm thấy buồn , lời bình phẩm như thế nên bởi mấy lão nguyên soái cả đời chiến trường mới đúng, xem ở cổ đại lâu như thế kiến thức cũng mở mang nhiều, nên thể như thế.

Bách Lý Kinh Hồng cũng cảm thấy như thế, tay , tự nhiên là sẽ kém cỏi. Nếu mà Tu chiến, sẽ vô cùng liều lĩnh, còn Phong thì ngược với Tu, tương đối gian xảo, mặc dù tâm tư kín đáo như Hủy, nhưng để trở thành một viên mãnh tướng thì tuyệt đối thành vấn đề.

Hai phu thê tình thâm ở đây chuyện trời đất, mà Tiểu Miêu ở phía xa xa thì tâm trạng như thế. Chuyện c.h.é.m g.i.ế.c phía liên quan đến gã, tướng quân gì nữa gã cũng quan tâm. Nguyện vọng duy nhất cả cuộc đời gã chỉ là theo chân Hoàng thượng, ngắm Hoàng thượng, nhưng bỗng nhiên xuất hiện một Hoàng hậu bên cạnh Hoàng thượng !?

Tiểu Miêu lập tức lệ rơi đầy mặt, còn hung hăng dậm chân một cái, để biểu hiện sự ưu thương trong lòng. Đám tiểu thái giám lưng gã cũng gì, Tổng quan đại nhân càng ngày càng thể thống gì cả! Nhất là khi Hoàng hậu nương nương xuất hiện, gã thường xuyên bình thường như thế , tần suất tô son trát phấn càng ngày càng nhiều, sợ là trong lòng quên mất giới tính chân chính của .

Khi bọn họ đang suy nghĩ lung tung, chiến đấu bên ngoài chậm rãi dừng . Quân đội Đông Lăng tập kích ban đêm thất bại, đương nhiên ủ rũ về.

Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm liếc một cái, chuẩn trở về, trông thấy Tiểu Miêu tỏ vẻ bi tráng, còn đám thái giám phía gã, khóe miệng hai đều co rút . Mà Tiểu Miêu thấy bọn họ , lúc Bách Lý Kinh Hồng đầy ai oán, chợt ngượng ngùng khiến cho khuôn mặt đỏ như ánh chiều tà, vội vàng đầu ...

Thế là, Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm khi hít sâu một , khóe mắt giật một cái. Thực một tên tiểu thái giám thế bên , cảm giác cũng hài hước. Dạng hài hước bọn họ cũng quá phản cảm, nhưng bộ dạng kệch cỡm , thậm chí hành vi của gã thể hiện gã nhận rõ giới tính của , quá buồn nôn ? Hai ho khan một tiếng, cũng nhiều, trở về nghỉ ngơi. Tiểu Miêu thì từng bước uốn éo theo bọn họ, trong lúc đó ngừng dùng ánh mắt oán độc để mưu sát Nam Cung Cẩm.

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...